đây thuộc thể loại gì ạ văn biểu cảm về con người hay sự việcCó những khoảnh khắc trong đời lặng lẽ đi qua nhưng để lại trong ta một sự kính trọng và là vết hằn không bao giờ phai, như vết sẹo lõm không biến mất. Với tôi, khoảnh khắc ấy là cuộc gặp gỡ tình cờ và ngắn ngủi trong khu vườn cuối cùng trước hoàng hôn năm ấy - một sự kiện đã thay đổi hoàn toàn định nghĩa của tôi về hai từ "hạnh phúc" và dự vĩnh hằngNắng chiều khẽ buông, hòa cùng tiếng vĩ cầm du dương và lời ca dịu dàng nhất của gió, mang tôi trở về cõi nhớ. Năm tôi lên chín, thế giới của tôi vốn dĩ là những trò chơi thơ ngây dưới mái hiên làng quê, bỗng chốc rung chuyển bởi tin tức sức khỏe dì suy giảm. Mẹ tôi, ánh mắt lo âu nhưng đôi tay vẫn vững vàng nắm chặt, đã cùng tôi lặn lội từ quê lên thành phố. Bệnh viện, với mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo và những hành lang dài hun hút, đã thay thế những cánh đồng lúa xanh mướt. Nhưng chính trong chuyến đi thăm nom đầy lo lắng ấy, định mệnh lại sắp đặt cho tôi cuộc gặp gỡ lạ lùng ..