hân hân là con thỏ nhỏ(ngủ rồi)
| Nhà của hân hân là con thỏ nhỏ ![]() Nhà số 1: 250 ![]() Nhà số 2: 60 ![]() Nhà số 3: 85 ![]() Nhà số 4: 100 ![]() Nhà số 5: 60
quan tâm thì đã để ý quan tâm thì sẽ tự nhận ra theo bên cạnh nó như cái bóng cái đuôi trông m có hèn mọn không=)) cần sẽ tìm m khong có m thì vẫn có người khác thôi m chưa phải là duy nhất chui lọt vô ass (ttc ib) #ttc ib 22.153 1.361 theo dõi 133 bạn Thông tin Link tài khoản: https://lazi.vn/user/ai.lopyu32 Xem trên Lazigo 0 câu hỏi | 5 trả lời 0đ thực lực | 5đ cảm ơn Huy hiệu Chuyên cần: Khởi đầuKhởi đầuKhám pháKhám pháRèn luyệnRèn luyệnThử tháchThử tháchHố đenHố đenMặt trờiMặt trờiTrái đấtTrái đấtMặt trăngMặt trăng Huy hiệu Lượt xem: GióGióMâyMâyNướcNướcĐấtĐất Huy hiệu Theo dõi: GiấyGiấyNhựaNhựaGỗGỗCompositeCompositeSắtSắt Huy hiệu Sao đánh giá: Đom đómĐom đómNến sángNến sángĐuốc sángĐuốc sángĐèn tri thứcĐèn tri thứcTrăng nonTrăng nonTrăng rằmTrăng rằmSao maiSao mai Huy hiệu Yêu thích: 1.640 likes Ong vàngOng vàng Bảng huy hiệu (+) 31 - 12 - 2028 Học lực: Kém Cấp học: Tiểu học Môn học yêu thích: Âm nhạc, Mỹ thuật, Toán học, Vật lý, Hóa học, Ngữ văn, Tiếng Việt, Tiếng Anh, Đạo đức, Khoa học, Lịch sử, Địa lý, Sinh học, Tin học, Lập trình, Công nghệ, Giáo dục thể chất, GDCD, QPAN, Ngoại ngữ khác, Xác suất thống kê, Tài chính tiền tệ, Giáo dục kinh tế và pháp luật, Hoạt động trải nghiệm, Khoa học tự nhiên, Khoa học xã hội, Tự nhiên & xã hội, Bằng lái xe, Tổng hợp Tình trạng: Chưa xác định Sở thích: Hacker, Sưu tập, Đọc sách, Phim, truyền hình, Thể thao, Âm nhạc, Hội họa, Nhạc cụ dân gian, Ảo thuật, Airsoft, Thủ công mỹ nghệ, Thiên văn, Khám phá, Trồng trọt, làm vườn, Thú cưng, Nấu ăn, Truyện tranh, Cosplay, Câu cá giải trí, Cá cảnh, Nghệ thuật biểu diễn, Nhiếp ảnh, Văn hóa, Giải trí, vui chơi ngoài trời 2 ảnh yêu em bướm thơm yêu em bướm hồng yêu em bướm trọc yêu em bướm to yêu em bướm căng mọng yêu em vú hồng loại em vú thâm yêu em vú to vú lép thì cút Đã tham gia: 27-10-2023 Số ngày hoạt động: 809 ngày Ảnh nền Báo cáo vi phạm Đánh giá sao cho tôi Chỉnh sửa thông tin của tôi 4.9 6.346 sao / 1308 đánh giá 5 sao - 1257 đánh giá 4 sao - 2 đánh giá 3 sao - 1 đánh giá 2 sao - 2 đánh giá 1 sao - 46 đánh giá Điểm 4.9 SAO trên tổng số 1308 đánh giá Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
tình yêu của anh giống như vị chanh tươi, không thể che giấu cảm xúc thật của mình liệu anh có nên hỏi thẳng em rằng em có yêu anh hay không? tình yêu mùa hè sẽ tuyệt hơn nếu thỉnh thoảng cả hai cùng thoải mái và dịu dàng với nhau, thay vì lúc nào cũng nồng nhiệt bên nhau dậu xanh,matchaaa like hộ mình ạ:https://lazi.vn/p/d/899736 rảnh ttc,hứa trả Xem thêm 10 bình luận tiếp theo Xem thêm 10 bình luận tiếp theo Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
54 10k 69 11k 73 12k 89 13k 96 14k 103 15k 20/5/25 28k 23/6/25 30k 26/8/25 33k 28/11/25 37k 13/04/26 47k 03/05/26 48k 24/5/26-548 49k #pml Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
Đù má bấy bì à, lần đầu tiên thấy một nhan sắc tuyệt trần như vậy. Tôi đã yêu em yêu ngay cái nhìn đầu tiên, sự ngây thơ , hồn nhiên với trái tim ấm nồng của em đã chinh phục tôi . Tôi iu em LEE SANGWON like=trả tus https://lazi.vn/p/d/849747 phiền =xóa bl rảnh tt chéo+like qt #Dyo TAO!!!... TAO LÀ VỢ YÊU CỦA LEE SANGWON!!! SIÊU YÊU LEE SANGWON!!! Thôi được rồi ae, tôi đã chán Sangwon BỐ ĐÙA THÔI!!! SIÊU YÊU LEE SANGWON Xem đây!!! Yêu Sangwon thần thánh!! Trong trường hợp gặp bọn anti SANGWON của bố m Tao đã đạt được... YÊU SANGWON VÔ CỰC!!! TỤI BÂY VẪN KH TIN TAO Ư ĐỂ TUI GÁY CHO TỤI BÂY NGHE GÂU GÂU ẲNG ẲNG Ử Ử KHÈ KHÈ QUÁC QUẠC PẸT PẸT GR GR GR GR GR GR GR ÁU ÁU Ử Ử Ử Ử KHẸC KHẸC PỦM PỦM HÚ HÚ HÚ Ò Ó Ò O KÉC KÉC MEO MEO MEO MEO GÂU GÂU GÂU Em chính là vợ Là cục nợ đời anh Còn anh chính là chồng là cục nợ của đời em Thượng đế đã sắp đặt cho hai ta thành phu thê Em là cô dâu còn anh chính là chú rể YÊU LEE SANGWON quốc sắc thiên hương, trời sinh quyến rũ, mắt ngọc mày ngài, thướt tha mềm mại, duyên dáng nhiên phóng khoáng, dịu dàng động lòng người, khéo hiểu lòng người, hoạt bát đáng yêu, đẹp không ai bì nổi, trăm hoa kém sắc, nghiêng nước nghiêng thành, quốc sắc thiên hương, xinh đẹp như tiên, yểu điệu thục nữ, tú lệ đoan trang, tươi như đào mận, trang điểm lộng lẫy, dịu dàng động lòng người, hoạt bát đáng yêu duyên dáng, yêu kiều như hoa như ngọc, nhuyễn ngọc ôn hương, lan tâm huệ chất TẤT CẢ NHỮNG MỸ TỪ TRÊN ĐỀU CÓ THỂ THAY THẾ BẰNG MỘT TỪ: LEE SANGWON mặt isw đẹp quá. Các đường khối được căn chỉnh hoàn mỹ, đến các chi tiết tưởng chừng như nhỏ nhặt cũng tuân theo tỷ lệ vàng hội họa. Phối cảnh tuyệt vời, ngoại cảnh trong sáng làm nổi bật các đường nét của nội cảnh lên thêm một bậc, tạo cho người xem cảm giác như đang đứng trong bức tranh ấy vậy. Về thẩm mỹ đã tuyệt, về nội dung còn tuyệt vời hơn. Với thông điệp đa chiều về thiên nhiên, con người, chiến tranh, hòa bình, sự đối lập của các khía cạnh vận động trong cuộc sống Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
sangwon chính là ngôi sao em tình nguyện dõi theo, không phải vì anh rực rỡ hơn tất cả, mà bởi vì trong ánh sáng của anh, em tìm thấy một phần ước mơ của riêng mình. "vũ trụ có em, là khi bóng tối thôi đáng sợ, là khi những tiếng thở dài giữa đêm cũng trở nên dịu dàng. là khi những vết nứt trong mình thôi rỉ máu, vì có ánh mắt em khâu vá bằng dịu êm.” xin chào, chào mừng bạn đã đặt chân vào một góc nhỏ của vũ trụ mang tên woniverse. "into the woniverse” là lời mời gọi bạn bước vào vũ trụ của won, nơi không chỉ có lee sangwon, mà còn có cả những kẻ say mê em bằng tất cả sự dịu dàng và chân thành nhất. mình viết, mình kể, mình ghi lại từng khoảnh khắc, chỉ vì muốn đồng hành và dõi theo từng bước chân em đi. như cách những hành tinh vẫn kiên trì xoay quanh một mặt trời, chúng mình cũng sẽ luôn tồn tại quanh em. bởi vì từ khoảnh khắc có em, vũ trụ này đã không còn như trước nữa. nó bắt đầu xoay theo một quỹ đạo khác, nơi mọi điều đều hướng về em. cảm ơn bạn đã ghé qua woniverse. hy vọng bạn cũng sẽ tìm thấy chút dịu dàng nơi vũ trụ này ngày hôm qua, sangwon đã đứng ở trung tâm sân khấu - nhưng thật ra, từ lâu rồi, cậu đã ở trung tâm của rất nhiều trái tim. không phải vì một khoảnh khắc ngắn ngủi, mà là vì những cố gắng từng ngày. nhỏ thôi, nhưng bền bỉ. nhẹ thôi, nhưng vững vàng. mỗi bước cậu đi, vũ trụ lại mở rộng thêm một chút. mỗi ánh nhìn cậu trao, là một vì sao mới được thắp lên trong lòng chúng tớ. mỗi khi nhớ về ước mơ đã từng dang dở ấy, chúng tớ lại muốn dành tất thảy những gì đẹp đẽ nhất - trao riêng cậu. vốn dĩ, cậu vẫn luôn là chòm sao rực rỡ nhất - trở thành điểm sáng của cả một vũ trụ mà tớ gọi là "woniverse". cảm ơn vì đã không từ bỏ. cảm ơn vì vẫn tiếp tục đi, để tớ được tự hào gọi tên cậu trong vũ trụ này. BÌNH LUẬN CỦA SANGWON DƯỚI FOCUS FANCAM WHIPLASH : "Xin chào mọi người! Trong quá trình chuẩn bị cho sân khấu Whiplash lần này, đã có rất nhiều chuyện xảy ra, và mình đã dốc toàn bộ tâm sức vào đó. Đến tận bây giờ mới có thể cho các bạn xem, nên mình rất hồi hộp và lo lắng. Mình hy vọng tấm lòng chân thành của mình có thể chạm tới các bạn.. Mình đã hát và biểu diễn bằng cả trái tim, nên mình hy vọng là các bạn sẽ thích nó...!! Cảm ơn các bạn vì đã đến gặp mình. Mình yêu các bạn! Và mình sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ hơn nữa! ♡ " bạn nhỏ của chúng mình đã làm rất tốt rồi, nên là đừng lo lắng gì nữa nhé ʕっ•ᴥ•ʔっ "ngân hà trong mắt cậu." gặp cậu là một điều rất đỗi bất ngờ. không rực rỡ như pháo hoa, cũng chẳng choáng ngợp như vũ trụ bao la. chỉ đơn giản là một ánh nhìn khẽ lướt qua - nhẹ đến mức tưởng chừng không có gì đặc biệt, nhưng lại đủ khiến người ta phải dừng lại, và muốn nhìn thêm một lần nữa. tớ vẫn nhớ rất rõ lần đầu tiên bắt gặp ánh mắt ấy. một đôi mắt trong veo, lấp lánh, dịu dàng đến lạ. cứ như thể có một dải ngân hà nhỏ đang lặng lẽ trú ngụ trong đó, đẹp đến nao lòng, và đủ để khiến trái tim đang hỗn độn của tớ phút chốc trở nên bình yên. lạ thật, phải không? chỉ là một ánh nhìn thôi, nhưng lại khiến tớ cảm thấy rằng, dù cho có đứng giữa đêm tối, tớ cũng không còn thấy sợ hãi nữa. cậu chẳng cần làm gì đặc biệt cả. không cần gồng mình nổi bật giữa đám đông, cũng chẳng cần phải cố gắng trở thành ai khác. cậu chỉ cần mỉm cười, nghiêng đầu một chút, là thế giới trong mắt tớ đã trở nên dịu dàng và đáng yêu hơn biết bao nhiêu. đôi khi, tớ tự hỏi, liệu bạn nhỏ của tớ có biết phép thuật không? bởi ánh mắt ấy cứ như có thể gọi gió, gọi mây, và gọi cả những điều ấm áp nhất trên đời này về phía tớ. thật ra, tớ vẫn sống ốn. dù đôi lúc cuộc đời cũng tàn nhẫn với tớ lắm, vẫn có những ngày tớ thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng giữa muôn vàn bộn bề. nhưng ít ra, tớ còn có gia đình, có bạn bè, có những điều nho nhỏ nhưng đáng quý để dựa vào. rồi cậu xuất hiện, như một món quà không hề báo trước. và kể từ đó, tớ lại có thêm một điều để thương. cậu giống như một dải ngân hà vậy. không cần phải chạm vào, cũng chẳng cần cố gắng níu giữ. chỉ cần biết rằng cậu đang hiện hữu giữa thế gian này thôi, cũng đã đủ để lòng tớ thấy ẩm hơn và dịu hơn biết bao nhiêu. đôi khi tớ nghĩ, nếu một ngày nào đó tất cả những điều tốt đẹp trên thế gian này đều biến mất - những vì sao tắt ngấm, những cơn mưa ngừng rơi, những bản nhạc chẳng còn ngân vang nữa - thì xin đừng lấy đi ánh mắt của cậu. vì ánh mắt ấy đã từng là nơi trú ẩn dịu dàng mà vô tình tớ tìm được giữa thế gian rộng lớn và hỗn độn này. một nơi nhỏ xíu, nhưng đủ để khiến tớ muốn ở lại mãi chẳng rời đi. lee sangwon, tựa như mặt trời trong một buổi sớm tinh khôi. không phải là mặt trời giữa trưa gay gắt, mà là ánh mặt trời lúc vừa ló rạng - êm dịu, trong trẻo, mang theo hơi ấm đủ làm tan đi sương mờ và đánh thức mọi điều dịu dàng trong lòng người. có điều gì đó ở cậu khiến người ta muốn nhìn mãi - không phải vì quá chói mắt, mà vì thứ ánh sáng ấy mang lại cảm giác an yên. chỉ cần có cậu thôi, có lẽ ngày hôm đó của tớ sẽ tươi sáng hơn một chút. sangwon ấy mà, chỉ cần cậu xuất hiện, tớ cũng cảm thấy mình được ôm lấy, bởi sự ấm áp toả ra tự tận trái tim. cậu cứ thế mà tỏa sáng - bằng sự dịu dàng, bằng ánh nhìn ấm áp, bằng những điều nhỏ bé nhưng chân thành. giống như mặt trời không cần ai nhắc đến vẫn cứ mọc mỗi ngày, sangwon lặng lẽ hiện diện, lặng lẽ khiến người ta thương. cảm ơn cậu, vì đã có mặt trên cuộc đời này. giữa những vì sao lang thang, có một ngôi sao không ngừng tiến về phía ánh đèn. đó là cậu - lee sangwon, mang trong tim một ước mơ giản dị mà lớn lao: được đứng trên sân khấu, được gửi giọng hát và bước nhảy vào trái tim mọi người. cậu đã đi qua bao khoảng tối, bao gió lạnh của vũ trụ, nhưng vẫn cháy bỏng hết mình với điểm đích phía trước. đã có lúc, cậu chùn bước giữa khoảng không lạnh lẽo; tớ hiểu rõ cảm giác ấy - như ánh sáng dần tắt, và mọi nỗ lực bị cuốn vào miền ký ức xa xăm của vũ trụ. sau ngần ấy thời gian, khi tưởng chừng mọi thứ đã trôi vào dĩ vãng, cậu lại một lần nữa gom từng mảnh ánh sáng còn sót lại trong kí ức, ghép thành một quỹ đạo mới, kiên định hơn, bền bỉ hơn. không còn là vì sao lạc lối, cậu trở thành vì sao kiên định, từng bước băng qua bóng đêm để hướng về ước mơ cũ. tớ biệt, mỗi ngày cậu đều cháy âm thâm, để khi giây phút ấy đến, cậu sẽ bùng nổ như vụ nổ sao, rực rỡ đến mức cả vũ trụ phải dừng lại ngước nhìn. và tớ, sẽ đứng đó, tự hào đến nghẹn lời. này, sangwon ơi, để tớ kể cậu nghe về một bạn nhỏ... à, thật ra thì tớ cũng chỉ là nghe kể lại từ người khác, bởi tớ mới dõi theo bạn nhỏ ấy chưa lâu. hì, tớ nghe bảo, bạn nhỏ ấy bắt đầu ước mơ của mình từ khi mới chỉ mười ba, mười bốn tuổi. ngày ấy, bạn bước chân vào công ty với đôi mắt long lanh của một cậu thiếu niên, với niềm tin rằng nếu cố gắng đủ lâu, thì sẽ có một ngày được đứng trên sân khấu, cảm nhận ánh đèn rọi xuống và nghe tiếng cổ vũ vang dội khắp nơi. những ngày tập luyện đầu tiên đầy mệt mỏi nhưng cũng đầy hy vọng. bạn nhỏ ấy học từng bước nhảy, cảm nhận từng nốt trầm bổng của âm nhạc, và điều đó cứ lặp đi lặp lại hàng ngàn lần. năm năm ròng rã trôi qua như thế. năm năm tập luyện không ngừng, năm năm chờ đợi, trong khi nhiều người xung quanh đã ra mắt, đã tiến xa. còn bạn thì vẫn kiên nhẫn chờ đợi, vẫn tin tưởng rằng thời khắc của mình sẽ đến. và cuối cùng, cơ hội cũng xuất hiện. bạn nhỏ ấy trở thành một phần của một dự án debut được cả fan và công ty đặt nhiều kỳ vọng. những video luyện tập, những khoảnh khắc hậu trường, tất cả đều khiến người xem cảm nhận được tiềm năng và sức hút của bạn. và bạn như một mảnh ghép không thể thiếu của bức tranh ấy. nhưng rồi, khoảng một năm sau, ngay trước khi chạm tay vào giấc mơ, mọi thứ sụp đổ. dự án debut bị hủy bỏ ngay trước thềm ra mắt, khiến mọi nỗ lực dường như đổ sông đổ biển. không sân khấu, không lời hứa hẹn. tất cả những năm tháng cố gắng bỗng trở nên vô định. bạn nhỏ từng được xem là một trong những thực tập sinh được yêu thích nhất nhóm, nhưng rồi mọi thứ quay trở lại con số không. tớ tin lúc đó, nỗi thất vọng không chỉ đè nặng lên đôi vai, mà còn len vào cả trái tim của bạn nhỏ. sau đó, bạn nhỏ ấy quyết định rời công ty. bạn nhỏ nói rằng mình không còn muốn debut nữa, muốn nghỉ ngơi và suy nghĩ lại. bạn tìm một công việc làm thêm ở quán cà phê, học pha chế, phục vụ, học cách mỉm cười chào khách, nghe tiếng chuông cửa leng keng mỗi lần có người bước vào. đó là khoảng thời gian không có ánh đèn sân khấu, không có tiếng nhạc vang lên, chỉ có mùi cà phê thơm, tiếng máy xay rì rì và những suy nghĩ miên man về tương lai. tưởng chừng cuộc sống cứ trôi qua như thế. nhưng rồi ngày định mệnh ấy đến, người anh thân thiết của bạn liên lạc, và mang theo lời mời gọi như một cơ hội mới: "anh sẽ tham gia boys ii planet. hãy debut cùng nhau nhé!” có lẽ, bạn nhỏ đã rất do dự. nhưng vì niềm đam mê còn âm thầm cháy trong mình, bạn đã đồng ý. bạn nhỏ bảo rằng, bạn nghĩ đây sẽ là cơ hội cuối cùng, nên đã lấy hết can đảm để thử lại một lần nữa. và rồi, bạn bước tiếp ước mơ vẫn đã từng đổ vỡ, quay lại con đường đã từng khiến mình tổn thương, nhưng với một trái tim kiên cường hơn. "có lẽ là vì quãng thời gian làm thực tập sinh quá dài... việc làm thực tập sinh thật sự rất vất vả mà, có thể gọi đó là một sự chờ đợi không hồi kết. con chim có thể bay lên tận bầu trời cao kia, nếu cứ bị nhốt mãi trong lồng, cứ như nó chỉ có thể bay được trong chiếc lồng đó thôi, nó giống như cảm giác bị giam cầm trong lồng chim vậy. sự ngột ngạt và tủi thân, mong rằng hôm nay có thể gạt bỏ hết tất cả trên sân khấu này." đúng vậy, quãng thời gian làm thực tập sinh thật sự rất dài và vất vả, giống như một sự chờ đợi tuyệt vọng chẳng biết bao giờ mới tới hồi kết. tớ biết, bạn nhỏ ấy đã trải qua những ngày tháng tăm tối như thế, mang trong mình sự vô vọng, nhưng trong thâm tâm, bạn nhỏ ấy chưa từng từ bỏ hy vọng. và khi đứng trên sân khấu, bạn đã gạt bỏ hết tất cả; để cho con chim chắp cánh bay thật xa, tự do khám phá thế giới mà nó vốn thuộc về. tiếng nhạc vang lên, ánh đèn trường quay chói sáng như tiếp thêm động lực khi bạn nhỏ ấy trở về xuất phát điểm. đằng sau sân khấu ấy là bao nhiêu năm chờ đợi, bao nhiêu áp lực, bao nhiêu cảm giác vừa hồi hộp vừa mong manh. từng động tác, từng ánh mắt, từng câu hát... tất cả đều như đang nói: "mình đã quay lại, và mình sẽ cho các bạn thấy lý do vì sao mình ở đây.” chín năm trời kể từ ngày bắt đầu ước mơ, nếm trải bao nhiêu gia vị của cuộc đời. tất cả những điều ấy đã tạo nên một con người trưởng thành, đầy kiên định. và hơn hết, ánh sáng trong đôi mắt thuở niên thiếu đã bắt đầu hiện hữu trở lại. cậu biết bạn nhỏ ấy là ai không? là chính cậu đấy, sangwon ạ. và tớ chỉ muốn nói một câu thôi: cảm ơn cậu vì đã không bỏ cuộc, cảm ơn cậu vì đã thử lại, để tụi tớ có thể một lần nữa nhìn thấy cậu tỏa sáng trên sân khấu. “mình muốn trở thành một người tốt, lee sangwon sẽ trưởng thành hơn và trở nên tốt hơn, trở thành một người ấm áp, là nơi để những người xung quanh nương tựa, đó là người mà mình muốn trở thành.” “mình muốn trở thành một nghệ sĩ có chiều sâu. mình nghĩ việc tiếp cận âm nhạc như một người yêu nghệ thuật hơn là nghệ sĩ cũng là một điều tốt. gần đây mình thấy một câu trích dẫn: 'dù chỉ là một tiếng vang nhỏ, nhưng để lại dư âm thật lâu. mình muốn trở thành nghệ sĩ khiến người ta cảm nhận được đúng như câu nói đó.” tớ mong rằng khi sangwon nhìn lại bạn nhỏ trong quá khứ, cậu sẽ thấy mình đã trưởng thành hơn không chỉ về kỹ năng mà còn về con người - biết cách trân trọng từng khoảnh khắc, dù là vấp ngã hay thành công. và trên hết, cậu sẽ học được cách tha thứ cho chính mình, để không bị mắc kẹt trong quá khứ. con đường phía trước có thể còn dài, có thể còn nhiều lần gió giông, nhưng tớ tin rằng với lòng kiên trì và sự chân thành trong trái tim, sangwon sẽ còn tiến xa hơn nữa. mỗi bước đi, dù chậm hay nhanh, đều là một phần của hành trình tuyệt đẹp ấy. đừng quên rằng có rất nhiều người luôn dõi theo, luôn tin tưởng và cổ vũ cậu, kể cả trong những lúc khó khăn nhất. hãy nhớ rằng, đôi khi trên hành trình mơ ước ấy, sẽ có những ngày cậu cảm thấy mỏi mệt, chán nản. đó là lúc cậu cần dừng lại, thở thật sâu và nhìn lại những gì mình đã vượt qua. những vết thương không biến mất ngay lập tức, nhưng chính chúng đã giúp cậu trở nên mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. hãy tiếp tục giữ lấy ngọn lửa đam mê ấy, để nó luôn cháy rực trong tim cậu, dẫn lối cậu đi đến những chân trời mới. vì không chỉ cậu, mà còn rất nhiều người đang nhìn theo và cổ vũ cho từng bước tiến của cậu. và dù cho tương lai có ra sao, tớ hy vọng cậu sẽ luôn giữ được sự chân thành, sự ấm áp trong tâm hồn. bởi đó chính là điều làm nên giá trị thật sự của một người nghệ sĩ. sangwon ơi, cậu có tin rằng mỗi người chúng ta đều giống như một ngôi sao không? có ngôi sao vừa xuất hiện đã rực rỡ, bùng nổ như pháo hoa giữa màn đêm, khiến ai cũng phải ngước nhìn ngay từ khoảnh khắc đầu tiên. nhưng cũng có những ngôi sao lặng lẽ hơn. chúng không vội vàng chiếm lấy ánh nhìn của thế gian, mà kiên nhẫn chờ đợi, chậm rãi tích góp từng hạt sáng nhỏ bé, như một bí mật được cất giữ giữa vũ trụ rộng lớn. và tớ nghĩ, cậu là ngôi sao thuộc về kiểu thứ hai ấy. cậu đang ở giữa một hành trình mà ánh sáng chưa kịp bùng lên, nhưng lại âm thầm lớn dần trong sâu thẳm. mỗi giờ tập luyện, mỗi giọt mồ hôi rơi xuống sàn, mỗi lần đứng dậy sau khi tưởng chừng không thể... tất cả đang dệt thành một bầu trời riêng, chỉ chờ đến ngày được mở ra. tớ biết, đôi khi con đường này mệt mỏi đến mức khiến người ta muốn bỏ cuộc. những buổi tối im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng đập của trái tim, những khoảnh khắc tự hỏi mình đang cố gắng vì điều gì... tất cả đều có thể làm ánh sáng chao đảo. nhưng chính những phút giây ấy mới khiến cho sau này, khi cậu tỏa sáng, thứ ánh sáng đó sẽ mang trong mình cả trọng lượng của thời gian, cả hương vị của kiên trì. bây giờ, nếu ngước nhìn bầu trời, có thể nhiều người chưa kịp nhận ra nơi cậu đang đứng. ánh sáng của cậu còn mỏng manh, còn e dè, như một vì sao mới nhú trong khoảng không vô tận. nhưng sẽ đến một ngày - khi đêm đủ sâu, khi thế gian đủ tĩnh lặng - ánh sáng ấy sẽ bừng lên, dịu dàng nhưng đầy mãnh liệt, tràn ra khắp khoảng trời, khiến bất cứ ai cũng phải dừng lại, ngẩng đầu, và khẽ mỉm cười, thì thầm như nói với chính mình: “hóa ra ngôi sao này vẫn luôn ở đây, chỉ là chúng ta chưa từng nhìn thấy.” bởi vì những vì sao, không chỉ tỏa sáng cho riêng mình. mà trong từng tia sáng ấy là cả một câu chuyện dài, là ký ức của những ngày tháng kiên trì, là hơi ấm của những lần tự đứng dậy, là âm vang của những giấc mơ chưa từng rời bỏ. ánh sáng ấy không hối hả, không gay gắt, mà âm ỉ và sâu lắng, đủ để chạm đến tận nơi mềm nhất trong trái tim những ai từng lạc lối. và khi khoảnh khắc ấy đến, mọi chờ đợi sẽ không còn là chờ đợi, mọi hy sinh sẽ không còn là hy sinh, và mọi nỗi cô đơn sẽ hóa thành một tấm nền hoàn hảo để cậu rực rỡ. lúc đó, cậu chẳng cần phải cất tiếng gọi để được chú ý. cậu chỉ cần đứng đó, cũng đủ khiến cả bầu trời phải nghiêng mình mà ngước nhìn. cậu không chỉ là một ngôi sao, sangwon ạ. cậu là minh chứng rằng trong vũ trụ này, ánh sáng đẹp nhất không phải là thứ bùng lên rồi vụt tắt, mà là thứ được nuôi lớn trong bóng tối, chậm rãi nhưng bền bỉ. rồi một ngày, khi cậu tỏa sáng, không chỉ bầu trời sẽ nhận ra, mà cả những người đã từng mỏi mệt giữa đêm dài cũng sẽ tìm thấy hy vọng từ chính ánh sáng ấy. bởi vì bạn xứng đáng với vị trí này. bởi vì từng bước chân của bạn, dù là đi qua nắng gắt hay mưa dầm, đều là minh chứng cho lòng kiên trì không bỏ cuộc. bởi vì từng giọt mồ hôi rơi xuống sàn tập, từng đêm bạn thức đến khi trời ngoài khung cửa số vừa chớm sáng, đều không hề vô nghĩa. bởi vì ánh mắt bạn khi đứng dưới ánh đèn, lấp lánh hơn cả những vì sao đang treo trên bầu trời đêm. em biết, hành trình này chưa bao giờ là con đường trải đầy hoa. sẽ có những khúc quanh khiến bạn chùn chân, sẽ có những ngày gió ngược thổi mạnh đến mức muốn gục xuống. sẽ có khoảnh khắc bạn tự hỏi liệu mình có đủ giỏi, liệu mình có xứng đáng. nhưng bạn thương, xin đừng quên, vẫn có em và vô số người khác, đang đứng ở cuối con đường, vẫy tay và mỉm cười với bạn. hành trình phía trước còn dài. sẽ có những mùa mưa mới, những mùa nắng mới, những lần bầu trời đổi màu và gió đổi hướng. nhưng chỉ cần bạn vẫn bước tiếp, em sẽ không ngừng dõi theo. chỉ cần bạn vẫn còn tin, em nhất định không rời bỏ. miễn là tim bạn vẫn đập cho ước mơ, miễn là đôi chân bạn còn muốn tiến về phía trước, thì em tin, rằng chúng mình chắc chắn sẽ gặp nhau ở một điểm đến thật đẹp. nên là, bạn và em, chúng mình hãy tiếp tục cùng nhau cố gắng, nhé? em sẽ dùng tất cả yêu thương và niềm tin để nâng bạn lên thật cao. còn bạn, hãy dùng tất cả đam mê và khát khao để chạm tới những vì sao lấp lánh đang đợi bạn nơi cuối bầu trời. bởi khi cả hai cùng hướng về một ước mơ, chẳng điều gì có thể ngăn được chúng mình. ngày hôm qua, sangwon đã đứng ở trung tâm sân khấu - nhưng thật ra, từ lâu rồi, cậu đã ở trung tâm của rất nhiều trái tim. không phải vì một khoảnh khắc ngắn ngủi, mà là vì những cố gắng từng ngày. nhỏ thôi, nhưng bền bỉ. nhẹ thôi, nhưng vững vàng. mỗi bước cậu đi, vũ trụ lại mở rộng thêm một chút. mỗi ánh nhìn cậu trao, là một vì sao mới được thắp lên trong lòng chúng tớ. mỗi khi nhớ về ước mơ đã từng dang dở ấy, chúng tớ lại muốn dành tất thảy những gì đẹp đẽ nhất - trao riêng cậu. vốn dĩ, cậu vẫn luôn là chòm sao rực rỡ nhất - trở thành điểm sáng của cả một vũ trụ mà chúng tớ gọi là "woniverse". cảm ơn vì đã không từ bỏ. cảm ơn vì vẫn tiếp tục đi, để chúng tớ được tự hào gọi tên cậu trong vũ trụ này. Xem thêm 10 bình luận tiếp theo |










































