CÂY MAI TỨ QUÝ Cây mai cao trên hai mét, dáng thanh, thân thẳng như thần trúc. Tán tròn tự nhiên xòe rộng ở phần góc, thu dần thành một điểm ở đỉnh ngọn. Gốc lớn bằng bắp tay, cành vươn đều, nhánh nào cũng rắn chắc. Loại cây này chỉ đưa bạn vơi giờ minh, bươm bướm không dễ dàng vẽ vãn, sầu bò không dễ dàng gầy hái. Mai tứ quý nở bốn mùa. Cành hoa vàng thắm xếp làm ba lớp. Năm cành dài dọa tía như ức gà chọi, đỏ suốt từ đỉnh hoa sang đỗi trái trái. Trái kết màu chính đậm, óng ánh như những hạt cườm đính trên tằng áo, lá lúc nào cũng xum xê một màu xanh chắc bền. Đứng bên cây ngắm hoa, xem lá, ta thẩm cảm phục cái màu nhiệm của tạo vật trong sự hào phòng và lò xa: đã có mai tứ quý rực rỡ góp với muôn hoa ngày Tết, lại có mai tứ quý đem đến sự cầm mẫn, thịnh vượng quanh năm. ( Theo Nguyễn Vũ Tiềm ) Câu 1. Khoanh tròn vào chữ cái trước ý trả lời đúng a) Cánh hoa của cây mai tứ quý có đặc điểm gì? A. Cành hoa đỏ tía như ức gà chọi B. Cánh hoa vàng rực rỡ C. Cánh hoa vàng thắm, xếp ba . CHỊ EM HỌ(Phan Thị Vàng Anh)Cả họ xem Hà như một tấm gương sáng. Hà sạch sẽ, vô cùng lễ phép, năm nào cũng đi thi học sinh giỏi văn. Thuỳ - một chị họ của Hà - nhận xét: “Thi giỏi văn có gì là hay?”. Dù thế ba mẹ Thuỳ vẫn quyết định đổi trường cho nó. Thuỳ mắt ngấn nước cãi: "Con không thích học chung với họ hàng! Con học ở đây quen rồi, ở đây có bạn nhiều!”. Hai người lớn nghiêm nghị bảo: “Ở đâu cũng sẽ có bạn thôi!” và mọi chuyện coi như được khoá lại.Trong nhà, Thuỳ không có bạn, nói đúng ra, không ai rảnh mà làm bạn với Thuỳ. Chỉ có ngoại, nhưng ngoại lại ở xa. Ngoại nói: “Nó như con bụi đời con!”. Ngày đầu từ trường mới về, Thuỳ đạp xe ngay đến nhà ngoại. Trên đường đất, mưa tuôn nhẹ nhàng, đều đều, tưởng như không bao giờ tạnh nổi. Thuỳ nằm dài trên phản gỗ, bảo: “Con Hà chán lắm ngoại ơi!”. Ngoại cười: “Đúng rồi!... nó ngoan nhưng cứ rù rì, buồn lắm... Thế hai chị em có đi với nhau không?”.Thuỳ cau có, dài giọng: "Không!... ra chơi, nó đứng tựa lan can vài giây rồi vào lớp ngồi