Trước sau rồi cũng phải đi thôi, lo chi nhiều cho cực.Ông vẫn hay nói với người khác kiểu này khi có ai hỏi chuyện sức khỏe. Cái chết, nói cho văn vẻ, là chuyến đi cuối cùng của đời người. Chuyến đi gặp lại tiên tổ. Sống cũng gia đình mà chết cũng gia đình đó thôi. Có chi mà lo.Nhưng mấy ai nghĩ được nhẹ nhàng như vậy. Ngay cả chính ông, dù luôn miệng bảo không sợ chết, vẫn hoang mang khi phát hiện ra một khối u bên mang tai.Buổi sáng tình cờ soi gương tỉa bớt vài cọng râu, ông bỗng nhìn thấy chỗ dưới tai phình ra nho nhỏ cỡ trái cau vua. Bần thần nghĩ tuổi này chỉ có hóp lại, ốm đi, nhăn nheo chứ làm sao phình thêm được. Dễ bị bệnh lắm, mà có khi là bệnh nan y. Tám mươi năm sống, ông hầu như không đau ốm nhiều, chỉ thỉnh thoảng cảm sốt do thời tiết, khỏi đến bệnh viện. Lại nghe nói những người sống mạnh khỏe, đã không bệnh thì thôi, chứ bệnh là nặng tới số luôn.Cả ngày hôm đó ông ít nói hẳn, chốc chốc lại đưa tay sờ lên má. Vẫn đấy. Cái khối u nằm ở đó chưa chịu lặn. Ông vẫy ..