"Tôi có thể buông tay để cô ấy đi tìm hạnh phúc, nhưng tôi không thể buông tay để cô ấy chịu đau khổ." (Ai hiểu được lòng em - Lục Xu)
Đó hẳn là tâm trạng và cảm xúc của nhà thơ Pushkin - người được xem là mặt trời thi ca của nước Nga. Ông xuất thân trong gia đình quý tộc. Mê thơ và làm thơ hay từ thuở học sinh. Khát vọng tự do thấm đượm trong hồn thơ Pushkin. Tình bạn, tình yêu là cảm hứng nồng nàn trong nhiều bài thơ của Pushkin. Trong đó bài thơ "Tôi yêu em" là bài thơ tình hay nhất, đậm đà ý vị nhất của Pushkin, sáng tác năm 1829. Chỉ có 8 dòng thơ mà tiếng "Tôi yêu em" đã lặp lại đến 3 lần như một điệp khúc dịu ngọt tha thiết:
"Tôi yêu em đến này chừng có thể Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai; Nhưng không để em bận lòng thêm nữa Hay hồn em phải gợn bóng u hoài.
Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng Lúc rụt rè khi hậm hực lòng ghen; Tôi yêu em yêu chân thành đằm thắm Cầu em được người tình như tôi đã yêu em."
Khổ thơ cuối của bài thơ "Tôi yêu em" là nơi tinh hoa của tâm hồn Puskin rực sáng, kết tinh trọn vẹn vẻ đẹp của một tình yêu cao thượng và vị tha. Yếu tố nội dung đặc sắc nhất ở đây chính là sự chuyển hóa diệu kỳ từ những rung động ích kỷ, đời thường sang một lời cầu chúc nhân văn cao cả. Mở đầu khổ thơ, tác giả không ngần ngại bộc bạch những góc khuất chân thực nhất của trái tim: đó là một tình yêu "âm thầm, không hy vọng", có cả sự "rụt rè" lẫn nỗi "hậm hực lòng ghen". Việc thừa nhận "lòng ghen" cho thấy nhân vật trữ tình đã yêu bằng một bản năng mãnh liệt và khát khao chiếm hữu sâu sắc. Tuy nhiên, thay vì để sự ích kỷ ấy lấn át, Puskin đã nâng tầm cảm xúc ấy lên thành sự "chân thành đằm thắm". Điểm sáng chói lọi nhất nằm ở câu kết: "Cầu em được người tình như tôi đã yêu em". Đây không đơn thuần là một lời chia tay, mà là một cử chỉ hiệp sĩ cao đẹp. Thay vì oán hận hay bi lụy khi không được đáp lại, nhân vật trữ tình lại dành cho người mình yêu lời chúc phúc nồng hậu nhất. Cụm từ "như tôi đã yêu em" vừa khẳng định một tình yêu tự tin, duy nhất, vừa thể hiện sự hy sinh cái tôi cá nhân để mong người mình yêu tìm thấy hạnh phúc đích thực, dù hạnh phúc ấy không có bóng dáng của mình. Chính sự cao thượng này đã biến "Tôi yêu em" thành một bài ca bất tử, dạy cho chúng ta rằng đỉnh cao của tình yêu không phải là sở hữu, mà là sự trân trọng và mong cầu bình yên cho người mình thương yêu. "Vì thích, nên mới chia tay. Vì người trước mắt hắn quan trọng hơn tất cả mọi thứ trên thế gian này. Nên cậu ấy nên có một cuộc sống tốt đẹp hơn." (Tàng phong - Mộc Qua Hoàng) (TVT)
20
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!
Thời nhỏ tuổi thích dùng câu từ trịnh trọng, ngay cả hứa hẹn cũng bất tri bất giác dính đến nhiều người nữa. Về sau cậu mới hiểu, cậu không thể hứa hẹn thay người khác điều gì, khi nào đến khi nào đi và kề cạnh bao lâu, cậu chỉ có thể và chỉ nên nói “Em”.
Sau này em sẽ đón sinh nhật với anh, em sẽ luôn ở bên anh, em yêu anh.
Kim đồng hồ chậm rãi nhích đến 0 giờ, cảnh tượng giống hệt thuở xưa. Vẫn ghế sô pha, vẫn hai con người. Thịnh Vọng ghé sát hôn lên môi Giang Thiêm: “Anh ơi, 19 tuổi, em yêu anh.”
Cậu hôn tiếp và nói: “20 tuổi, em vẫn yêu anh.”
“Và anh 21 tuổi.”
…
Mỗi một tuổi là cậu hôn một cái, từ 19 đếm tới 24, từ bờ môi xuống đến đường cằm và tới hầu kết, cuối cùng đặt nụ hôn lên lồng ngực, cậu nói: “Giang Thiêm, sinh nhật vui vẻ.”