Bảo
|
Bở lỡ, không phải là hai người không thể yêu nhau, mà suy nghĩ của hai người không có cách nào bắt nhịp được với nhau!
Có một loại tình cảm, mang tên là tình thân, không vương sự miễn cưỡng đầy đau đớn, thế nhưng lúc nào cũng đặt một người trong lòng.
Chẳng lẽ ở bên người mình yêu, dù cuộc sống khổ thế nào cũng vẫn cảm thấy ngọt ngào?
Hãy để tiếc nuối lại cho quá khứ, đừng đưa tiếc nuối tới tương lai!
Ngoại trừ anh ra không ai có thể làm tổn thương trái tim em, người làm tổn thương em sâu nhất thật ra là anh. Anh không thương em, vì sao còn đối xử tốt với em như vậy? Không muốn lấy em, vì sao lại lừa gạt em khi em lên bảy? Vào lúc em ôm hy vọng vô nghĩa, mỗi ngày tha thiết trông mong lớn lên, anh lại ở trước mặt em ôm cô gái khác một cách đương nhiên anh anh em em. Chờ em, đối với anh, khó như vậy sao!
Vô tri cũng là một loại đặc quyền, yêu có thể lớn tiếng nói ra, đau lòng có thể khóc to, không cần quan tâm đến cảm nhận của người khác, lại càng không biết dùng nụ cười giả tạo duy trì sự kiên cường đang lung lay sắp sụp vỡ.
Những thứ con người nắm giữ được thật rất nhiều, nhưng lại luôn luôn quên mất bản thân mình đang nắm giữ cái gì.
Tình yêu, chính nó đã là mù quáng, là kích động. Mặc dù đã quyết tâm rồi lại kiên quyết từ bỏ, bỗng khi gặp mười mình yêu, chỉ cần liếc nhìn xa xa, quyết tâm gì đó đều tan rã, ngây ngốc lưu luyến, tự lừa mình dối người vui sướng trong giây lát | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||










