Tết lại về, năm nay nhà còn mỗi mình tôi và bố mẹ. Anh chị ai cũng yên bề gia thất, người về quê chồng, người lại ở xa…còn nhớ những mùa tết trước, khi anh trai chưa ở riêng, khi chị gái chưa lấy chồng. 26, 27 Tết là cả nhà rôm rả, người giặt chăn màn, người lau bàn ghế… rồi cả nhà cùng gói bánh chưng.
Tết đến, con nhà người ta nô nức chuẩn bị đồ đạc lên xe khởi hành về quê thì con ngày ngày vẫn còn ngổn ngang những bộn bề. Đi đường liếc vội vài nhành đào hồng thắm, nghe vội vài khúc nhạc xuân... mà lòng con rạo rực vội đưa tay khẽ lau giọt nước mắt. Đã từ bao lâu rồi con không còn được đi chợ tết cùng mẹ...? Đã bao lâu rồi con không còn đươc tự tay gói bánh chưng cùng mẹ, cùng ăn những bữa tất niên bên họ hàng,.... lúc nào cũng là những vội vã, chưa kịp về đã chuẩn bị phải đi ngay... Con nhớ