ARMY Chính Hiệu(젤리오 아이돌)
|
Hóng tiếp Chương 7:KIM SEOKJIN Bạn là hàng xóm của Kim Seokjin và hôm nay chính là ngày đầu tiên bạn chuyển đến nơi này. Ngôi nhà bạn ở ngay cạnh bên nhà anh, nhưng tới giờ bạn vẫn chưa gặp chủ nhân của nó lần nào. Anh là nhân viên văn phòng, công việc của anh gần như bận rộn từ sáng tới tối và bạn chưa từng thấy ánh đèn nhà bên được bật sớm bao giờ. Hôm bạn chuyển đến là một ngày mưa nặng hạt. Cầm dù bước xuống từ chiếc taxi, bạn xốc lại vai cặp rồi đi vào mở cổng. Đang lục tìm chìa khóa thì... *Xộc xộc, cạch!*, chiếc cổng gỗ nhà bên cạnh bật mở, một cục bông màu trắng từ trong bỗng nhiên chạy vụt ra, bạn vì quán tính và sự tò mò nên liền quay lưng nhìn theo. Bạn không lầm chứ, đó là Snow. -SNOW!-bạn chạy vùng theo chú chó ấy, chết tiệt, nó chạy nhanh quá. Nhưng đúng là Snow mà, chú chó đã mất tích một năm trước của bạn. Bạn cứ mải miết chạy theo mà quên mất đã làm rơi chiếc ô vừa cầm trên tay ở đâu rồi. Snow cắm đầu chạy như tên lửa về phía trước. Trời mưa nên mắt bạn bây giờ như bị hỏa mù dàn trận vậy, bạn cứ chạy theo Snow như bị thôi miên. "Snow, em bỏ chị đi một lần rồi, giờ lại muốn trốn nữa sao?" Mất mười phút sau, Snow cũng chịu khựng lại một chút. Nó đang đứng ở một góc của ngã tư, cạnh cột đèn giao thông. Bạn thở phù ôm gối, khẽ vuốt đi làn nước thấm ướt khuôn mặt và bạn chậm rãi đi tới. Chỉ còn cách vài ba mét nữa thôi, Snow, hãy đợi ở đấy nhé! Nhưng mọi thứ dường như không hề theo sự sắp xếp của bạn, Snow lại chạy, có lẽ ban nãy chỉ là phút dừng chân ngắn hạn của nó để lấy lại sức thôi. Bạn thở hắt, Snow ăn gì mà khỏe thế, cứ chạy mãi. Bạn là người còn phải đuổi theo nó mệt nghỉ. Snow vụt chạy qua dải phân cách dành cho người đi bộ, bạn nhìn lại cột đèn tín hiệu, là đèn đỏ, không được... -SNOWWW!-thứ bạn thấy bây giờ là một chiếc ô tô lao như điên tới chỗ Snow, ánh sáng vàng từ hai quả đèn pha ấy rọi tới một cách hãi hùng như báo trước kết cục bi thảm của chú chó tội nghiệp. Trong phút giây ấy bạn không kịp suy nghĩ gì, bạn phóng vụt tới ôm choàng lấy Snow và bất lực nhìn ngược lại phía chiếc xe, nó chuẩn bị lao tới nơi rồi, một giây, hai giây...Ưm, bạn nhắm tịt mắt lại trong khi hai tay vẫn ôm chặt Snow trong lòng. "Được chết cùng em chị sẽ không cô đơn rồi nhóc con!", bạn thầm nghĩ. *Kéttttttt!*, một thứ ánh sáng sáng rực như ban ngày đập vào mắt bạn. Tới thiên đường rồi ư, sao bạn chẳng thấy đau đớn gì, có nhầm lẫn gì sao? Bạn hé mắt nhìn ra, xung quanh chẳng có ai ngoài chiếc ô tô màu đen, mưa vẫn rơi tầm tã và Snow đang nằm trong lòng bạn rên ử ử. Rồi sau đó một người con trai mặc vest xám cầm ô bước xuống xe, đi tới chỗ bạn và anh ngồi khuỵu xuống. -Cô bé, em có sao không? -Cô bé...cô bé! Sau đó bạn chẳng biết chuyện gì xảy ra tiếp nữa. Vì bạn đã ngất mất tiêu rồi. ... Khịt khịt, bạn ngửi thấy mùi trứng chiên, còn mùi rau hầm nữa, thơm quá đi! -Ưm!-bạn khẽ trở mình và bất giác mở mắt ra nhìn trần nhà. Bạn đang nằm trên chiếc sofa đặt tại phòng khách của một căn nhà lạ. Đây không phải nhà của bạn, kiểu trang trí giản dị đơn sắc này càng không phải phong cách của bạn luôn. Bạn ngồi dậy và nhìn xung quanh, mùi thơm của thức ăn đang được nấu vẫn vương vấn đâu đây. Snow đang vẫy đuôi chồm lên sofa mà nhìn bạn, đáng yêu quá, bạn nhấc bổng Snow lên và xoa xoa đầu nó. "Ọtttt!", bụng bạn lại đánh trống lô tô rồi. Giờ mới nhận ra, vì lo dọn nhà má tới giờ bạn vẫn chưa ăn gì. -Em tỉnh rồi à?-Seokjin từ trong bếp đi tới chỗ bạn, trên tay anh còn cầm một mâm nhỏ đựng thức ăn. Bạn ngẩng lên nhìn anh, a đúng rồi, là chàng trai đó, người lái chiếc ô tô xịn màu đen xém chút nữa đã chẹt trúng bạn và Snow đây mà. Bạn có thể loáng thoáng nhận ra, nhưng hình như chỉ khác thay vì mặc vest xám thì bây giờ anh đang vận hoodie và quần thể thao thôi. -Anh là Kim Seokjin? Bạn hỏi. -Em biết anh? Seokjin đặt mọi thứ lên bàn và ngạc nhiên nhìn bạn. -Biết chứ, em thấy ảnh của anh trên trang web khu phố. Hình như là...cái gì nhỉ? A, chương trình bảo vệ thú nuôi! -À cái đó là anh đề xuất!-anh cười tươi-Cám ơn em đã cứu Jianggu nhà anh nha! -Jianggu? Thì ra Snow tên là Jianggu ạ? Bạn hỏi, trong lòng cũng không khỏi ngạc nhiên. -Snow? Trông anh cũng khá ngạc nhiên đấy. -Chuyện là trước đây em cũng từng nuôi một chú cún giống hệt Jianggu, em đặt tên cho nó là Snow. Nhưng năm trước em đã để lạc mất em ấy rồi! Bạn thoáng buồn, gục đầu nhìn xuống sàn nhà, mắt bạn dần đỏ lên. -Tới giờ em vẫn chưa tìm được Snow à?-anh tỏ ý đồng cảm, khẽ xoa đầu bạn, anh bảo-Không sao, anh thấy Jianggu rất thích em! Sau này nếu muốn em cứ tới thăm nó *trìu mến nhìn Jianggu*. Mà em tên gì ấy nhỉ? -Em quên mất!-bạn gãi đầu, liền đó đứng dậy cúi chào anh-Lần đầu gặp thất lễ rồi, em tên Lee Ami!-nói rồi bạn nở một nụ cười thật đẹp. "Như ánh nắng mặt trời, sự dịu dàng của cô ấy đã thắp sáng khoảng thời gian vô vị của tôi. Có lẽ Jianggu sẽ tìm được một người mẹ tốt! :) " ----- Mình rất sốc khi nghe tin Jianggu, chú chó mà Jin thương yêu nhất đã mất. Thật sự chia buồn cùng anh, em biết cảm giác đó, nó đau lắm! Trước đây em từng nuôi rất nhiều chó mèo, nhưng dần dà chúng đều bỏ em đi vì bệnh, vì lạc mất...Em tới bây giờ vẫn sợ cái cảm giác bản thân đã trao quá nhiều tình cảm cho một loài vật nuôi để rồi cuối cùng chúng vẫn bỏ mình mà đi. Em hiểu cảm giác đó...
Tiếp tục vs chap 6 nha mn Anh lườm bạn rồi kiên nhẫn giảng lại một lần nữa. ... Lớp bạn có một bài tập quan trọng được giao về nhà làm và hôm nay là hạn nộp. Bạn có làm rồi nhưng ngặt cái lại bỏ quên vở ở nhà, nhọ đến thế là cùng. Đang lo lắng thì Namjoon đi tới. -Vở bài tập?-anh hỏi. -Mình quên...-bạn ấp úng. -Lee Ami đã làm bài tập đầy đủ!-Namjoon còn không thèm nhìn bạn, anh dở sổ ra vừa đọc vừa ghi vào. Bạn há hốc, rõ ràng... -Ơ này!-còn chưa nói xong mà anh đã quay lưng đi mất tiêu rồi. Bạn ngớ ngẩn gãi đầu khó hiểu. ... "Namjoon dạo này lạ thật, cậu ấy cứ đối xử tốt với mình, còn hay cười với mình nữa. Thật đáng nghi!", bạn nghĩ. ... -Bạn ơi, cho mình hỏi chỗ này có ai ngồi chưa?, đang ngồi ăn ở căn tin thì có một bạn nữ tới hỏi Namjoon, cậu ấy rất xinh, còn trông dịu dàng thế kia mà. -Xin lỗi, chỗ này có người rồi bạn!-Namjoon nói xong nhìn về phía cửa lớn-Bên này nè Ami!-anh vẫy tay với bạn. Bạn đi tới chỗ Namjoon, ngạc nhiên nhìn mâm thức ăn bên cạnh anh, cái này... -Ăn đi, mình lấy cho cậu đó!-Namjoon tươi cười kéo chiếc ghế bên cạnh ra cho bạn-Ami ngoan, ăn nhiều vào để có sức học cho giỏi nha!-nói được rồi đằng này anh còn vuốt tóc bạn nữa. Bạn đỏ mặt cúi gầm xuống xúc cơm cho vào miệng nhai ngấu nghiến, xung quanh các bạn học đều nhìn hai người bạn rồi xì xầm gì đó. ... -Namjoon, mình lấy cái này nha! Trong lớp có rất ít ô và hôm nay trời lại đổ mưa. Bạn học nam vì thế hỏi anh về việc mượn ô khi trong sọt chỉ còn một cái. -Không được, của Ami đó!-Namjoon nói, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. -Cậu nói gì lạ vậy, mình có ô rồi!-bạn ngạc nhiên hỏi anh. -Vậy cậu cho mình về chung với nha!-Namjoon nhìn bạn cười tít mắt để lộ chiếc má lún sâu hoắc. ... "Nam joon càng ngày càng lạ, cái cách cậu ấy đối xử với mình cứ...sao sao ấy!", bạn lại nghĩ". ... Dạo này bạn siêng học hơn rồi, đều nhờ Namjoon đấy, ngày nào cũng học kèm với cậu ấy nên bạn đã tiếp thu được không ít. -Cậu cầm cái này đi, đây là cẩm nang hóa sinh lý mình tự viết tay đó! Kì này phải được điểm cao nha!" Namjoon đưa cho bạn một quyển sổ nhỏ được bọc giấy màu hồng phấn rất đẹp. Bạn còn đang buồn cười vì không nghĩ anh lại thích màu hường như vậy thì lúc về nhà dở ra ôn bài, bạn mới ngạc nhiên khi thấy dòng chữ "Của Lee Ami". Nhưng bạn cũng chẳng nghĩ ngợi gì mà tiếp tục ôn tập. Kì thi đó bạn lọt top mười người có điểm số đứng đầu lớp. ... Hai năm sau. Vào một ngày gần cuối thu, bạn đang khệ nệ ôm chồng sách của lớp 3-1 đi lên lầu. Quên nói nữa, nay bạn làm lớp trưởng rồi nhé, cũng xinh đẹp hơn trước rồi. *Bộp!*, bất ngờ quyển sổ bạn cầm theo rơi xuống đất, chết thật, mớ giấy bạn kẹp bên trong vương vãi cả ra rồi. Bạn cúi cuống nhặt thì vô tình thấy được một thứ lạ lẫm. Cầm quyển sổ lên, nơi trang cuối có vài dòng chữ được viết rất tỉ mỉ: "Ami, thi tốt nhé, mình biết cậu làm được mà, hì! Một năm qua học cùng cậu rất vui, cũng có nhiều kỉ niệm nữa. Mình thích nhất là lúc nhìn cậu ngủ gật, trông cậu đáng yêu lắm. À, còn câu này mình muốn nói: "Mình thích cậu, Lee Ami!", vì mình ngại nói trực tiếp nên...cậu có thích mình không, một chút thôi cũng được? Nếu có hãy nói mình biết nhé, mình sẽ chờ! Kim Nam Joon". Bạn ngạc nhiên tới mức mắt mở to, xấp giấy trong tay cũng vì thế rơi xuống đất một lần nữa. Cái này cái này...Bạn chưa thấy bao giờ, cũng chưa nghe hề Namjoon nhắc tới. Đó có thể là lí do vì sao vào lễ tổng kết hồi năm nhất anh đã hỏi bạn câu trả lời gì đó. Trời ạ, bạn cũng thích anh mà. Sao bạn lại ngốc nghếch vậy chứ, học muốn nhừ quyển sổ rồi lại không đụng tới trang cuối. Giờ bạn trả lời còn kịp không, khi anh đã sang Mĩ du học từ hai năm trước. Liệu anh có còn nhớ bạn, cô ngốc cùng bàn năm đó? Bạn rưng rưng sắp khóc, cầm điện thoại bấm vội vào danh bạ tìm số điện thoại của ai đó. Vài hồi chuông vang lên ngay sau đó, một giọng nam trầm ấm quen thuộc vang lên nơi đầu dây bên kia. "Chào cậu, Lee Ami!" # Đã like cho chủ tus = trả phần quà tặng # Rảnh cho mik xin 5* + 1 flo # Nếu ko thik có thể xóa cmt # pmh
Ra r nek mn ơi Chương 6:KIM NẠMJOON Kim Namjoon là lớp trưởng lớp bạn, anh ngoài lực học xuất sắc ra còn vô cùng đẹp trai và có gia thế đáng ngưỡng mộ nữa. Còn bạn, một cô ngốc không hơn không kém, lực học trung bình nếu không nói là đạt chuẩn xếp từ dưới lên trong danh sách lớp, bạn không xinh, càng không phải tiểu thư đài cát gì. Bạn chỉ là bạn mà thôi. Hai con người tưởng chừng không có lấy một điểm chung nay lại chạm mặt nhau trên đoạn đường dài mang tên "Đôi bạn cùng tiến". -Học kì này mình có nhiệm vụ kèm cặp bạn học Lee Ami, người đội sổ đương nhiệm của lớp! Namjoon đang chậm rãi giảng giải lại cho bạn, cô nàng vì ngủ quên mà đi trễ tiết chủ nhiệm đầu giờ hiểu. Bạn thở dài, phẫy tay bảo "Sao cũng được!" rồi lại nằm dài ra bàn tiếp tục giấc ngủ còn đang dang dở. Vì được xếp cùng nhóm nên Namjoon phải chuyển xuống cuối lớp ngồi cùng bạn. Nơi này rõ ràng là cái chốn thị phi không hơn không kém, nhìn xung quanh mà xem, nào cầm điện thoại lướt FB, nào soi gương, nào sơn móng tay,...bảo sao bạn học mãi cũng chẳng tiến bộ được. -Ami, học bài đi! Namjoon cau mày nhắc nhở khi thấy bạn mải mê đọc truyện tranh. -Để lát đi! Đang hay!-bạn bụm miệng cười, có vẻ cuốn truyện đó rất hay, anh nghĩ. -Lee Ami! Đọc phần hai cho cô! Cô dạy môn Sinh dõng dạc kêu tên bạn. Khỏi nói, bạn quýnh quáng cả lên, lật sách trong vô vọng, bạn đành theo thói quen cúi gầm mặt mà nghe cô ca cho một bản về tinh thần tập trung khi nghe giảng vậy. Nhưng không, Namjoon đã đoán trước nên đẩy cuốn sách đã được lật sẵn sàng cho bạn, bạn gật gật rồi cầm lên đọc. ... -Chỗ này...chỗ này! Cậu hiểu chưa? Bây giờ sau tiết học bạn lại còn phải học phụ đạo với Kim Namjoon, haizz, bạn ghét học lắm nhưng vì anh dọa sẽ méc cô nên...Bạn phạm quá nhiều lỗi rồi, thêm lần nữa chắc cô sẽ gọi cho mẹ bạn mát. Vậy nên bạn lại phải miễn cưỡng học thôi. Ngồi trong phòng ngủ bự đùng của Namjoon, bạn đang phải nhồi nhét một đống công thức vào đầu đây. -Ờ, sơ sơ!-bạn gãi đầu. -Sơ sơ là sao? -Là...chưa hiểu!
Tiếp tục nek mn ơi Chương 5:MIN YOONGI (3) Continue-End Part <3 | *quán trà sữa Sunny* Bạn vừa tới nơi đã thấy Yun ngồi đợi, cậu ấy trông vui vẻ quá nhỉ? Khi thấy bạn tổn thương??? -Dạo này muốn gặp cậu sao khó quá! Yun thoáng buồn nhìn bạn. -Cậu hẹn mình ra đây có chuyện gì? Nếu không có gì quan trọng thì mình về đấy! Bạn đáp lại câu nói ấy bằng vẻ mặt lạnh nhạt đến khó hiểu. -Khoan đã nào!-Yun ngăn bạn lại-Phải có chuyện quan trọng mới được gặp cậu hả? Từ bao giờ cậu lại trở nên lạnh lùng với mình như vậy? Chúng ta là bạn thân của nhau mà! Bạn thấy thế liền ngồi trở lại chỗ, trong đầu thầm nghĩ: "Ừ, đó là trước đây thôi! Người ta nói quá đúng, tình bạn sẽ trọn vẹn nếu giữa hai đứa không xuất hiện một thằng con trai. Yoongi là người tôi thích, trong khi cậu ấy lại đang hẹn hò với cậu, thử hỏi làm sao tôi có thể đối xử với cậu giống trước kia đây?" -Nói gì thì nói mau đi! -Cậu thấy...Min Yoongi thế nào? Nói rồi, Yun khẽ cười chống cằm chờ đợi câu trả lời từ bạn. -Cậu đang hỏi ý kiến mình? Không phải cậu quá rõ rồi à? -Ý cậu là sao? Mà thôi bỏ qua đi. Mình thấy Yoongi rất đẹp trai, còn chơi bóng giỏi nữa, khi hẹn hò cũng...-Yun cao hứng kể một tràng. -Thôi đủ rồi, mình không có thời gian để ngồi tán gẫu với cậu đâu-bạn cau mày đứng phắt dậy, sự khó chịu của bạn khiến Yun ngạc nhiên-Kim Yun, mình nhắc cho cậu nhớ, trước khi nói cái gì phải suy nghĩ cho kĩ, mình không phải trò đùa của cậu. Cậu muốn hẹn hò với ai thì tùy cậu, nhưng đừng có lôi mình vào. Mình chán ngấy cái trò tình cảm ướt át của hai người lắm rồi! Nói xong bạn một mạch xách cặp ra khỏi quán, bỏ Yun một mình ngồi đó cùng trăm ngàn mối tơ vò. Cô bạn sau một vài giây đơ ra liền nhoẽn miệng cười thích chí rút điện thoại gọi cho ai đó. -Alo, Yoongi hả?-Mình báo cho cậu một tin cực sốc luôn. Chỗ cũ nhá? ... Ra chơi. -Captain! Yoongi gọi bạn, không những vậy còn khều vai bạn ra hiệu. -... Đáp lại đó là sự im lặng từ bạn. Anh nhìn bóng lưng bạn, trong đầu bỗng thấy lạ lẫm. ... -Captain! Yoongi lại gọi bạn. Đúng lúc bạn có cuộc gọi, vờ lơ anh đi, bạn bắt điện thoại. -Alo, Nam Joon, mình nghe nè^^! giờ hả? Được rồi, mình sẽ tới đó ngay! Bạn không giấu nét vui vẻ trên khuôn mặt, nhưng khi chạm mặt anh, bạn lại vờ lơ đi. -Captain! Yoongi dần mất đi sự kiên nhẫn còn lại. Hôm nay bạn bị gì à? Sao anh kêu mà bạn chẳng thèm nghe. -Có gì nói sau nha Min Yoongi! Bạn vội vã đứng dậy đi ra ngoài, bỏ mặt anh ngồi đó cùng trăm ngàn sự khó hiểu. Min Yoongi? Bạn gọi anh là Min Yoongi ư? Nghe sao mà xa lạ quá đi. Hm, cái này là bạn đang cố tình tránh mặt anh đây mà, được, Yoongi này nhất định phải hỏi cho ra lẽ. ... -Captain! Yoongi vơ vội cặp sách rồi chạy theo bạn ra khỏi lớp. Chả hiểu bạn bận chuyện gì mà lại vội vàng thu dọn tập sách như thế. Bình thường là anh đi trước bạn theo sau, ngày nào chẳng vậy. -Captain! Cậu đi đâu mà vội vậy, mình muốn nói chuyện với cậu! Yoongi nắm tay kéo bạn lại. -..., mình không có gì để nói với cậu hết! Tạm biệt! Bạn giật tay ra khỏi tay anh rồi quay lưng đi tiếp. Yoongi phút chốc hụt hẫng, anh chạy tới nắm lấy vai bạn. -Mình đã làm sai gì sao? Lúc trước cậu đâu có như vậy? Anh tức giận hỏi. -Cậu không làm gì sai hết, là mình sai, ĐƯỢC CHƯA? Thế nên, làm ơn, để mình yên đi! Đừng làm phiền mình nữa! Bạn hét lên rồi vùng ra khỏi vòng tay của Yoongi mà chạy nhanh xuống lầu. Làm ơn đi, đó là chút mạnh mẽ cuối cùng của bạn rồi, xin anh đừng cố tới gần bạn thêm nữa, chỉ càng làm bạn thêm đau đớn mà thôi. Từ bỏ, là bạn chọn từ bỏ để cứu vớt mối quan hệ tồi tệ này. Bạn không muốn Min Yoongi phải bận tâm về bạn nữa, quá đủ rồi, phải tránh xa anh thôi. Từng câu từng chữ vừa nói ra như sát muối vào trái tim bạn vậy. Bạn đau lắm! "Mày làm tốt lắm, Lee Ami!" Bạn cố ngăn nước mắt mình rơi nhưng vô ích, yếu đuối là nửa kia của bản thân bạn rồi. Bạn vừa đi vừa quẹt nước mắt, ai cũng nhìn bạn xì xầm, bạn mặc kệ đấy, bạn mệt rồi. ... Vài hôm sau Yoongi bắt đầu thấy bạn đi học cùng với Kim Nam Joon, lớp trưởng lớp chuyên Anh 3-1 của TH Bangtan, cậu ta thậm chí còn đứng ở cửa lớp chờ bạn về. Hôm nay cũng vậy. -Làm phiền cậu rồi Namjoonie! Bạn cười tươi hơn hoa nhận lấy cái balo vốn của mình từ tay cậu rồi thản nhiên đi vào lớp, các bạn học trong lớp ai cũng nhìn bạn, có người còn mạnh dạn hỏi bạn: "Phải bạn trai của Ami không vậy?". Bạn cười tít mắt, còn làm điệu gãi đầu nữa chứ. Ai nhìn biểu hiện đó của bạn cũng phần nào hiểu được câu chuyện rồi. *Rầm!*, tiếng đập bàn vang lên ở phía cuối lớp, Min Yoongi đang nhìn bạn bằng ánh mắt không gì có thể đang sợ hơn được nữa. Bạn lại khác, cứ an nhiên nhìn anh mà nở một nụ cười rất tươi. Vào tiết. -Captain! Yoongi khều vai bạn, chả hiểu sao dạo này anh cứ hay làm thế nhỉ? -... Lại là một sự im lặng quen thuộc từ bạn. -Captain! Anh dần mất kiên nhẫn. -Cậu thôi đi, im lặng để mình học! Bạn lạnh lùng hất tay anh khỏi vai mình, và đúng là sau đó anh im lặng thật. Im lặng cho đến cuối buổi học hôm đó luôn cơ. Bạn thu dọn sách vở thật nhanh vì biết Nam Joon đang đợi trước cổng trường rồi, dạo này cậu ấy hay đưa bạn về lắm, mối quan hệ cũng không tệ. Và bạn cũng chẳng có lựa chọn nào khác, lúc này cái cần thiết nhất vẫn là tìm cách để gạt Min Yoongi ra khỏi đầu thôi. Bạn cúi xuống nhặt quyển sách vừa làm rơi dưới đất thì một bàn tay trắng trẻo quen thuộc đã nhanh nhảu nhặt nó lên thay bạn. Ngước mắt nhìn bạn nhận ra Yoongi đang đứng trước mặt, anh nhìn bạn bằng ánh mắt chẳng có chút biểu cảm nào. -Đi theo mình! Yoongi nghiêm túc nói. -Mình không muốn, Nam Joon đang đợi mình! Bạn vờ lạnh lùng đáp. -Cậu không có lựa chọn đâu! Một là đi theo mình, hai là mình sẽ bế cậu đi! -Cái gì? Bạn há hốc nhìn anh. Và trong lúc bạn sơ ý Yoongi đã nắm lấy cổ tay bạn mà kéo bạn đi một mạch. ... Anh dẫn bạn đi từ dãy phòng này sang dãy phòng khác, tới một khúc quanh nọ cạnh phòng thực hành Lý thì anh liền rẽ vào. Bạn cũng lúi húi theo sau. Nơi này là chỗ nào vậy? Khắp căn phòng gần mười sáu mét vuông chìm ngập trong thứ ánh sáng đỏ huyền ảo, nó kín tới mức không một chút ánh sáng nào từ bên ngoài có thể lọt qua. Bạn lo sợ rụt tay khỏi anh nhưng thật lạ, đôi tay anh vẫn cứ nắm chặt như thế, cảm giác ấm nóng này làm trái tim bạn chợt nảy lên một nhịp. -Đây là đâu? Sao tối thui vậy? Bạn hỏi. -Đây là phòng rửa ảnh, nó thuộc quyền quản lí của mình! Yoongi nói, dù âm lượng rất nhỏ vì giọng anh khá trầm nhưng bạn vẫn dễ dàng nghe được, đơn giản vì nơi này kín về mọi mặt, và rằng anh đang đứng rất sát bạn, tới mức có thể cảm nhận được hơi thở nóng bỏng từ anh. -Cậu dẫn mình tới đây làm gì? Mình không thích, mình muốn đi về! Bạn thấy được điều gì đó không ổn. Bạn không an tâm khi ở nơi này, nhất là khi người con trai ấy tâm trạng đang không vui vẻ cho lắm. -Không được, cậu đã bước vào lãnh địa của mình rồi, không dễ dàng rút lui như vậy đâu!-Yoongi nở nụ cười tà mị, thứ bạn có thể cảm nhận được lúc này. Anh thì thầm vào tai bạn-Cậu lại đây! Mình cho cậu xem một thứ! Và rồi anh lại dẫn bạn đi. Ở nơi này bạn chẳng khác gì người mù, cứ phải để anh dắt đi như con nít vậy. Giả sử nếu bạn muốn rời khỏi đây thì chắc cũng phải lần mò một chút. Tới góc khuất của bức tường trong phòng, anh đẩy bạn lên đứng trước mình rồi vòng tay tới giật dây kéo tấm màn xếp cạnh đó lên. -Nhìn kĩ này! Những thứ khuất sau màn dần hiện ra, bạn phải nói ngạc nhiên đến cực độ. Dù nơi này thiếu ánh sáng thật nhưng bạn vẫn có thể thấy rõ được tất cả những thứ trước mắt. Chúng là những bức hình của bạn từ thời mới vài đội cổ động đến giờ. Đó là bộ đầm màu xanh bạn mặc khi nhận giải đội trưởng đội cổ động cấp quận, còn kia là hình của bạn trong đợt tổng duyệt gần đây nhất. Tất cả đều là ảnh paparazi, tức không hề chụp chính diện, nhưng bạn vẫn nhận ra được mình trong đó có nghĩa là tay nhiếp ảnh này cũng vô cùng có tài rồi. Bạn không đếm được có bao nhiêu bức ảnh, vì nó được đính chồng lên nhau tới mức muốn tràn ra khỏi chiếc khung kia. Từ mừng rỡ, giờ bạn lại có cảm giác hình như trước tới giờ mình luôn bị ai đó rình rập. Bạn rụt lại phía sau và vô tình ngã vào lòng ngực của Yoongi, anh khẽ cười thành tiếng và im lặng giữ nguyên tư thế ấy. -Cái này...cái này? -Là mình chụp đó, cậu thấy có đẹp không? Yoongi lại thì thầm nơi vành tai bạn, cảm giác lần này thực sự khiến bạn sởn da gà, anh..chẳng lẽ anh là biến thái? -Mình...mình! Bạn ấp úng. -Là vì cậu ngốc hay giả vờ không nhận ra mình đã để ý cậu từ lâu hả Lee Ami ?-đôi tay anh đột ngột vòng lên ôm siết lấy chiếc eo nhỏ của bạn, đầu anh gục hẳn lên vai bạn-Mình si mê cậu, chết mê chết mệt vì cậu. Mình không cho phép cậu thích ai khác ngoài mình! -Cái...cái gì? Cậu thích mình???-bạn ngạc nhiên tới cực độ. Rốt cuộc anh đang nói cái gì vậy chứ? Sau đó một cảm giác mát lạnh truyền đến cổ bạn, bạn khẽ rụt người lại. Sờ lên cổ, bạn nhận ra có thứ gì đó dài dài, mảnh mảnh mắc ngang qua xương quai xanh của mình. Là dây chuyền!? -Đây là món quà mình mua cho cậu, vốn để tỏ tình nhưng nay...Thôi thì cậu muốn giữ lại hay vứt đi đều tùy ở cậu đấy!-nói rồi anh buông bạn ra. Đang buồn bã tính quay lưng đi thì nơi vạt áo liền bị bạn giữ lại. Bạn khẽ cười, nụ cười của người thất bại nhưng phút chốc lật ngược tình thế. -Đừng đi, mình thích cậu!-nói xong bạn nhón chân nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi anh, tim bạn đập thình thịch, một nụ hôn ngọt ngào trong sắc đỏ của ánh đèn mờ ảo nơi phòng rửa ảnh. *Sau đó ít lâu, khi bạn đã trở thành bạn gái đúng nghĩa của Min Yoongi* -Cậu là biến thái thật á?-bạn hỏi. -Không hề, cái đó là mình hù cậu thôi! Xin lỗi vì đã làm cậu sợ^^! -=_=! Vậy còn chuyện cậu với Kim Yun? Yoongi vừa nghe bạn hỏi liền chồm tới ôm lấy mặt bạn mà hôn. Chuyện là trước đây anh có nhờ Yun hỏi bạn về mẫu người lí tưởng, ai ngờ được lại làm tính ghen tuông của bạn trỗi dậy, sợi dây chuyền cũng là Yun chọn cho bạn vì cậu ấy là bạn thân nên hiểu rất rõ sở thích của bạn. Vẫn tại bạn lanh quá mức mà xém nữa mất cả bạn thân lẫn người yêu. Haizz!-.-
Xem luôn cho nóng Chương 4:MIN YOONGI (2) |Continue| Tin đồn Yoongi có bạn gái đang lan ra khắp trường, và với cái lò thông tấn xã nổi tiếng như đội cổ vũ của bạn thì chắc chắn cái tin ấy đã được mọi người truyền tai nhau đến nhão nhoét ra luôn rồi. -Unnie, chị nghe tin đó chưa? -Tin gì? -Chuyện Yoongi đang hẹn... -Chị nghe rồi!-bạn đáp lại bằng chất giọng lạnh tanh rồi quay đi mở tủ con lấy đồng phục, cô nhóc vừa nói chuyện thấy bạn im lặng liền nghĩ bạn không quan tâm đến chuyện đó nên đã nhanh nhẹn đi qua chỗ khác buôn chuyện rồi. Còn một mình ở đó, bạn lặng lẽ cầm quần áo trở lại băng ghế và ngồi xuống. Ngẫm nghĩ cũng buồn cười thật, Yoongi quen ai thích ai là chuyện của anh ấy, có liên quan gì tới bạn đâu mà lại khó chịu như thế. Bạn là mẹ của anh à, hay là bạn gái? Nhưng bạn được quỳên đau lòng chứ, đau lòng vì người ấy không phải mình? Yun thật may mắn, cậu ấy không đẹp, không giỏi giang bằng bạn nhưng là người Yoongi chọn, hơn nữa Yun còn là bạn thân của bạn nữa. Hôm nọ Yun tự dưng qua lớp, nhưng người cậu ấy tìm không phải bạn mà là Yoongi, lúc ấy bạn đã bắt đầu cảm thấy có gì đó là lạ rồi. Nhưng bạn vẫn một mực tin tưởng Yun cho tới khi... ...Tối ấy bạn về hơi trễ vì phải học bù ca phụ đạo tối. Bước một mình trên đường và trong đầu bạn lại nghĩ về chuyện của Yun và Yoongi. Nếu bình tĩnh lại thì chuyện hình như chả có gì to tát cả, biết đâu hai người họ quen nhau từ trước? Yun là quản lí mới của đội bóng rổ nên có thể do vậy. Đúng thế...Một khi quyết định thích ai thì phải tin tưởng người đó tuyệt đối chứ. Và bạn lại vui vẻ như không rồi. Thế nhưng mọi thứ kì cục khi sinh ra đều có lí do của nó thì phải. Ngay khi bạn vừa mới chấn chỉnh được cái tâm lí lúc lên lúc xuống của mình thì chuyện xấu lại bất ngờ ập tới. Nấp đằng sau chiếc xe hơi màu đen có vẻ sang trọng, bạn hướng về trước cửa Ministop, nơi có hai con người vô cùng quen thuộc mà nhắm mắt lại bạn vẫn có thể dễ dàng tưởng tượng ra được khuôn mặt: một là người con trai bạn thầm thích ba năm, còn một là cô bạn thân kiêm chị em từ thời cấp hai của bạn. Họ đang nắm tay nhau, còn đút kem cho nhau ăn vô cùng tình tứ nữa. Yoongi cúi đầu nói điều gì vào tai Yun mà cậu ấy lại vui vẻ cười khúc khích như thế? Thôi đủ rồi, bạn hiểu cả rồi, bấy nhiêu đó chưa chứng tỏ được tin đồn kia là thật ư? Bạn phì cười nhìn lại mình, cuối cùng bạn vẫn là con ngốc nhỉ? Bỏ bao nhiêu lời tỏ tình chỉ để dõi theo anh, rồi bây giờ lại tự mình đau lòng. Sóng mũi bạn cay quá, mắt cũng mờ đi vì sắp chảy nước mắt rồi, nếu không tỉnh táo chắc bạn sẽ gục ở đây mất thôi. Bạn khẽ lắc đầu, miệng vẫn không ngừng vẽ nên nụ cười bất lực. Chập chững xách cặp quay đi, bạn quyết định không nhìn lại nữa vì sợ phải thấy mấy cái thứ hường phấn khiến bản thân bức bối ấy. Bạn rẽ vào con hẻm khác, xa nhà và tối tăm hơn mà bình thường chả bao giờ thèm ngó ngàng tới... ... Bạn không nỡ giận anh, càng không thể ghét bỏ Yun nên việc bạn có thể làm bây giờ là giận mình. Không sớm tỏ tình với anh để rồi bây giờ phải ở đây tủi thân, từ đầu chí cuối vẫn tại bạn mà thôi. Phải làm gì bây giờ? Khóc ư? Không, bạn đã khóc quá nhiều rồi, nước mắt không phải thứ vô ích để mà muốn thì tuôn ra như vậy, vả lại bạn ghét bị người ta thương hại lắm. Có lẽ bạn sẽ cố giả bộ như không biết chuyện gì cả. Đúng, đó chắc chắn là phương án tốt nhất rồi. ... Sáng hôm sau. -Captain, cậu thấy cái này đẹp không? Suga đưa điện thoại cho bạn xem, trên màn hình hiện lên ảnh một sợi dây chuyền bạc vô cùng đẹp, nó còn trông rất tinh xảo khi kết hợp với mặt dây chuyền nhỏ hình ngôi sao có đính viên kim cương trắng ở giữa. Bạn gần như chìm đắm trong bức hình ấy cho tới khi phát hiện Yoongi đang nhìn mình với nét cười nồng nặc. Bạn đỏ mặt quay sang chỗ khác, trước đó không quên để lại câu nói: "Mình thấy nó cũng dễ thương!" "Được rồi!" Yoongi gật gù. Bạn nhìn ngược lại anh, có vẻ anh tính mua nó để tặng người nào đó, và việc hỏi bạn chắc cũng chỉ để khẳng định rằng món quà ấy phù hợp với một đứa con gái. Nhưng trời ạ, ai mà đoán được là bạn thích nó lắm, thích cực kì luôn, chỉ là bạn cố tỏ ra bình thường thôi. Nếu người Yoongi định tặng quà là bạn thì chắc bạn sẽ nhảy cẫng lên vì hạnh phúc mất. Nhưng có lẽ đó chỉ là mơ thôi, người anh thích đâu phải bạn. -Captain, cậu không muốn hỏi người mình định tặng quà là ai à? Yoongi cao hứng hỏi. -Tại sao mình phải hỏi? Mình có là gì của cậu đâu? Bạn thoáng buồn. -Mình thấy cậu rất thích nó, hay mình...tặng cậu nha? Yoongi chống cằm nhìn bạn nhoẻn miệng cười, ánh mắt của anh như một thứ ma lực gì đó cuốn bạn vào trong. Bạn nhìn anh lâu hơn mà quên mất khuôn mặt mình đang dần đỏ au lên, cho tới khi... *Brừ...Brừ!*, chiếc điện thoại của Yoongi trong tay bạn đang run lên, có người gọi tới. Trên màn hình là ảnh một cô gái quen thuộc với nụ cười hệt như nắng. Là Yun!? Nếu như ban nãy bạn còn đang chìm đắm trong sự ngọt ngào hường phấn mà Yoongi mang lại thì nay cảm giác đó gần như biến mất. Bạn hoài nghi nhìn anh rồi đặt điện thoại xuống, lạnh lùng đứng dậy và đi ra khỏi lớp, bỏ lại anh với trăm ngàn sự ngạc nhiên. Yoongi bắt máy. -Alo, Yun hả, chuyện mình nhờ cậu tới đâu rồi? Đầu dây bên kia đang nói gì đó. -Cậu ấy có vẻ rất thích nó, vậy là mình thành công một nửa rồi đúng không? Nói tới đó, Yoongi lặng lẽ nhìn chỗ ngồi của bạn, miệng tự dưng lại nở một nụ cười vui vẻ. ...Nơi vườn trường một mình bạn đứng. Khẽ vuốt vội làn mưa mỏng trên khuôn mặt, bạn cười khẩy. Bạn khóc đấy ư, mà tại sao bạn phải khóc cơ chứ? Người con trai ấy chẳng xứng đáng với tình cảm của bạn đâu. Rõ ràng anh đang hẹn hò với Yun nhưng lại nói mấy lời bay bổng đường mật đó với bạn. Trước đây bạn từng ràng buộc bản thân nên từ bỏ tình cảm này rất nhiều lần. Nhưng kế hoạch vụng về bạn vừa mới đặt ra ấy phút chốc đã rối tinh rối mù lên thế này rồi. ...Và bạn đã làm một chuyện mà bản thân chưa hề nghĩ tới: bạn quyết định sẽ quên Min Yoongi, mối tình đầu ngốc nghếch của mình... Điện thoại lại rung lên, lần này là ai gọi nữa đây? "Alo, Ami hả, là mình Yun đây!" Ok, giờ thì nàng ta lại gọi tới. -Có chuyện gì?-bạn đáp lại lạnh tanh. -Cậu không ở trên lớp à? Nghe Yoongi bảo cậu vội đi đâu đó! Lại còn Yoongi? Cậu thân mật thế cho ai coi? -Thì sao? -Chúng ta gặp nhau đi? Trà sữa 3h chiều nay, thấy sao? -..., sao cũng được!-bạn cúp máy ngay sau đó, gục đầu xuống, bạn thở dài một hơi. Thậm chí chưa bao giờ bạn cộc cằn với Yun, vậy mà...Bạn đã xấu tính như thế từ khi nào chứ? -to be continue-
Hóng tiếp nek mn ơi Chương 3:MIN YOONGI (1) Bạn là đội trưởng đội cổ động của trường TH Bangtan. Bạn trông khá xinh xắn ưa nhìn, học cũng ổn nên được nhiều chàng cùng khối tăm tia, tuy vậy tới giờ vẫn chưa ưng ý người nào cả. Lí do thì không phải ai cũng đoán được. -Min Yoongi thiên tài bóng rổ, tụi em yêu anh Min Yoongi!!!-đó là giọng của mấy nàng nữ sinh trường bên. Bọn họ thậm chí còn đem cả băng rôn, hình phóng to của anh tới để cổ vũ. Haizz, Min Yoongi đúng là nam thần mà, đã đẹp trai lại còn chơi bóng giỏi nữa. Bây giờ là thời gian nghỉ giữa hiệp, bạn tách nhóm cổ vũ để ngồi một mình ở ghế đợi, mắt vẫn say sưa dán chặt vào hình bóng người con trai đang ngồi uống nước bên phía đối diện. Khoảnh khắc anh nhắm hờ mắt và ngửa cổ uống nước, những giọt mồ hôi lóng lánh trên khuôn mặt anh, từng thứ từng thứ một được thu gọn vào tầm mắt bạn. Như nhận ra có ai đó đang nhìn trộm mình, Yoongi bất ngờ quay phắt về phía bạn. Khỏi nói, bạn bị anh làm cho một phen giật bắn mình, lúi húi cúi xuống vờ cột lại dây giày. Hây da, đã nhìn trộm còn bị người ta phát hiện, thật mất mặt quá đi. ... Bạn thích Yoongi từ lâu rồi, và anh tất nhiên là chẳng hề hay biết gì về điều này, vì anh còn bận quan tâm tới nguyên cái hậu cung gần trăm fangirl cả trong và ngoài trường của mình cơ mà. Bạn cứ như thế lọt thỏm trong thế giới đa sắc màu của anh. Từ khi thích Yoongi, Valentine năm nào bạn cũng tất bật mua nguyên liệu về nhà làm socola cho anh, rồi còn cẩn thận mà gói lại bằng giấy kính nữa chứ. Việc cần làm chỉ còn là tới lớp và tặng cho anh nhưng bạn lại không đủ can đảm, bạn sợ anh sẽ từ chối mòn quà tầm thường này, vì nếu đem so với đống quà chất cao như núi của anh thì cái bạn tặng chỉ là một món kẹo nhạt nhẽo. ... Bạn cảm thấy may mắn khi được học chung lớp với Yoongi, được thấy anh mỗi sáng dù cho anh có tới muộn hay chuyên gia ngủ gật trong giờ học đi chăng nữa. Bạn thích nhìn trộm khi anh đang đọc sách, trông anh lúc đó quyến rũ đến lạ. Đấy, bạn thích anh quá giới hạn của một bạn học nữ rồi. -Captain à, cậu chép bài hộ tôi tiết này nhé, hôm qua tập hăng quá nên tay tôi hơi đau! Yoongi nhổm lên nói thầm vào tai bạn, người ngồi ngay bàn trên của anh. Có lẽ anh đã nghe ai đấy nói về chuyện bạn viết chữ khá đẹp nên mới miễn cưỡng nhờ thôi, chứ bình thường có bao giờ anh nói với bạn câu nào quá mười từ đâu. -Được...được rồi!-bạn ấp úng, ngại ngùng đưa tay nhận lấy cuốn tập từ anh. Có lẽ bạn run quá nên không nhận ra mình vừa vô tình chạm vào bàn tay trắng trẻo của Yoongi. Bạn cũng chẳng hề hay biết anh đang nhìn bạn, và mỉm cười. Bạn ngoan ngoãn đọc sách trong khi người nào đó vì quá rảnh rỗi nên đang gục ra bàn mà ngủ, bạn cảm nhận được đôi tay anh đang đặt hờ dọc theo thành bàn và giờ nó vô tình chạm vào cánh tay bạn. Tim bạn chợt run lên, hơi thở dần gấp rút như lúc nhận được giấy báo điểm cuối học kì. Làm ơn đi, bạn chỉ muốn được như thế thêm chút nữa thôi. Bạn đặt hờ quyển sách nơi sóng mũi che đi chút ngượng ngùng và giữ nguyên tư thế ấy mãi cho tới khi... -Ami, cô giáo bảo bạn lên văn phòng có chút chuyện kìa! Cô bạn cùng lớp thật biết lựa lúc mà. Bạn gật đầu rồi miễn cưỡng đứng dậy đi ra ngoài. Yoongi chợt mở mắt, anh vu vơ nhìn theo bạn bằng ánh mắt phức tạp. ... -Captain à, mấy giờ rồi?-Yoongi hỏi. -5...5h chiều rồi cậu!-bạn ấp úng. -Vậy là sắp được về rồi nhỉ? -Ừm ! Bạn khẽ cười, dù không quay lại nhìn nhưng bạn cũng biết Yoongi đang rất buồn chán nằm dài ra bàn đợi tan học. Cậu ấy đôi khi ngô nghê vậy đấy, nhưng bạn lại thích. -Captain à... -Captain... Yoongi hay gọi bạn như vậy, bởi vì anh biết bạn là đội trưởng đội cổ vũ trường. Bạn đoán anh không nhớ tên thật của bạn, hoặc là chẳng thèm quan tâm tới nó, có lẽ. Nhưng bạn thích được gọi thế lắm, chỉ cần tưởng tượng được trở thành captain (theo đúng nghĩa đen) của riêng anh thì bạn đã sung sướng biết chừng nào. Nói tóm lại Yoongi làm gì bạn cũng thích hết á! Dù là anh có làm tổn thương bạn ư? -To be continue- # Đã like cho chủ tus = trả phần quà tặng # Rảnh cho mik xin 5* + 1 flo # Nếu ko thik có thể xóa cmt # pmh ♡TᴳᵒᵈT♡༻like cho chủ tuss Chủ tus có thể rộng lượng :(à mak nếu mún trat ib nhoa) -like tus -rảnh có thể lw ạ -th/d & vote dùm mik 5* đc khum (hóng mãi ạ)
Mn đọc luôn cho nóng. Chương 2:PACK JIMIN Nơi lan can sân thượng của TH Bangtan có một cô gái đang an nhiên một mình ngồi đó. Mái tóc dài mượt mà của cô ấy bay nhẹ trong gió, gương mặt bình thản hệt như chẳng gì có thể đánh đổ được ấy đang phóng tầm mắt nhìn ra khoảng trời rộng lớn ngoài kia. Cô gái đó không ai khác là chính bạn. Bạn đang làm gì thế này? Ngắm cảnh ư? Không, bạn đâu rảnh rỗi tới vậy. Từ nơi này nếu có thể nhấc bổng mình lên cùng làn gió, đến những nơi chú chim cánh mỏng hướng về, tắm mát da mặt mình bằng tầng hơi nước trong trẻo ấy thì hay quá. Bạn biết rằng suy nghĩ của bạn khác người, nhưng ai có quyền cấm cản bạn ước mơ, trong khi ước mơ còn không bị đánh thuế. Cái bầu không khí ngột ngạt này bạn chịu đựng quá đủ rồi. Ai cũng lạnh lùng bắt nạt bạn, ai cũng nhìn vào gia thế của một con người để phán xét rằng có nên làm bạn với kẻ đó hay là không? Bạn chán ghét lắm rồi đấy. Nếu có thể đến được nơi bản thân không bị ai khinh bỉ, cười nhạo thì hay quá rồi. Chỉ cần nhớ lại những hình ảnh ấy, bạn còn không khỏi rùng mình... "Mày nghĩ mày là ai mà dám lên mặt với tao?"Bộ bố mày là tổng thống chắc?" "Rốt cuộc cũng là thứ giả vờ yếu đuối để được đám con trai thương hại thôi. Có gì hay ho? "Mày đi chết đi, chả ai khóc than cho mày đâu!" Bọn họ đẩy bạn vào góc tường, thay phiên nhau ném những túi phấn bột đủ màu vào đồng phục bạn, tạt nước lên người bạn, không những vậy còn đấm vào bụng bạn. Cảm giác đau đớn đó khiến bạn bị khuất phục, bạn im lặng hứng chịu sự khắc nghiệt mà người ta vẫn gọi là bạo lực học đường như một lẽ thường nhật... Bạn khẽ nhếch môi cười bất lực, còn có thể làm gì khi ai ai cũng ghét bỏ mình? Họ xem bạn như cái gai trong mắt, dù làm tốt mọi việc nhưng vẫn bị cho là thứ thừa thãi của xã hội thôi... Cách giải quýêt tốt nhất cho mọi vấn đề vẫn là: đưa tất cả trở lại quỹ đạo của chính nó. Vắng bạn... Sẽ chẳng ai để tâm tới chuyện đó cả. Chỗ bạn vẫn ngồi trong lớp sẽ bị thay thế bởi một ai đó, hoặc thậm tệ hơn nó sẽ bị mọi người quẳng riêng cho một góc tăm tối, nơi được xem là chỗ trú ẩn của ma quỷ. Bạn sẽ từ đây đáp xuống, mạnh mẽ như một loài chim trước gió, được chứ? Bạn muốn biết cảm giác được bay là thế nào... "I believe i can fly..."Nói là làm, bạn đứng bật dậy như một vị thần, can đảm nhìn xuống bên dưới từ tầng thứ mười như điều này chả có gì đáng sợ. Bạn dang rộng đôi tay, mắt nhắm hờ, miệng khẽ nhoẽn một nụ cười ý vị. Bạn đang cảm nhận mùi gió, nó thơm quá. "Ngã xuống nào, cậu sẽ bình yên thôi!", một tiếng nói từ đâu thúc giục bạn. Bạn nghiêng người trong tư thế chuẩn bị của người sắp bước sang một thế giới khác, hạnh phúc và công bằng hơn. Và "Haizz!", một tiếng thở dài khiến bạn phút chốc dao động. Có người ở đây, bạn quay phắt lại. Là anh, Park Jimin? Không nói thêm lời nào, Jimin chỉ nhìn bạn, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy thách thức. -Sao không nhảy đi, muốn tự tử lắm mà? Bạn nghiêng đầu tỏ ý không hiểu. -Tôi cũng đang buồn đời lắm đây, nhảy chung đi? Jimin lại cười, đoạn anh cho cây kẹo mút nãy giờ đang cầm vào miệng rồi bước từng bước tới chỗ bạn. Thấy anh cũng ở đây bạn đã ngạc nhiên lắm rồi, giờ còn đòi chết chung nữa. Có lộn không vậy? -Nếu chết đi thỉ chỉ mình cậu cảm thấy vui thôi, đúng chứ? Còn tôi, chuyện này chẳng vui tí nào đâu! Bạn lại nhìn anh không nói gì, rốt cuộc anh đang nói gì vậy? Park Jimin, chàng trai suốt nửa năm học chỉ biết cúp tiết đi tập nhảy gì đó, không thì lại nằm ra bàn ngủ cho tới giờ tan học. Những lời văn ấm áp sách vở đó anh lấy ở đâu? Mà cũng tại vì vậy bạn liền quên mất bản thân đang có ý định tự tử luôn rồi. Jimin nắm lấy tay bạn kéo xuống, độ cao của lan can ấy làm bạn loạng choạng ngã xuống, cũng may anh đã kịp đỡ lấy eo bạn. Khoảng cách này gần quá, tới nỗi bạn có thể cảm nhận được hơi thở dịu mát của anh. Đôi mắt của Jimin thật đẹp, chúng trong suốt như mặt hồ mùa thu vậy, cũng thật sắc xảo như lưỡi dao nữa. -Tại sao cậu lại cứu tôi? Bạn hỏi. -Tôi nào đâu cứu cậu, tôi đang cứu mình đấy chứ?-Jimin thì thầm vào tai bạn-Vì...Park Jimin này thích cậu, tôi không cho phép bạn gái tôi chết, cậu hiểu chứ? tại vì truyện quá dài nên mk đx sao chép sang nếu mà có chỗ mk sao chép sai mn đọc k hiểu thì lên mạng tìm và đọc nha có j mk xl trc
Hóng truyện nek mn ơi Truyện này ... chắc mấy bạn ARMY thik lắm Mk đoán v có j k đúng thì mong mn thông cảm nha Chương 1:JEON JUNGKOOK JungKook là cool boy nổi tiếng trong trường, còn bạn chỉ là một con nhỏ vô danh. Bạn và anh dường như chẳng có gì liên quan đến nhau cho tới khi... Hội thao năm nay diễn ra sớm hơn mọi năm thì phải, mà bạn cũng chẳng quan tâm lắm, vì với bạn nó vốn chỉ là cực hình. Bạn ghét thể thao, bạn ghét phải vận động đổ mồ hôi, thứ bạn thích chỉ có sách, bài tập và...sách. Đúng, bạn thực chất chẳng khác gì một con mọt sách chính hiệu. Tới những ngày cận kề hội thao bạn bất ngờ phải đổi người bắt cặp, vì cậu bạn kia bị đau ruột thừa cấp tính. Sẽ chẳng có gì đáng bận tâm nếu người bắt cặp mới của bạn không phải là Jeon JungKook, nam thần thể thao của trường trung học BangTan. ... Hôm nay là ngày đầu tiên bạn và JungKook luyện tập cùng nhau. -Ya, Lee Ami, cậu đang chạy hay đang bò vậy hả? Như thế bao giờ mới tới đích được?-JungKook vừa chạy vừa quay lại trêu chọc bạn. -Coi như cậu xui xẻo đi, lần này tôi không tham gia hội thao đâu, nhất quyết không tham gia!-bạn khựng lại một chỗ, vừa thở hồng hộc vừa vuốt lấy vuốt để mồ hôi trước trán. -Đã mập rồi còn lười!-JungKook bĩu môi, vòng tay trước ngực nhìn bạn. -KỆ TÔIIII!-bạn hét to rồi quay lưng bỏ đi ngay sau đó. Anh thấy vậy liền chạy theo xin lỗi bạn rối rít. Và những ngày sau đó cũng chẳng khá khẩm gì hơn... -Này Ami, nếu cậu thắng được bài thi chạy cặp trong hội thao thì tôi sẽ tặng cậu một món quà. Thấy sao?-JungKook vừa tạt ngang qua lớp bạn và giờ đang chống cằm đứng ở khung cửa sổ giáp hành lang gần chỗ bạn ngồi. Khỏi nói, mấy đứa con gái trong lớp đã nháo nhào lên thế nào, Cool boy cơ mà! -Thật chứ?-bạn ngạc nhiên nhướn cặp kính cận của mình lên. Vẻ mặt vô cùng biểu cảm ấy khiến anh bật cười. -Tất nhiên!-JungKook nhếch môi. Những buổi sáng và tối sau đó bạn đã rất chăm chỉ tập luyện, bạn chạy tới kiệt sức, mồ hôi rơi lã chã, và bạn đã sút hẳn hai cân chỉ chưa đầy một tuần. Điều nay khiến ba mẹ, thầy cô và bạn bè của bạn hết sức ngạc nhiên. "Nghe nói ba JungKook rất hay qua Mĩ công tác, mình sẽ xin cậu ta mua cho vài cuốn tài liệu cực hiếm bên đó! "Hội thao cuối cùng cũng tới... Thật bất ngờ, bạn và JungKook đã thắng không chỉ một mà tới ba hạng mục. Đến cả anh còn cảm thấy ngạc nhiên mà. Còn bạn thì đang mừng thầm vì sắp nhận được món quà quý giá từ anh. ... Sau khi hội thao kết thúc, anh và bạn cùng nhau ngồi ghế đá uống cô ca, bạn tất nhiên không quên mục đích chính. -Cậu sẽ tặng quà cho tôi như đã hứa chứ?-bạn hỏi. -Tất nhiên!-JungKook gật đầu. -Vậy cậu... -Chúng ta...hãy thử hẹn hò đi!-anh nói dõng dạc, âm lượng to đến nỗi những người đi gần đó đều có thể nghe được-Đó là quà cho cậu! -Cái gì?-bạn ngạc nhiên mở tròn mắt.Hẹn...hẹn hò sao? Bất giác gương mặt bạn đỏ au lên, quái lạ, bạn đâu có thích anh, tại sao lại như vậy? -Đứng lại đã, này...!-bạn toan bỏ đi thì bị anh kéo trở lại-Tôi muốn cậu trở thành bạn gái của tôi. Thích hay không thích, trả lời mau??? Truyện này mk tìm thấy trên mạng Nếu mn muốn đọc thêm nhiều truyện nx thì lên mạng đọc nha. Hayy ghê hóng chapp 2 Min đã like cko cậu gòi đấy Trả Min : =>Like tus : https://lazi.vn/p/d/404224 =>Tiện thỳ Fl+5* ͜͡ =>Hứa trả(Cần thỳ ib) =>Rảnh ib làm wen =>Học viện đang tuỷn ngừi vô xem chi tiết tại đêy:https://lazi.vn/p/d/401459 #Không tt and phiền= xóa cmt #Cảm_ơn_vì_sự_hợp_tác #Xjn_lỗi_vì_đã_làm_phiền #Ebe_Hạ_Băng_Min_ngoann_hìn_ ༺♡TᴳᵒᵈT♡༻like cho chủ tuss Chủ tus có thể rộng lượng : -like tus -rảnh có thể lw ạ -th/d & vote dùm mik 5* đc khum (hay ghê lun,khi nào ra mik lại hóng)Đã like cho chủ tus rồi nha Trả = tích 5 sao , rảnh theo dõi luôn Không tt = xoá cmt Đã like cho chủ tus __Trả = like hộ tus đầu __Nếu được thì 5*+ fl cko mik nha (sẽ trả)__Rảnh thì ib làm qen
Lại thêm 1 chiếc vào bộ sưu tập ảnh BTS nek mn ơi !!! ![]() ༺♡TᴳᵒᵈT♡༻like cho chủ tuss Chủ tus có thể rộng lượng : -like tus -rảnh có thể lw ạ -th/d & vote dùm mik 5* đc khum
Các bạn thik nhg bộ phim hoạt hình nào còn mk thì truyện Shin-cậu bé bút chì và Doraemon-chú mèo máy đến từ tương lai vx là chân ái.Hihi. ![]() ![]() ༺♡TᴳᵒᵈT♡༻like cho chủ tuss Chủ tus có thể rộng lượng : -like tus -rảnh có thể lw ạ -th/d & vote dùm mik 5* đc khum (conan ạ) | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||




(hóng mãi ạ)
(sẽ trả)

