sen taki mina
|
CHỈ LÀ BẠN THÔI Mình với cậu chỉ là bạn thôi Không thể hơn, suốt đời chỉ vậy! Dù vắng cậu, mình có buồn thật đấy Nhưng buồn – đâu phải đã cô đơn! Mình với cậu chưa có phút giận hờn Nhớ về cậu chưa bao giờ mình… khóc Gặp nhau ở cầu thang, chỉ cười bằng mắt Chỉ cười hoài… vì là bạn, không hơn! Cậu ở bên, mình luôn thấy rất vui Nhưng không bực nếu cậu đi cùng người khác Và hồng trắng là hoa mình yêu nhất Cậu biết rồi… Sao lại tặng hồng nhung? Mình với cậu chỉ là bạn thôi!
CHO MỘT MÙA HẠ CŨ Ừ thôi, trả phía sân trường Đi qua cảm xúc một thời Ngày cuối nghe tiếng trống trường
GỬI EM ÁO TRẮNG Một ngày thấy mình không còn muốn khóc? Một ngày thấy mình cười sao khó quá? Ta đã cất tà áo dài ngày nọ Cả tình yêu, tà áo dài, tán phượng.. Ta chẳng gửi lại bài thơ áo trắng
SÂN TRƯỜNG TUỔI 16 Hoa phượng tàn, xác phượng rụng ngẩn ngơ Nơi tàng cây xao xác lá bâng khuâng Nơi nằm ngoan những vạt cỏ ca dao Ngày quen nhau đêm dằng dặc chiêm bao Ngẩn ngơ lòng vô cớ những buồn vui Mười lăm năm vẫn tàng phượng ấy thôi
NGÀY XƯA HOA PHƯỢNG Bây giờ ai đã quên chưa ?
Hoài niệm Xào xạc lá vàng bay trong gió, Sân trường vắng lặng tiếng đùa vui. Mình tôi bước giữa sân trường cũ, Nghe tiếng ve buồn gọi hè sang! Nhặt cánh phượng rơi lòng xao xuyến, Bâng khuâng nhớ lại kỷ niệm xưa! Bóng dáng thầy cô cùng bạn học, Giờ đây chẳng biết ở nơi nào?
PHƯỢNG MƠ Nhánh phượng hồng rũ xuống Xa nhau mấy mươi ngày
Tôi gửi đến bạn lời cảm ơn Hãy bỏ qua đi lúc giận hờn Tình bạn chúng ta mãi gắn bó Càng giận ta càng thân nhau hơn.
Tình bạn là vạn bông hoa Tình bạn là vạn bài ca tuyệt vời Những bông hoa chưa hẳn là đẹp nhất Hoa sẽ tàn còn tình bạn không phai.
Dẫu ngày xưa cũng chỉ là quá khứ Nhưng mai kia cũng từ đó mà ra Dòng đời ơi sao không đi chậm lại Để tình bạn ta mãi gắn chặt bền lâu | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||

