Ngocc Linhh(ko dc khóc ^^)
| Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
Trung bình một buổi tối của tui và nhỏ bạn thân kiểu : https://lazi.vn/user/lynn.lynn15 Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
Flex điểm thi cuối kỳ 2 >< Toán : 7.0 Văn : 8.75 Anh : 8.8 KHTN : 7.5 Công nghệ : 9.5 LS & ĐL : 8.25 Tin học : ?? GDCD : ?? toán 6.5 .-. văn 8.5 T^T khóc rớt nc mắt anh 9.5 công nghệ 8,75 lí + hóa + sinh chia tb : 9,4 sử + địa : 9 Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
Phía sau nụ cười rạng rỡ ấy Là một cuộc đời đầy đau thương cre : ngọc linh ( cúnn )
CHAP 7 Trong suốt hành trình ấy , Bon-hyuk đã cùng tôi diễn lại từng ký ức . Từ buổi gặp đầu ở karaoke đến cuộc trò chuyện tại quán nướng . Anh mời cả bạn cùng phòng , bạn bè tôi , thầy giáo Lee , thậm chí cả Hoshi . Ban đầu , tôi nhớ ra rất nhanh , rồi lại quên . Mỗi lần thời gian nhớ lại rút ngắn dần . Và anh lại bắt đầu từ đầu , kiên trì từng chi tiết , từng cử chỉ nhỏ . Tất cả vì tôi . Lần tôi nhớ được hôm nay đã là lần thứ 6 , không có người trùng tên nào cả , tất cả những gì tôi từng hoài nghi , đều không có thật . Tôi không phải sinh viên mới nhập học , tôi đã tốt nghiệp từ lâu . Tôi chỉ là cậu trai từng mất trí nhớ , còn anh là người vẫn ở đó diễn đi diễn lại một câu chuyện tình không hồi kết . Ký ức về hình ảnh anh chắn xe hôm nay khiến tôi gần như phát điên . Tôi lao khỏi giường , nhưung cơ thể quá yếu , đầu đập mạnh xuống nền . Tôi chẳng thấy đau , chỉ còn một câu hỏi dồn dập trong đầu “ Bon-hyuk , anh đang ở đâu ? “ Tôi không cần gì cả , chỉ cầu mong anh bình an . “ Hanbinie , em sao vậy ? “ giọng nói quen thuộc vang lên , dịu dàng , lo lắng Một bàn tay ấm áp lau nước mắt trên mặt tôi . Tôi ngẩng lên , là anh , là Bon-hyuk , anh không sao . Tôi nhào vào lòng anh , bật khóc như một đứa trẻ . Anh ôm tôi thật chặt , không nói gì , chỉ giữ lấy tôi . Khi tôi ngẩng đầu nhìn vào mắt anh , anh đã hiểu , tôi nhớ lại rồi . Anh mỉm cười , khẽ nói “ Cuối cùng , em cũng trở lại rồi “ Tôi gật đầu , anh ôm tôi vào lòng , vùi mặt vào hõm cổ tôi , vai khẽ run . Anh khóc rồi . Tôi lúng túng lau nước mắt cho anh , trêu chọc “ Anh diễn đỉnh thật đấy. Em không phát hiện ra chút nào là anh đang đóng vai cả “ Anh bật cười , giọng trầm ấm . “ Chỉ tiếc Hyeongseop nhập vai hơi quá , em bên cạnh bạn anh cũng không nghi ngờ gì “ Bon-hyuk lắc đầu cười “ Em dễ bị lừa quá “ Tôi cũng bật cười . Tôi kể lại “ Mỗi lần anh giả vờ say đến tìm em , em gọi cho bạn anh thì không ai bắt máy “ Anh thở dài “ Tội lắm chứ , bọn nó vừa sợ em nghi ngờ , vừa sợ anh xảy ra chuyện . Diễn mà hồi hộp như thật “ Chúng tôi cùng đi tái khám , kết quả rất tốt , khối tụ máu đã tiêu biến . Bon-hyuk nắm tay tôi không rời . Anh nghiêng đầu mỉm cười . Trong mắt là ánh sáng của hạnh phúc thuần khiết . Anh cúi xuống , đặt lên môi tôi một nụ hôn nồng nàn . Tôi đẩy nhẹ “ Bác sĩ còn đây “ Bác sĩ cười “ Cứ tự nhiên nhé , tôi đi đây “ Sau nụ hôn dài đến nghẹt thở , anh áp trán vào trán tôi “ Hanbinie , cưới anh nhé ? “ Chúng tôi vốn đã hẹn ước từ trước , chỉ vì tai nạn mà dang dở . Giờ thì chẳng còn điều gì ngắn trở . Tôi đến ra mắt gia đình anh , họ không hề bận tâm chuyện tôi từng mất trí , chỉ nhẹ nahfng xoa đầu “ Con trai ngoan “ Chúng tôi cũng đến viếng mộ ba mẹ tôi , tôi nói “ Ba mẹ ơi , con sắp kết hôn rồi “ Bon-hyuk khẽ cúi đầu “ Con sẽ chăm sóc cho em ấy suốt đời “ Trước lễ cưới , Hoshi xông vào phòng tôi , tức giận trách móc “ Sáu lần làm nam phụ phản diện mà không được làm phù dâu . Anh hơi quá rồi đấy . “ Hyeongseop thì sụt sùi “ Trêu người ta diễn lố mà không nói sớm “ Dong-min kể lại lần đầu ở quán karaoke , anh thú nhận “ Thật ra lúc đó tôi không nhịn được nên mới chen ngang . Kết quả bị Bon-hyuk đấm một cú . Sau đó , tôi mới nhập vai như bọn họ “ Anh nhìn tôi , giọng chân thành “ Oh Hanbin , tôi từng thích em , nhưng vì đó là Bon-hyuk , tôi chỉ có thể chúc phúc “ Dong-min nói tiếp “ Lần thứ 3 , ai cũng muốn bỏ cuộc . Chỉ có Bon-hyuk mắt đỏ hoe , vẫn kiên định không dừng , chỉ có anh không bao giừo buông tay “ Sau khi mọi người rời đi , tôi kéo anh vào góc tường , hỏi một tràng . “ Anh thuyết phục nhà trường thế nào ? “ “ Đã uống bao nhiêu rượu ? “ “ Ngồi bao nhiêu đêm ngoài cửa nhà em ? “ “ Bị em đánh bao nhiêu lần ? “ “ Ốm bao nhiêu trận ? “ Nói đến đây , cổ họng tôi nghẹn cứng , không thốt nổi lời nào . Anh lau nước mắt cho tôi , mỉm cười “ Ngốc quá , bị đánh là anh mà . Sao em lại khóc ? “ Tôi ôm anh , không muốn buông ra nữa , mãi mãi không buông . END sao có ng ý tưởng hay thế,chia em chút đi bởi vì em bt chị cute nhất đó ><
CHAP 6 Hôm đó , khi đang trên đường về , tôi bị Hoshi chặn lại . Cậu ta khoanh tay , giọng đầy mỉa mai “ Cậu thật sự đang quen với Bon-hyuk đấy hả ? “ Tôi bình thản đáp “ Có gì lạ sao ? “ Gương mặt cậu ta lập tức tối sầm lại “ Cậu có biết vì sao anh ấy lại tiếp cận cậu không ? “ Tôi im lặng . Thật ra , tôi luôn muốn hỏi điều đó , chri là chưa bao giờ đủ can đảm . Tôi sống như một con đà điểu , chỉ cần nhắm mắt lại , không thấy gì thì mọi thứ sẽ yên bình như hiện tại . Tôi đến căn hộ mà Bon-hyuk thuê riêng , anh không có ở đó . Ngồi rất lâu trên sofa , tôi đấu tranh trong lòng . Nhớ lại lời Hoshi , tôi bắt đầu mở từng ngăn tủ , không có gì đặc biệt cho đến khi tôi chạm vào ngăn kéo cuối cùng ở tủ đầu giường . Một tấm bằng tốt nghiệp nằm ngay ngắn bên trong bìa đỏ tươi , dòng chữ vàng nổi bật . Chúng tôi đều chưa tốt nghiệp . Vậy đó là của ai ? Tôi mở ra , vừa đọc đến cái tên in trên bảng , tim tôi như bị bóp nghẹt . “ Oh Hanbin “ – là tên tôi , nhưng tôi biết rõ đó không phải tôi . Tấm bằng đó thuộc về một người khác , một Oh Hanbin khác đã tốt nghiệp từ lâu . Kẹp trong đó là một bức ảnh , mặt sau có dòng chữ mạnh mẽ , kiên quyết “ người anh sẽ yêu cả đời “ . Tôi run rẩy lật lại , trong ảnh là cảnh Bon-hyuk đang hôn một cậu trai trên cây cầu treo , ánh chiếu rực rỡ phủ lên họ . Tôi không thể nhìn rõ mặt cậu kia vì phần lớn đã bị Bon-hyuk che khuất . Nhưng tôi hiểu rồi , cây cầu anh từng đưa tôi đến không phải ngẫu nhiên . Những cử chỉ thân quen , ánh mắt dịu dàng ấy không phải dành cho tôi mà cho một người khác có cùng tên . Tôi ngồi thẫn thờ , nước mắt không kìm được mà rơi xuống . Hóa ra tôi không phải chưa từng nghi ngờ , chỉ là không đủ dũng khí để đối diện . Hóa ra từ đầu đến cuối , tôi chỉ là người thay thế . Tối hôm đó , Bon-hyuk đến tìm tôi . Anh gõ cửa rất lâu , gọi tên tôi mãi “ Hanbinie , mở cửa đi . Anh biết em đang ở trong , nghe anh nói một câu thôi . “ Tôi ngồi trong bóng tối , không nhúc nhích . Người mà anh đang gọi ... là tôi thật sao ? Cuối cùng , anh rời đi . Sáng hôm sau , tôi mở cửa , một thân người lập tức ngã vào lòng tôi . Là Bon-hyuk . Anh vẫn ngồi đó suốt đêm , gương mặt tiều tụy , tóc rối , môi tái nhợt , mắt thâm quầng . Anh đứng dậy chậm rãi , ánh mắt như muốn nói điều gì đó . Tôi không lên tiếng , chỉ lạnh lùng xoay người bước đi . Anh nắm lấy tay tôi “ Hanbinie “ Tôi rút tay lại , giọng sắc lạnh “ Anh làm vậy có ích gì ? “ Anh thì thầm “ Anh xin lỗi “ Tôi cười nhạt , nước mắt lại dâng đầy “ Với anh , chuyện này có thể chỉ là một trò đùa , nhưng với tôi thì không “ Tôi quay đi , anh vẫn không buông . Tôi tức giận đá mạnh vào chân anh , anh rên lên vì đau . Tôi nhân cơ hội thoát khỏi vòng tay anh , bỏ chạy . Tôi tưởng lần này anh sẽ buông tay . Nhưng không , ngày nào anh cũng đến , ngồi chờ trước cửa như thể không biết mệt mỏi . Cuối cùng , tôi phải dọn đi nơi khác . Bạn anh gọi điện liên tục , tôi chỉ nhận một cuộc . Định từ chối , nhưng đầu dây bên kia bật ra một câu “ Anh ơi , Bon-hyuk nhập viện rồi “ Tôi chết lặng . Người đó nói tiếp “ Đêm hôm ấy trời trở lạnh , anh ấy vẫn mặc áo mỏng chờ anh suốt đêm . Mấy tuần liền uống rượu , không nghỉ ngơi , nên cảm lạnh biến chứng . Bác sĩ nói anh ấy đang sốt cao , cần theo dõi thêm “ Tôi không nhớ mình đã đến bệnh viện bằng cách nào . Qua lớp kính phòng bệnh , tôi thấy Bon-hyuk nằm nghiêng , sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ . Tôi đứng đó rất lâu , nhưng cuối cùng vẫn không bước vào . Hôm ấy , Dong-min đến tìm tôi , anh bảo “ Nếu đã đến nước này , chi bằng quay lại nơi bắt đầu , kết thúc mọi thứ một cách rõ ràng . “ Anh đưa tôi đến karaoke , rồi ghé qua quán nướng cũ mà tôi từng đến một lần . Vừa thấy tôi , ông chủ quán đã nhận ra ngay “ Lại là cậu trai lần trước . Hôm nay đi một mình à ? “ Tôi chỉ gật đầu , còn có thể đi với ai nữa chứ . Ông chủ tò mò , hỏi tiếp “ Mấy đứa học sân khấu đúng không ? “ Tôi lắc đầu “ Không , bọn cháu học kỹ thuật “ Ông ấy như hiểu ra điều gì đó , nhưng rồi lại nhíu mày “ Thế thì luyện diễn làm gì ? Tháng nào cũng đến đây diễn một vở . Tôi cứ tưởng các cậu đang tập cho kỳ thi “ Tôi giật mình , thì ra ông ấy nhận nhầm người , bảo sao lại nhớ mặt tôi như vậy . Rời quán , chúng tôi đi bộ dọc theo lề đường . Bất ngờ , đèn pha xe chiếu thẳng vào mắt tôi , tiếng phanh *kít* lên sắc lạnh , ai đó hét lớn . Tôi chưa kịp phản ứng , chỉ thấy một bóng dáng quen thuộc đứng sừng sững giữa đường , ngay trước đầu xe tải . Khoảnh khắc ấy , tôi chỉ kịp thốt lên trong đầu “ Là anh “ , rồi mọi thứ tối sầm lại . Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện , toàn thân lạnh toát , ký ức đầu tiên ùa về là sợ hãi . Tôi cố nói , nhưng giọng khàn đặc “ Bon-hyuk ... Bon-hyuk “ Tôi nhớ rồi , tai nạn xảy ra đúng vào ngày tôi tốt nghiệp đại học . Bác sĩ nói trong não tôi có tụ máu , ảnh hưởng đến trí nhớ . Lúc đó , Bon-hyuk ôm tôi , thì thầm “ Không sao , dù em có quên hết , anh vẫn sẽ nhớ thay em “ Nhưng tình hình vẫn không khá hơn , tôi không chỉ quên quá khứ , mà còn dần mất khả năng ghi nhớ hiện tại . Có lúc , tôi còn không nhận ra cả người thân quen .
CHAP 5 Khoảng 7 giờ tối , Bon-hyuk vừa bước ra khỏi ký túc xá , tôi lặng lẽ theo sau . Qủa nhiên , anh vào một cửa hàng tiện lợi và mua một túi bia . Tôi nấp ở đằng xa , lặng lẽ quan sát , nhưng thay vì vào quán hay tìm một góc yên tĩnh như tôi nghĩ , anh lại đứng cạnh thùng rác bên toà nhà , lặng lẽ bật lon bia , ngửa đầu tu một hơi . Không gian xung quanh tĩnh mịch , chỉ còn tiếng * xì * khi nắp bật ra và âm thanh rào rào khi anh uống bia . Anh đứng thẳng , dáng người cao lớn , dù chỉ mặc một chiếc áo phông đơn giản những khí chất vẫn nổi bật . Từ khoảng cách đó , tôi không nhìn rõ nét mặt anh , nhưng từ tư thế lặng lẽ ấy , tôi cảm nhận được một nỗi cô độc thăm thẳm * Bon-hyuk , sao anh lại thế này ? * tôi rời đi trong im lặng Khi tôi về đến cửa nhà , đã thấy anh đứng đó chờ sẵn . Tôi còn chưa kịp hỏi gì thì anh đã bước tới , loạng choạng như muốn ôm lấy tôi . Tôi đưa tay chắn lại , ánh mắt đầy nghi hoặc “ Anh lại uống à ? “ Anh khẽ rên một tiếng , gương mặt mang vẻ ấm ức đặc trưng của người vừa ngà ngà say . Tôi thầm vỗ tay trong lòng cho màn diễn xuất của anh , xứng đáng đoạt cúp vàng . Uống xong vẫn đi thẳng đứng như không ,vậy mà gặp tôi thì lại lảo đảo như sắp ngã . “ Tốt thôi , vào nhà “ tôi mở cửa Anh ngoan ngoãn đi theo sau như một chú cún con bị bỏ rơi . Tôi đã chuẩn bị sẵn một loạt câu hỏi tâm lý tìm từ Internet , quyết bắt quả tang anh . “ Bon-hyuk , khi nào anh trả tôi 20000 won “ Anh hơi khựng lại , tôi thầm đắc ý , đúng như tôi đoán , nhưng anh nghiêng người tới gần , ánh mắt mơ màng , giọng khẽ như gió lướt bên tai “ Tiền của anh cũng là tiền của vợ thôi “ Tôi dính đòn chí mạng . Tôi cắn răng rút ra một tờ giấy “ Đây là giấy nợ , ký vào đi . “ Anh thật sự ký , ký rất ngoan , ký rất đẹp . Tôi lặng người , lấy lại tinh thần , tôi thử chiêu tiếp theo . “ Mật khẩu thẻ ngân hàng của anh là gì ? “ Anh không chút do dự , rút từng chiếc thẻ ra , đọc từng dãy số một cách dứt khoát . Tôi hoảng loạn vội ngăn lại “ Được rồi , dừng lại . Anh không sợ tôi rút hết tiền của anh à ? “ Anh chỉ cười “ Tiền , cũng như anh , đều là của vợ “ *Chết tiệt * Ngay sau đó , anh nhào tới ôm tôi , đầu chôn vào cổ tôi , giọng khàn khàn “ Anh cũng là của vợ “ Tôi muốn chạy mà 2 chân mềm nhũn như mì tôm trụng nước sôi . Tối hôm đó , tôi chỉ tay vào chiếc nệm chải dưới đất “ Đây là địa bàn của anh . Nhớ kỹ , leo lên giường tôi thì liệu hồn đấy “ Anh ngoan như mèo , nằm xuống rồi còn kéo chăn đắp cẩn thận . Tôi vốn nghĩ mọi chuyện sẽ như thế là ổn . Nhưng khoảng 1 giờ sáng , tôi cảm nhận tấm đệm rung nhẹ , một thân hình ấm áp chui vào chân tôi , vòng tay siết lấy eo tôi đầy bản năng . Tôi chưa kịp phản ứng thì môi anh đã nhẹ nhàng đặt lên trán tôi , rồi chầm chậm lướt xuống . Hơi thở anh nóng rực , mùi rượu nhè nhẹ vẫn còn vương lại khiến tim tôi như bị bóp nghẹt . Nụ hôn ấy kéo dài , dịu dàng , chất chứa nhung nhớ . Khi tôi mở mắt , cũng là lúc bắt gặp ánh mắt anh tỉnh táo , sâu như vực , trong như gương . Chúng tôi nhìn nhau , anh biết tôi đã phát hiện , không hề giả vờ nữa . Anh khẽ cười , giọng khàn quyến rũ “ Từ lúc nào em biết “ Tôi nghiến răng “ Bon-hyuk , anh đúng là cáo già “ Tôi nghiêm mặt , định buông ra , anh không cười nữa , nhưng lại siết tôi chặt hơn . Giọng anh khẽ run như sợ hãi “ Đừng đi , đừng rời bỏ anh “ Tôi khựng lại . Người luôn lạnh lùng như anh , giờ lại thốt ra câu ấy với ánh mắt hoảng sợ . Tôi run nhẹ , lí nhí hỏi “ Anh biết tôi là ai không ? “ “ Oh Hanbin “ “ Người anh muốn là tôi thật sao ? “ Anh ghì chặt tôi vào lòng , không chút do dự , gọi tên tôi liên tục “ Hanbinie , anh yêu em “ Sống mũi tôi cay xè . Trong khoảnh khắc ấy , tôi không muốn suy nghĩ gì nữa . Tôi vòng tay ôm lại anh thật chặt . Bất kể sau này ra sao , đêm nay tôi chỉ muốn ở bên anh . Những ngày sau đó , Bon-hyuk nắm tay tôi khắp nơi như một cặp đôi đang yêu nhau say đắm . Chúng tôi đi cắm trại , trượt tuyết , thả diều , leo núi , xem phim ,... Những khoảnh khắc tưởng chừng chỉ có trong phim ảnh , nay thật sự xảy ra giữa tôi và anh . Một hôm , chúng tôi đến công viên giải trí . Trong lúc xếp hàng , ánh mắt của vô số người cứ dừng lại ở anh . Tôi cau mày , kéo anh rời khỏi hàng , dẫn đến khu vẽ graffiti . Tôi chống hông , ánh mắt nghiêm nghị “ Vẽ không ? “ Anh bật cười *hahaha* cúi xuống ghé sát mặt tôi . Tôi cúi đầu cầm bút hí hoáy vẽ vài đường lên má anh , tay nghề tôi không khá nên nét vẽ siêu vẹo , vừa vẽ , tôi vừa cười không ngớt . Khi vẽ gần tới mắt , tôi phải ghé sát hơn , dặn “ Đừng nhúc nhích đấy “ Anh im lặng vài giây , rồi đột ngột nói “ Trên mặt em có vết gì kìa “ Tôi khựng lại “ Ở đâu ? “ Anh cúi xuống khẽ hôn tôi một cái thật nhanh . Tôi tròn mắt nhìn anh , còn anh thì nhếch môi cười xấu xa “ Ở chỗ này “ Mặt tôi đỏ bừng , tôi vội lùi lại , cố giữ vẻ nghiêm túc . Giữa ban ngày mà anh chẳng có vẻ gì là ăn năn , ngược lại còn bật cười vui vẻ , ánh mắt nhìn tôi như nắng sớm “ Hôn vợ thì có gì sai ? “ Tôi chưa kịp phản ứng thì anh đã hôn thêm một cái nữa . Xung quanh bắt đầu có tiếng vỗ tay và reo hò . Tôi tức mình quyết trả đũa , vẽ mặt anh thật xấu đến ông chủ quầy còn tiếc rẻ . Gương mặt đẹp như thế mà bị phá thảm luôn rồi . Vậy mà anh soi gương rồi mỉm cười “ Vợ tôi vẽ đẹp ghê “ Khi xem lại ảnh chụp kỷ niệm , tôi mới thấy hối hận . Trong tất cả ảnh đôi , chẳng có nổi một tấm nghiêm túc . Nhưng lạ thay , mỗi lần nhớ lại , tim tôi lại ấm áp lạ kỳ . Những ngày ấy , anh hay ôm tôi giữa đám đông , dùng áo khoác chùm lên người tôi khi trời lạnh , anh hôn tôi dưới đèn đường , cử chỉ nhẹ nhàng , đầy dịu dàng . Anh không còn xuất hiện bất ngờ như trước , nhưng mỗi ngày bên anh đều tràn ngập niềm vui và sự ngọt ngào . Chỉ là thỉnh thoảng , tôi vẫn thấy trong ánh mắt anh một sự chờ mong lặng thinh , một cảm xúc vừa rõ ràng vừa mơ hồ . Khi tôi quay sang , ánh mắt ấy thường né tránh rồi che giấu rất nhanh . Tôi giả vờ không thấy , giả vờ không hiểu . Chỉ là , những đêm chỉ còn lại mình tôi . Tôi lặng lẽ tự hỏi “ Phải chăng , trong ánh mắt ấy , người anh thật sự đang nghĩ tới không phải là tôi “ . Tôi không ngờ câu trả lời lại đến sớm như vậy .
CHAP 4 Tối hôm sau , khi tôi về đến nhà , bước vào sảnh tầng dưới , bất giác tôi liếc quanh không thấy ai . Tôi thở dài , chẳng rõ là nhẹ nhõm hay hụt hẫng . Tôi nghĩ lần này anh thật sự sẽ không quay lại nữa . Nhưng khi thang máy tầng 13 vừa mở ra , người đầu tiên tôi thấy là một bóng dáng cao lớn đứng chờ sẵn dưới ánh đèn hành lang vàng nhạt . Bon-hyuk đứng đó , ánh mắt lờ đờ , rõ ràng lại say rồi . Tôi ngẩn người , đúng như dự đoán . Anh lao tới , giọng nghẹn ngào như thể đã chờ đợi cả thế kỉ “ Vợ ơi , cuối cùng em cũng về rồi “ Tôi không biết nên tức hay nên cười nữa , nhưng giờ cũng quen rồi . Tôi dìu anh vào nhà , ép nằm xuống sofa . Chiếc sofa lười nhỏ bé hoàn toàn không đủ cho người cao gần m9 như anh nằm thoải mái . Đôi chân dài bị co lại trông rất đáng thương . Tôi gọi cho bạn cùng phòng anh vẫn không ai bắt máy . Tôi lại gọi , cuối cùng cuộc gọi thứ 2 cũng có người trả lời . Tôi nói thẳng “ Bon-hyuk lại tới rồi “ Đầu dây bên kia vang lên giọng điệu giả ngây thơ rõ rệt “ Thật sao ? Bọn em không biết gì đâu . Tôi nén giận “ Thế có thể đến đón cậu ấy không ? “ Bên kia làm bộ than thở “ Khổ lắm anh ơi , bọn em không có ở trường “ Tôi nhíu mày “ Vậy định để tôi làm gì ? “ Giọng đồng thanh vang lên “ Anh dâu giữ anh ấy them một đêm nhé ! “ Tôi quay sang nhìn Bon-hyuk , mắt anh nhắm nghiền , nhưng tôi có thể thề là khoé môi vừa khẽ cong lên . Tôi chuẩn bị cúp máy thì bất ngờ nghe thấy tiếng thì thầm nhỏ vọng ra từ điện thoại . “ Ê-ê thế này có quá đáng không ? Uống rượu liên tục vậy cũng tội thật . A , hình như chưa tắt máy “ Rồi cuộc gọi bị ngắt . Tôi nhìn Bon-hyuk đang nằm đó với ánh mắt đầy nghi ngờ . Tiến lại gần , tôi dùng chân đá nhẹ “ Này , thật sự say đấy hả ?? “ Anh khẽ “ ừ “ một tiếng rồi đổi tư thế nằm thoải mái hơn . Giờ mà tôi vẫn chưa nghi ngờ thì đúng là có vấn đề thật sự . Tôi ngồi xuống đối diện anh , nghiêm túc hỏi “ Nói thật đi , tôi là ai ? “ Bon-hyuk mở mắt , chạm tay lên má tôi , ánh nhìn dịu dàng như hồ nước mùa thu “ Vợ , cho hôn một cái “ *Trời ơi , ai cho anh dùng gương mặt này để nói mấy lời như thế hả . Tôi cố giữ bình tĩnh , lục điện thoại , giơ đại một tấm ảnh nữ minh tinh cho anh xem “ Vậy đây là ai ? “ Anh lười biếng nhìn qua “ Không biết “ Tôi đưa tiếp ảnh chụp chung với Hoshi “ Còn người này “ Anh nhướng mày “ Hình như có quen “ Cuối cùng , tôi lôi ra bức ảnh hồi nhỏ của chính mình “ Còn người này “ Anh nhìn kỹ , ánh mắt cong lên , nụ cười ấm áp nở rộ “ Hồi bé , cũng là vợ “ Tôi chết lặng , một cảm giác lạ lùng dâng lên trong ngực . *Không thể nào , ảnh hồi nhỏ mà anh cũng nhận ra Tôi đưa tay nâng mặt anh lên , ngắm kĩ từng đường nét . Đẹp thật , đẹp đến mức khiến người ta hoang mang . Tôi thì thầm “ Anh thật sự bị yêu quái nhập rồi hả ? “ Anh khẽ ngẩng đầu , đôi mắt đen như muốn dò xét , rồi nhẹ nhàng áp má vào tay tôi , làm nũng “ Hôn hôn “ Tôi đành đích thân tìm đến ký túc xá của Bon-hyuk , quyết tâm hỏi cho ra lẽ . Còn chưa kịp mở lời , 2 người bạn cùng phòng của anh đã vội vã vỗ ngực cam đoan “ Anh dâu yên tâm , tối nay bọn em đảm bảo Bon-hyuk sẽ không xuất hiện nữa “ Tôi chỉ muốn bật cười *khổ , tối nào cũng nói như vậy , mà tối nào anh cũng đến * . Tôi ngồi thẳng , giọng nghiêm túc “ Nói thật đi , rốt cuộc anh ta bị gì thế ? “ Cả 2 nhìn nhau rồi bắt đầu hỏi ngược “ Anh dâu không thích anh ấy sao ? “ Tôi nghẹn lời “ Tôi thích chứ . Nhưng thích một người đâu có nghĩa là phải chịu đựng việc bị kéo vào một trò đùa cảm xúc mỗi ngày “ Thấy tôi im lặng , hai người họ càng hoảng “ Anh đừng nói là … thật sự có cảm tình với Dong-min đấy nhé . So với đại ca tụi em , cậu ta chẳng bằng cái móng chân “ Tôi cạn lời . Tôi đến để giải quyết chuyện rắc rối , chứ không phải để nghe họ gán ghép . Tôi hít sâu “ Anh ấy ngày nào cũng uống rượu , sưc khoẻ không sao à ? “ Lúc này , hai người họ bỗng im bặt , vẻ mặt lúng túng rõ rệt . Trong lòng tôi vội dâng lên cảm giác bất an . Khi về đến nhà , tôi thấy vài bộ quần áo được xếp gọn gàng trên sofa . * Bon-hyuk đến mức này rồi sao ? Xem nhà tôi như phòng sự phòng luôn à ?* . Tôi không tin một người có tửu lượng mạnh như anh mà tối nào cũng say khướt , nhất định phải có điều gì đó mờ ám . Tôi quyết định theo dõi . Tôi thay một bộ đồ giản dị , đội mũ lưỡi trai , âm thầm bám theo sau anh .
CHAP 3 Vài ngày sau , tôi không gặp lại Bon-hyuk . Chiều cuối tuần , khi vừa tan học và chuẩn bị về ký túc xá , tôi thấy Dong-min đang đứng ở dưới lầu , mang tài liệu đến giúp . Cách đó không xa , dưới ánh đèn mờ tôi thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc , Bon-hyuk , anh đứng lặng lẽ trong bóng tối , áo thun trắng , quần đen giản dị , dáng người cao thẳng , lưng hơi nghiêng , khí chất khiến người ta không thể không chú ý . Tôi đứng sững một lúc , Dong-min nhận ra ánh nhìn của tôi , liền hỏi “ Em muốn qua đó không ? “ Tôi do dự , lòng bàn tay đổ mồ hôi . Tôi vừa nhấc chân thì bất ngờ có người bước đến bên cạnh anh , là Hoshi , cậu ta cười rạng rỡ , đứng sát bên anh . Hai người trò chuyện gì đó trông rất thân thiết . Bon-hyuk quay lưng lại phía tôi , tôi không thấy rõ biểu cảm của anh , nhưng chắc là đang cười . Tối hôm đó , tôi lại tình cờ gặp Dong-min dưới lầu , mọi người xung quanh cứ nhìn tôi rồi bàn tán . Tôi còn chưa kịp mở lời thì bất ngờ có một lực kéo mạnh khiến tôi nhào về phía trước , rơi vào một vòng tay ấm áp , quen thuộc . Mùi hương gỗ phảng phất xen lẫn chút hơi rượu , là Bon-hyuk . Đám đông bắt đầu tụ lại , ánh mắt nhìn chúng tôi ngày càng nhiều . Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn , ánh mắt anh vẫn trong trẻo , nhưng chỉ một giây sau , anh nhìn tôi đầy tủi thân “ Vợ ơi , tôi sắp phát điên rồi “ “ Lại nữa , anh say kiểu gì mà lần nào cũng chọn đúng lúc , đúng nơi , đúng người không thể trốn được “ Bon-hyuk cao gần m9 , giờ lại đổ cả người lên tôi , khiến lưng tôi như muốn gãy làm đôi . Dong-min bước tới định kéo anh ra , nhưng Bon-hyuk lại ôm chặt hơn , bám lấy tôi không chịu buông . Trên cánh tay anh in rõ vài vết đỏ vì bị kéo , nhưng anh vẫn không nhúc nhích , cứ ghì lấy tôi như đang cố giữ lại cả thế giới . Giọng anh khàn đặc , ấm ức , lặp đi lặp lại “ Chỉ cần vợ , tôi không đành lòng“ Tôi vội ngăn Dong-min : “ Không sao đâu , anh cứ đi trước . Em sẽ gọi bạn anh ấy đến “ Nhưng thật sự là không ai nghe máy . Sau khi Dong-min rời đi , vòng tay kia mới dần thả lỏng . Bon-hyuk dựa nhẹ vào hõm cổ tôi , hơi thở nóng hổi cọ nhẹ qua da khiến người tôi cứng lại . Lúc này , anh giống như một chú cún nhỏ bị bỏ rơi , mắt ươn ướt , hốc mắt đỏ hoe , hàng mi dài run run . Dù gương mặt tuấn tú ấy vẫn đẹp đến ngạt thở , nhưng ánh nhìn của anh lại khiến người ta nghẹn lại như thể cả thế giới của anh giờ chỉ còn tôi . Tôi không biết trong khoảnh khắc ấy , anh đang tưởng tượng tôi là ai , chỉ biết rằng người đó chắc chắn là một người anh yêu rất sâu đậm , tiếc thay người đó không phải tôi . Tôi gọi hết lần này đến lần khác cho bạn cùng phòng của anh , nhưng chẳng ai thèm bắt máy . Tính đưa anh đến khách sạn nhưng anh lại ôm chặt lấy khung cửa , gương mặt đầy kiên quyết từ chối bước đi . Đúng là bó tay . Cuối cùng , tôi đành chải tấm đệm mỏng dưới sàn cho anh , còn mình thì leo lên giường . Trước khi tắt đèn , tôi không quên nghiêm giọng cảnh báo : “ Anh ngủ dưới đất , rõ chưa ? “ Bon-hyuk chớp mắt , lắc đầu rất chậm , ngoan cố như đứa trẻ không chịu nghe lời . Anh cứ nhìn giường của tôi chằm chằm như thể nó là chốn an toàn duy nhất trên đời . Một lát sau , anh gật đầu cái * rụp * mặt thành khẩn : “ Ừ , nằm giường cùng vợ “ Tôi cắn răng “ Tôi không phải vợ anh “ Lần này anh không cãi , chỉ gật đầu , vẻ mặt bình thản như đang cố chấp nhận sự thật “ Ừ “ Tôi còn chưa kịp thở phào thì anh tiếp lời , mắt sáng long lanh “ Là vợ xinh đẹp “ Có thể đừng chọc tôi kiểu này được không . Cuối cùng , may mắn là anh chịu nằm xuống đất . Nhưng sáng hôm sau , vừa mở mắt , điều đầu tiên tôi thấy là gương mặt điển trai của Bon-hyuk , sát sát trước mặt tôi . Cánh tay anh đang ôm lấy eo tôi , còn chân tôi thì vắt ngang hông anh . Khoảnh khắc đó , não tôi như đứng hình toàn tập . Tôi hét lên , anh dụi mắt tỉnh dậy , trông vẫn còn ngái ngủ . Tôi tưởng anh sẽ giật mình mà bật dậy , nhưng không , anh lại kéo tôi sát hơn , vòng tay siết nhẹ “ Tiếp tục ngủ “ Tôi đờ người “ Anh tỉnh chưa đấy ? “ Lúc này , anh mới chậm rãi mở mắt , ánh nhìn dần trở lại sắc bén như thường . Anh ngồi dậy một cách từ tốn , không chút bối rối , còn nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh nhạt vốn có . Tôi giận điên người “ Tại sao anh lại lên giường ? “ Anh chẳng thèm thanh minh , chỉ liếc tôi một lượt , từ mái tóc rối bù đến bộ đồ xộc xệch , rồi khẽ bật cười , yết hầu khẽ động “ Không tồi , lần này em còn dụ anh về tận nhà “ Vừa nói , anh vừa thong dong quan sát quanh phòng tôi như thể đang đi du lịch . Tôi suýt thì lăn khỏi giường vì tức . Anh cúi người sát lại , ánh mắt vẫn ngái ngủ , giọng trầm khàn : “ Vậy lần tới em định làm gì nữa đây , vợ yêu ? “ Mặt tôi đỏ bừng , tim như trống trận . Tôi cố giữ bình tĩnh , phồng má đáp : “ Nếu anh giỏi thế , sau này đừng mò đến nữa “ Bon-hyuk vươn vai , dáng vẻ lười biếng , rồi khẽ cười “ Ừ, tôi giỏi thật mà “ Tưởng vậy là xong , tôi lập tức gọi cho bạn cùng phòng của anh để chút giận “ Làm ơn nói Bon-hyuk đừng uống mấy loại rượu giả đó nữa “ Ngạc nhiên thay , lần này có người bắt máy . | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
















