Bằng cách nhấp vào Đăng nhập, bạn đồng ý Chính sách bảo mật và Điều khoản sử dụng của chúng tôi. Nếu đây không phải máy tính của bạn, để đảm bảo an toàn, hãy sử dụng Cửa sổ riêng tư (Tab ẩn danh) để đăng nhập (New Private Window / New Incognito Window).
Câu 4. Anh/Chị hiểu như thế nào về câu nói của Bill Gates: “Bạn mới là người kiểm soát thời gian. Không phải lập đầy lịch mới thể hiện sự nghiêm túc của bạn.”
Câu nói nhấn mạnh rằng con người mới là chủ thể quyết định cách sử dụng thời gian, chứ không phải việc sắp xếp lịch dày đặc. Lập lịch nhiều chưa chắc đã hiệu quả, mà quan trọng là biết quản lý thời gian hợp lý, dành cho những việc thật sự cần thiết và có giá trị. Đây là lời nhắc nhở mỗi người cần tỉnh táo, chủ động, không để thời gian bị chi phối bởi hình thức hay sự bận rộn giả tạo.
Câu 5. Anh/Chị hãy rút ra cho mình một thông điệp sâu sắc từ văn bản trên.
Thông điệp: Mỗi người cần biết làm chủ thời gian của mình, sắp xếp công việc khoa học, ưu tiên điều quan trọng, để sống hiệu quả và cân bằng. Thời gian là tài sản quý giá, nếu không biết kiểm soát, ta sẽ dễ rơi vào vòng xoáy bận rộn mà không đạt được giá trị thực sự.
II. PHẦN VIẾT
Câu 1:Làm thế nào để tạo ra cơ hội cho chính mình
Trong cuộc sống, cơ hội không phải lúc nào cũng tự nhiên xuất hiện, mà phần lớn do chính mỗi người tạo ra. Để tạo cơ hội cho bản thân, trước hết cần có tư duy tích cực và niềm tin vào khả năng của mình. Khi có niềm tin, ta sẽ dám thử thách, dám bước ra khỏi vùng an toàn. Tiếp đó, cần trang bị kiến thức và kỹ năng, bởi năng lực chính là nền tảng để nắm bắt và biến cơ hội thành thành công. Đồng thời, mỗi người phải biết chủ động tìm kiếm: tham gia hoạt động xã hội, kết nối với người khác, thử sức ở nhiều lĩnh vực để mở rộng cánh cửa cho mình. Quan trọng hơn, cần kiên trì và linh hoạt, bởi cơ hội thường đến bất ngờ và chỉ dành cho những ai sẵn sàng. Khi biết tự tạo cơ hội, con người sẽ không bị phụ thuộc vào may mắn, mà có thể làm chủ cuộc đời, khẳng định giá trị bản thân và tiến xa hơn trên con đường thành công.
Câu 2 Phân tích.
Trong dòng văn học hiện thực Việt Nam đầu thế kỷ XX, nhiều tác phẩm đã phản ánh chân thực cảnh đời khốn khó của người lao động nghèo. Truyện ngắn “Món nợ chung thân” là một tác phẩm tiêu biểu, vừa tái hiện hiện thực xã hội, vừa gửi gắm những suy tư nhân sinh sâu sắc về thân phận con người và những món nợ vô hình mà ai cũng mang trong đời.
Nội dung tác phẩm xoay quanh cuộc gặp gỡ tình cờ giữa ông L. và một người đàn ông lam lũ. Qua cuộc trò chuyện, ta thấy rõ bi kịch của người nghèo: vì quá túng thiếu nên không dám đi ô tô, phải kéo xe nhà để tiết kiệm từng đồng. Anh ta kể về cảnh vợ bệnh tật, gia đình nợ nần, bản thân nghiện thuốc lào để giải tỏa nỗi khổ. Những chi tiết ấy khắc họa một cuộc đời cơ cực, bị dồn ép đến mức không còn lối thoát. Hình ảnh người đàn ông ho sặc sụa, nước mắt nước mũi giàn giụa sau hơi thuốc lào trở thành biểu tượng cho sự khốn khổ và bất lực của kiếp người. Đó không chỉ là nỗi đau thể xác mà còn là sự bế tắc tinh thần, khi con người bị nghèo đói và bệnh tật vây hãm.
Điểm đặc sắc của tác phẩm là ở chỗ, từ câu chuyện riêng của một người lao động nghèo, tác giả mở rộng thành suy ngẫm nhân sinh: “nghĩ đến những món nợ đời, nợ tình, nợ nghĩa, nợ nhân gian mà ai cũng mang trong lòng, không ai trả hết được.” Câu văn ấy nâng tầm tác phẩm, khiến nó không chỉ dừng lại ở phản ánh hiện thực mà còn trở thành một triết lý về kiếp người. Con người sống trên đời, dù giàu hay nghèo, đều mang trong mình những món nợ vô hình – nợ với gia đình, với xã hội, với nhân gian. Đó là món nợ chung thân, không thể trả hết, và chính nó làm nên sự ràng buộc, trách nhiệm của mỗi cá nhân. Tác phẩm vì thế không chỉ gợi lòng thương cảm cho số phận người nghèo, mà còn khơi gợi sự tự vấn trong mỗi người đọc về trách nhiệm và nghĩa vụ của mình đối với cuộc đời.
Về nghệ thuật, tác phẩm nổi bật với lối kể chuyện giản dị, chi tiết đời thường chân thực. Ngôn ngữ mộc mạc, gần gũi, tái hiện sinh động dáng vẻ khắc khổ của nhân vật. Đặc biệt, tác giả sử dụng đối thoại để bộc lộ số phận và tính cách, đồng thời lồng ghép suy tư triết lý, khiến tác phẩm vừa hiện thực vừa giàu tính nhân văn. Hình ảnh người đàn ông nghèo với dáng vẻ lam lũ, lời nói chân chất, thấm đẫm nỗi đau đã tạo nên sức ám ảnh mạnh mẽ. Tác giả cũng khéo léo xây dựng tình huống gặp gỡ bất ngờ, qua đó hé mở cả một bi kịch đời sống, khiến câu chuyện nhỏ mang ý nghĩa lớn.
Ta có thể thấy:“Món nợ chung thân” không chỉ phản ánh chân thực cảnh đời của người lao động nghèo trong xã hội cũ, mà còn gợi mở những suy ngẫm sâu xa về thân phận con người và món nợ nhân sinh. Tác phẩm để lại dư âm bởi sự kết hợp hài hòa giữa hiện thực và triết lý, giữa nỗi đau cá nhân và trách nhiệm cộng đồng. Đọc truyện, ta không chỉ cảm thương cho số phận người nghèo mà còn tự nhắc mình về những món nợ tình, nợ nghĩa mà mỗi người đều mang trong cuộc đời. Chính vì vậy, tác phẩm có giá trị nhân văn sâu sắc, góp phần khẳng định sức mạnh của văn học hiện thực trong việc phản ánh và thức tỉnh con người.
Hôm nay bạn thế nào? Hãy nhấp vào một lựa chọn, nếu may mắn bạn sẽ được tặng 50.000 xu từ Lazi
| Vui | Buồn | Bình thường |