| Quản trị viên: | |
| Thành viên: | 20 thành viên (xem) |
| Đăng ký tài khoản để tham gia vào nhóm | |

Đăng ký qua Google:
| Hoặc lựa chọn: | |
| Đăng ký bằng email, điện thoại | Đăng nhập bằng email, điện thoại |
| | AhWy | |
| 2025-11-06 21:17:45 | ||
| Chat Online |
Tớ là AhWy và đây là nhóm tớ chia sẻ về những đoản tình trai của mình
Tớ bắt đầu con đường viết lách tính đến nay là được 5 năm rùi - một chặng đường đủ dài để tớ nhận ra nhiều điều và cải thiện văn chương của mình ( quen được nhiều bạn nữa )
Tớ không nhớ mình bắt đầu đăng tải truyện lên lazi là từ khi nào, chắc là được 4 năm r nhỉ? Thời gian quá lâu để tớ có thể nhớ rõ
Và đương nhiên r, chặng đường nào cũng sẽ có bắt đầu và kết thúc. Tớ bắt đầu khi bản thân còn là một con bé với khả năng viết lách bằng 0, với sự non nớt và mơ mộng hão huyền. Để rồi tớ kết thúc khi khả năng văn chương đã hoàn thiện hơn nhưng bản thân lại không còn thời gian để dành cho nó nữa.
Tớ vẫn viết, về câu chuyện mà các chàng trai, cô gái yêu nhau nồng đắm, về cuộc tình có đủ đắng cay ngọt bùi - một vị rất đời. Tớ vẫn mang trong mình cái tình với con chữ, với những tác phẩm tớ tạo nên. Nhưng cuộc sống khi lớn có nhiều xô bồ hơn tớ nghĩ, tớ không còn là con nhóc của trước kia, viết vài ba con chữ rồi đăng vội, tớ bây giờ bận rộn với tương lai, với điều tớ ao ước.
Tớ vẫn viết, vẫn yêu con chữ như ngày đầu, nhưng tớ phải dừng lại để tiến bước lớn hơn.
Cuối cùng, tớ cảm ơn mọi người đã đọc và yêu thích những mẩu truyện vụng về của tớ, hi vọng một mai tớ có thể gặp lại mọi người ở một vùng trời mới, rộng lớn hơn và con chữ của tớ có thể lay động mọi người lần nữa.
Tạm biệt và cảm ơn ạ! luv u
| | AhWy | |
| 2025-04-30 09:06:15 | ||
| Chat Online |
Thông cảm cho tớ nhéee
Phần 1 chương 4 : https://lazi.vn/p/d/856414
Phần 2 chương 4
Bản đầy đủ hai phần sẽ được tớ đăng tải vào tối nay: https://lazi.vn/truyen/user/yeucau
-
-
-
-
-
Nếu có lỗi sai chính tả thì nhắc tớ nhee
Cảm ơn mấy bạn đã đọc truyện của tớ ạ <3
Nếu thấy truyện của tớ hay thì hãy cho tớ thêm động lực bằng cách chia sẻ truyện của tớ tới những người bạn của mình
Cảm ơn rất nhiều =3
#BL
Điểm dừng của thanh xuân
Chương 4 : Hiện tại
*Reng reng*
Ánh sáng buổi sớm le lói chen vào từng khe nhỏ của rèm cửa, chiếu vào trong căn phòng đơn giản mà tinh tế, lên từng ô gạch trắng tinh rồi lại nhảy nhót trên chiếc chăn trắng ấm.
Bên ngoài không gian là tiếng xe cộ đi lại sáng sớm, có chút ồn ào nhưng lại huyên náo ngày mới, còn trong căn phòng là không gian tĩnh mịch chứa dư âm của buổi tối say giấc. Chuông báo thức của anh reo lên từng đợt ồn ào, là cái nhạc chuông mặc định ngày nào cũng dùng có chút ám ảnh.
Anh nhăn nhó cau mày lại, với tay lần mò tìm kiếm chiếc điện thoại, lần mò mãi vẫn không thấy, còn nhạc chuông thì vẫn cứ reo lên inh ỏi, bực mình đến tỉnh ngủ.
Tối hôm qua, anh có một giấc mơ, giấc mơ về một người mà anh luôn nhớ thương, người mà đã lâu lắm rồi anh không còn mơ thấy nữa, chắc là từ hồi chia tay năm cấp ba.
Còn hôm nay là ngày anh quay lại trường cấp ba của mình, quay lại nơi chứa đựng thanh xuân đáng nhớ. Chắc là vì sắp được quay trở lại nơi này nên tối qua kí ức mới ùa về một chút, có mờ nhạt nhưng lại rõ ràng đến đau nhói.
*Bíng bong*
Tiếng chuông cửa vang lên chen ngang dòng suy nghĩ, vang lên liên hồi buộc anh phải bước xuống giường ra mở cửa.
‘’Mới sáng sớm, chị qua đây làm gì’’
‘’À dậy rồi hả, tưởng em chưa dậy nên qua gọi’’
‘’Chuẩn bị đồ xong chưa, về trường phát biểu xong là mình đi luôn đấy’’
‘’Ừm, xong rồi, chị ngồi đợi một tí rồi mình đi luôn’’
‘’Nhanh lên nha, người đó chờ’’
‘’…Chị cứ trêu mãi thế’’
Mới quay lưng đi được vài bước, câu nói của chị quản lý làm anh dừng chân lại, quay qua bực dọc mắng chị mấy câu, biết là chị không có ý gì chỉ là mỗi lần nhắc đến người đó lòng ngực anh lại nhói lên một nỗi xót xa ân hận, không thích cảm giác đó lắm.
‘’Kính thưa quý vị đại biểu, quý vị khách quý!
Kính thưa các thầy, cô giáo, cán bộ viên chức và các em học sinh thân mến!’’
Dù đã vào thu nhưng cái nắng nóng của ngày hạ vẫn chưa tan hẳn, đâu đó nơi sân trường, những tia nắng hạ vẫn đang tinh nghịch trêu đùa. Nàng gió thu nhẹ nhàng yểu điệu cuốn sao nổi chàng nắng đầy nhiệt huyết, để lại không gian vừa nắng nóng mùa hạ vừa man mát gió thu.
Ghét cảm giác này thật, khung cảnh quen thuộc hiện lên ngay trước mắt, mờ ảo bóng dáng của tuổi xuân nồng nàn.
‘’Shh..’’
Bên cạnh phát ra tiếng kêu nhẹ, là của chàng thiếu niên năm nào đang ôm bụng gắng sức chịu đựng cơn đau.
Ừ, không hiểu sao lại được sắp xếp ngồi cùng người đó, ‘trùng hợp’?
‘’Ừm…này, có cái bánh, em-…cậu ăn đi kẻo lại đau dạ dày’’
‘’À…cảm ơn’’
‘’Thì ra đột nhiên mua bánh là vì cái này à, em đâu có thích bánh đâu nhỉ’’
Tiếng của quản lý thì thầm bên cạnh, chị chứng kiến hết mọi chuyện rồi nhớ đến cảnh sáng nay, anh không màng đến muộn vẫn phải ghé cửa hàng mua bịch bánh, có chút buồn cười nhưng đáng yêu nhỉ, như mới ngày đầu vậy.
‘’Em ấy lười ăn sáng, sẽ bị đau dạ dày’’
‘’Bao năm rồi, em vẫn nhớ à’’
‘’…Ừm’’
Tình đầu mà, chắc cũng sẽ là tình cuối, sau này không yêu thêm ai nữa.
| | AhWy | |
| 2025-01-28 20:22:55 | ||
| Chat Online |
Định viết phiên ngoại Tết đăng cho mấy bồ nma mấy bữa nay tui bị đau mắt đỏ, khó chịu dữ dội lắm nên tui không viết được ='))
Năm sau nhée
| | AhWy | |
| 2025-01-13 22:19:57 | ||
| Chat Online |
Phần 1 chương 4
-
-
-
-
-
Nếu có lỗi sai chính tả thì nhắc tớ nhee
Cảm ơn mấy bạn đã đọc truyện của tớ ạ <3
Nếu thấy truyện của tớ hay thì hãy cho tớ thêm động lực bằng cách chia sẻ truyện của tớ tới những người bạn của mình
Cảm ơn rất nhiều =3
#BL
Điểm dừng của thanh xuân
Chương 4 : Hiện tại
‘’Sao thế em? em ơi’’
Lần đầu tiên thấy em khóc.
Là khi trên đường đi mua đồ về, thấy chàng thiếu niên cao lớn đang gục đầu ôm mặt khóc thút thít ngồi ở xích đu công viên.
Là khi trái tim chợt thắt lại trong một nhịp lo lắng và sợ hãi.
‘’Bảo mày đi mua có chút đồ mà từ nãy giờ không chịu’’
‘’Ư, mẹ bị làm sao ý, trưa vậy rồi còn ai bán mà mua’’
‘’Đi nhanh lên, lằng nhằng mãi’’
‘’Ư a, con biết rồi’’
Bây giờ đã hơn mười hai giờ trưa, ngoài trời chói chang những tia nắng bỏng rát và khó chịu, anh vác thân xác uể oải miễn cưỡng lết từng bước đi mua đồ, chỉ là chút đồ thôi nhưng giờ này thì tìm đâu ra tiệm còn đang mở.
Lật đật mệt mỏi đi về nhà, một con đường phủ bóng cây xanh, chỉ là cái chói chang của trưa hè nặng nề xé toạc lá cây, xuyên thủng chiếu cái nóng gắt xuống mặt đường nơi nó đi qua.
Con đường về nhà đi qua một công viên nhỏ bé, nơi chỉ có cái xích đu và mấy con thú bập bênh, nơi có bóng dáng chàng thiếu niên quen thuộc đang gục đầu xuống u buồn.
Đó là người anh thương mà, người anh thương làm sao thế này, có chuyện gì đã khiến chàng thiếu niên mạnh mẽ kiên cường, mỗi ngày mỗi chuyện đều rạng rỡ cười lại đang suy sụp ở góc nhỏ trong công viên kia.
*Bộp*
Tay đang cầm túi của anh buông thõng xuống làm túi đồ không thương tiếc rơi xuống mặt đất, còn anh mặc kệ tất cả chạy vội đến chỗ cậu yêu thương, như một cách thể hiện sự quan tâm đối với tình yêu, anh trong vội vã vô thức vuốt ve tấm lưng mảnh khảnh đang gù xuống thút thít.
‘’E-em…em ơi’’
‘’Sao thế em? em ơi’’
Nghe thấy giọng nói quen thuộc của người yêu, cậu ngập ngừng một chút rồi lặng lẽ ngẩng mặt lên, khuôn mặt mọi ngày tươi cười rực rỡ giờ đây đang giàn giụa nước mắt ngắn dài, đôi mắt phượng đẹp đẽ sẽ híp lại khi cười hiện đang đỏ ửng mà sưng tấy. Khung cảnh trước mắt anh là thương xót vô cùng tận, là đau thắt nơi lồng ngực, là bóp nát trái tim con.
‘’Có chuyện gì xảy ra à em’’
‘’Em ơi, kể tao nghe với’’
‘’M-mày ơi, ôm tao với, ôm tao’’
Sự hoảng hốt cùng lo lắng bao trùm khoảng không nóng bức, đầy là lần đầu thấy cậu khóc đến thê thảm, lần đầu tiên thấy cậu tha thiết cái ôm, có lẽ bây giờ cậu đang cô đơn, khẩn thiết một cái ôm yêu thương để bù đắp nỗi cô đơn ấy. Anh trong tích khắc đờ người một chút, sự chủ động này là không quen thuộc, nhưng vẫn vội vã cho cậu cái ôm ấm áp cậu cần. Cứ như vậy khóc to hơn nữa, vừa khóc vừa thì thầm gọi tên anh, một người gọi một người đáp, sau đó thì chẳng có gì cả và giọt nước mắt cũng không còn rơi nữa.
‘’Ổn rồi chứ em, bây giờ kể tao nghe có chuyện gì xảy ra được không?’’
‘’…’’
‘’Em ơi’’
‘’…’’
‘’Nếu em cảm thấy kể ra bản thân sẽ lại không ổn thì không kể cũng được, chỉ là khi nào sẵn sàng rồi thì kể cho tao nghe nhé, tao thương em lắm’’
‘’…Ừm’’
‘’Bây giờ tao đưa em về nhà nhá’’
Anh đứng dậy đưa bàn tay ra trước mặt cậu, ngỏ ý muốn nắm tay cậu cùng về nhà. Cậu nắm lấy tay anh đứng dậy, chỉ đứng đấy nắm tay mãi thôi mà không di chuyển, anh ngốc nghếch quay sang thấy cậu đang cúi đầu xuống lí nhí nói cái gì đó mà mãi anh mới nghe ra được.
‘’…Hay mày cho tao ở nhờ nhé’’
‘’Hả, à ừm nếu em muốn’’
Đây là kí ức không bao giờ quên, lần đầu thấy một mặt mất bình tĩnh của em, lần đầu trái tim thật sự thấy sợ hãi, cho đến khi chia tay em vẫn không nói cho tôi biết hôm đấy đã có chuyện gì xảy ra.
Văn phong ổn nha nhưng hạn chế nhiều vế trong một câu nhé, ví dụ như đoạn cuối nhiều dấu phẩy quá, có thể tách ra làm hai câu cho đỡ dài
Yioo : Dạa
Tui sẽ rút kinh nghiệm, mặc dù tui nghĩ sẽ hơi khó tại dùng nhiều năm rồi
| | AhWy | |
| 2025-01-12 14:24:02 | ||
| Chat Online |
Nếu có thì tham khảo tik tớ ạ hihi -- > https://www.tiktok.com/@ahwy_y_hntsy2161362
Phần 1 chương 3 : https://lazi.vn/p/d/845554
Phần 2 chương 3
Bản đầy đủ hai phần sẽ được tớ đăng tải vào tối nay: https://lazi.vn/truyen/user/yeucau
-
-
-
-
-
Nếu có lỗi sai chính tả thì nhắc tớ nhee
Cảm ơn mấy bạn đã đọc truyện của tớ ạ <3
Nếu thấy truyện của tớ hay thì hãy cho tớ thêm động lực bằng cách chia sẻ truyện của tớ tới những người bạn của mình
Cảm ơn rất nhiều =3
#BL
Điểm dừng của thanh xuân
Chương 3 : Quá khứ
‘’Chiều nay bốn giờ tao mới học vì phải nhường phòng, trước đó có thể đi chơi với mày’’
‘’Thật á’’
‘’Thế hẹn em ba giờ ở đây nhé’’
‘’Ừm’’
Anh nghe cậu nói có thể đi chơi với mình thì cái mặt ỉu xìu lúc nào bỗng cười rộ đến hớn hở, cảm giác vui như kiểu trúng số độc đắc vậy, chỉ là số độc đắc này không phải trúng tiền mà là trúng tình.
Từng bước chân của hai người bước dần đến ngã tư đèn đỏ, theo đó là khoảng cách mỗi bước đi ngắn lại, như có thứ gì đó trước mặt đang cố gắng tháo rời đôi tay đang nắm chặt lấy nhau. Từng bước một lại khiến đôi tay ấy nắm chặt hơn, họ không muốn chia tay nhau ở đây rồi mỗi người một ngả, vẫn còn muốn ở bên đối phương thêm nữa.
Những con người mang trái tim yêu sâu đậm luôn luôn luyến tiếc những khoảnh khắc được ở bên nhau, dù là nhỏ nhất.
….
Khỉ thật, anh thế mà hồi hộp đến độ đi trước cả một tiếng đồng hồ, mặc dù anh là người mở lời đề nghị nhưng một buổi hẹn hò ngoài giờ học này là lần đầu tiên, và bây giờ anh không biết phải đợi cậu sao đây, chắc là anh sẽ đi đâu đó rồi quay lại.
Gần đây nghe nói có một quán đồ ăn vặt mới mở, nổi tiếng rất ngon trong miệng các học sinh. Chắc là anh sẽ đi ăn thử, và nếu nó thật sự ngon thì sẽ mua cho cậu, còn không ngon thì tìm chỗ khác mua.
Khi quay lại điểm hẹn đã là chuyện của ba mươi phút sau đó, quán ăn vặt kia đúng thật là rất ngon và anh đã mua một phần đầy ắp cho cậu. Ung dung bước đi với cái miệng ngập tràn xúc xích và viên chiên, anh vẫn cứ nhai nhóp nhép như vậy cho đến khi nhìn thấy bóng hình quen thuộc đang ngồi thụp xuống tại một gốc cây, sợ cậu đang bị gì đó anh chạy vội vã lại chỗ cậu đang ngồi, gọi tên và không ngừng âu yếm lấy cơ thể bé con đang ngồi trong góc, không ngừng vuốt ve tấm lưng gầy gò như đang an ủi.
Trước giờ chỉ là nắm tay thôi, ôm cậu rồi mới biết cậu gầy đến nhường nào, dù là có thịt đi nữa nhưng da vẫn cứ là bọc xương, cảm nhận được da thịt cậu làm anh không khỏi đau lòng, tim như thắt lại vậy, phải bồi bổ thêm cho cậu thôi.
‘’Làm gì vậy, đã ôm lại còn vuốt lưng, mày định làm trò gì biến thái à?’’
‘’Ơ… tao tưởng em khóc’’
‘’Khùng hả, có gì mà để phải khóc’’
‘’Tại tao thấy em cứ ngồi thụp xuống rồi vò tóc bù xù cả lên’’
‘’Mà mày tới sớm thế ’’
‘’Em cũng vậy còn gì’’
‘’Ờ…thì…umm, con mẹ nó, thì sao chứ’’
‘’Hahaha, không sao cả, không sao cả’’
Nhìn dáng vẻ bối rối đến phát ngốc của cậu làm anh cười đến đau bụng, sao cậu có thể dễ thương như vậy chứ, không thể để người khác thấy cậu trong dáng vẻ này được, chỉ mình anh mới được thấy thôi.
Hôm nay là một ngày nắng hè oi ả, chỉ là nắng thế nào cũng không ngăn cản được tình yêu giữa hai con người họ, sức nóng của mặt trời như sức nóng của trái tim họ luôn rực cháy nồng nàn. Buổi hẹn hò đầu tiên chỉ toàn là ngại ngùng và gượng gạo, nhưng chẳng hiểu sao vẫn ngập tràn niềm vui và tiếng cười, thật ra chỉ cần bên nhau thôi đã đủ vui rồi, gượng gạo thế nào mặc kệ đi, hạnh phúc đơn giản đôi khi là được ở bên người mình thương.
‘’Gửi mùa hè hôm ấy, ngày mà lần đầu tiên tôi thấy được nụ cười rạng rỡ nhất của em, nụ cười mang ánh sáng của mặt trời, rực rỡ đến chói lóa khiến cho trái tim lần đầu yêu thổn thức khôn nguôi, khiến cho ký ức về ánh sáng ấy mãi không thể phai nhòa trong tâm trí, ngày một thêm yêu và ngày một thêm thương nhưng lại càng là ngày một thêm nhớ.’’
| | AhWy | |
| 2024-11-19 13:05:13 | ||
| Chat Online |
Oi tr oi lâu lắm khong đăng =)) phá lịch đăng vào t3 nè, chỉ hn thoi còn lại lịch đăng vẫn như cũ nhé
Phần 1 chương 3
-
-
-
-
-
Nếu có lỗi sai chính tả thì nhắc tớ nhee
Cảm ơn mấy bạn đã đọc truyện của tớ ạ <3
Nếu thấy truyện của tớ hay thì hãy cho tớ thêm động lực bằng cách chia sẻ truyện của tớ tới những người bạn của mình
Cảm ơn rất nhiều =3
#BL
Điểm dừng của thanh xuân
Chương 3 : Quá khứ
‘’Aaa, không biết hôm nay học cái gì mà cặp nặng thế không biết’’
Cậu thanh niên với khuôn mặt tuấn tú đẹp trai ngời ngời dưới ánh nắng chói chang của trưa hè càng khiến vẻ đẹp của cậu thêm được tô điểm, cậu đang không ngừng than thở về độ nặng của chiếc cặp đến nỗi không còn sức mà lưng còng xuống.
Anh đứng bên cạnh nghe thấy lời than thở, quay đầu nhìn sắc mặt mệt mỏi của cậu, anh không nói gì cả, nhấc cánh tay túm lấy cặp cậu mà xách lên.
Cậu cảm nhận được trên vai mình nhẹ hơn hồi nãy, ngơ ngác quay sang thì thấy anh đang nâng cặp cậu lên, xách hộ độ nặng ấy.
‘’Ể, mày làm gì vậy’’
‘’Em kêu nặng mà, tao khỏe hơn nên xách hộ em thôi’’
‘’…K-không nặng à?’’
‘’Không nặng’’
Anh đã xách được một lúc rồi mà không buông xuống, cậu cứ bối rối thấp thỏm mãi không biết anh có mỏi không, ngại anh xách đến mỏi mất.
‘’Mày mỏi không?’’
‘’Không mỏi’’
‘’Thôi, bỏ xuống được rồi, tao chỉ nói vậy thôi chứ không nặng đến vậy đâu’’
‘’Không sao, tao muốn xách cho em mà’’
Sau đó là một hồi năn nỉ của cậu, miệt mài mãi anh mới chịu buông cặp cậu xuống, còn không quên bảo nếu nặng quá thì cứ để anh xách cho.
Rồi hai người cùng dắt tay nhau đi về.
Hai tuần kể từ khi chính thức yêu nhau.
Thời tiết mùa hè luôn oi ả và nóng bức một cách bực bội, cùng với tiếng ve kêu rôm rả trên các tán cây xanh mát, nó làm khoảng không không có phút giây yên lặng nào, nhưng lại mang lại cảm giác nhiệt huyết tuổi trẻ và yên bình đến kì lạ. Hai con người nắm tay nhau bước đi trên con đường về nhà quen thuộc, nó là đoạn vỉa hè được phủ toàn bóng cây xanh cao lớn, che đi oi bức nóng nực của mùa hè để lại mát mẻ dễ chịu của bóng cây.
Hai con người cứ im lặng như thế, cứ nắm tay bước đi như thế, lặng lẽ trên con đường về ngập tràn bóng cây. Không phải là không muốn nói, chỉ đơn giản nắm tay thôi đã khiến hai con người tim đập loạn nhịp, sợ rằng khi mở miệng nói rồi sẽ lắp bắp mãi không ra một câu, mới yêu nên ngại.
‘’Ư umm, chiều nay em có học đội tuyển không?’’
‘’Muốn rủ em đi chơi’’
‘’Chiều nay là lịch cố định mà, tao nhớ mày cũng học đội tuyển còn gì’’
‘’Tao nghỉ rồi, học nhiều làm gì’’
‘’Thế chiều nay em không đi chơi được à’’
‘’Ừ’’
Nghe được câu trả lời của cậu, anh không khỏi hiện lên vẻ thất vọng trên khuôn mặt, chỉ là thất vọng thôi chứ cũng không thế bắt ép được.
Thầm nghĩ lịch học của đội tuyển đúng là đáng ghét thật, từ lúc yêu nhau đến giờ anh và cậu không có một buổi hẹn hò tử tế nào, chỉ có đi học thôi.
‘’Thế em trốn học đi chơi với tao nhé’’
‘’Khùng hả, mẹ tao mắng đấy’’
Anh vẫn ỉu xìu như thế, bĩu môi ra vẻ hờn dỗi làm cậu khi nhìn thấy dáng vẻ ấy của anh không nhịn được mà ôm bụng bật cười, sau đó là không ngừng lại được mà cứ ôm bụng cười mãi.
Nghe thấy tiếng cười từ bên cạnh mình, anh quay người qua thì thấy cậu đã cười đến ra cả nước mắt, thấy cậu như vậy anh không khỏi nghiêng nhẹ cái đầu bông xù thắc mắc.
‘’Em cười cái gì vậy’’
‘’Haha, không, không có gì’’
‘’Gì vậy chứ, em lạ vậy’’
‘’Chiều nay bốn giờ tao mới học vì phải nhường phòng, trước đó có thể đi chơi với mày’’
‘’Thật á’’
‘’Thế hẹn em ba giờ ở đây nhé’’
‘’Ừm’’
| | AhWy | |
| 2024-10-20 19:23:09 | ||
| Chat Online |
Sau bao ngày phân vân thì AhWy đã có acc tiktok rồi đây hehe
Minh di cư luôn nhé =)) sau này tớ sẽ ít đăng trên đây hơn và chủ yếu đăng tiktok
Suy nghĩ từ 6/10 đến 20/10 mới nghĩ x>
Acc nhà mình đây ạ (mới tạo lúc nãy luôn á)
| | AhWy | |
| 2024-10-17 20:25:30 | ||
| Chat Online |
Duma giờ mới để ý, viết nhầm gã thành hắn rồi ='))
#Không thuộc bất kì thể loại nào
Châu sa tớ dùng ở đây mang nghĩ là ngọc trai, cát (món quà quý giá từ biển cả)
| | AhWy | |
| 2024-10-13 11:39:50 | ||
| Chat Online |
Phần 2 chương 2
Bản đầy đủ hai phần sẽ được tớ đăng tải vào tối nay: https://lazi.vn/truyen/user/yeucau
-
-
-
-
-
Nếu có lỗi sai chính tả thì nhắc tớ nhee
Cảm ơn mấy bạn đã đọc truyện của tớ ạ <3
Nếu thấy truyện của tớ hay thì hãy cho tớ thêm động lực bằng cách chia sẻ truyện của tớ tới những người bạn của mình
Cảm ơn rất nhiều =3
#BL
Điểm dừng của thanh xuân
Chương 2 : Quá khứ <tỏ tình>
Sau đó là khoảng thời gian em cố gắng tránh mặt tôi, không những tôi cảm nhận được mà ai trong lớp cũng vậy ‘’Mày với Đạt có chuyện gì à?’’
Tôi biết khi một người con trai đột nhiên tỏ tình mình như thế em sẽ rất khó xử, đặc biệt là đối với một người ‘bạn thân’ như tôi, mặc dù đoán trước được chuyện đó sẽ xảy ra nhưng tôi vẫn đau lòng lắm, dù nói em có đồng ý hay không cũng được nhưng trong tâm tôi vẫn muốn em đồng ý hơn, vì tôi thích em, cực kì thích em, tôi muốn em sẽ là của tôi và một mình tôi, mãi mãi.
‘’Phú này, hay mình thử hẹn hò đi’’
‘’…’’
Khi tôi đang đi bộ trên con đường về quen thuộc, một con đường vắng vẻ và yên ắng, nên tôi có thể nghe thấy tiếng bước chân đang chạy về phía mình, dồn dập và gấp gáp, nhưng tôi cũng không để ý lắm cứ bước tiếp vậy thôi, đột nhiên sau lưng tôi vang lên tiếng gọi của em, em thở hồng hộc lấy lại bình tĩnh cố gắng nói từng chữ với tôi, còn tôi khi nghe em nói xong thì chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ không biết phải phản ứng ra sao.
Hiện tại thì tôi với em đang hẹn hò, nhưng tôi có cảm giác em hành xử như lúc chúng tôi còn là ‘bạn thân’, tôi ra sức yêu thương nâng niu em còn em thì ra sức tránh né những cái chạm yêu thương ấy.
Em cũng chẳng nói thích tôi, một câu yêu thương cũng không, dù tôi có ‘van xin’ em như thế nào thì em cũng sẽ cười thật tươi rồi chẳng có câu yêu thương nào cả.
‘’Phim hôm nay hay thật mày nhỉ’’
‘’Ừm, em nói thích tao đi’’
‘’….hì’’
Lúc đầu tôi chẳng để ý đến mấy chuyện này lắm, vì tôi đang được hẹn hò với em mà, nhưng khi mọi chuyện cứ vậy mà tiếp diễn mãi thì tôi không chịu được. Tôi nghĩ mình có lẽ hơi tham lam, đã được em ở bên rồi còn tham lam lời mật ngọt từ em nhưng có lẽ nó cũng là điều bình thường của các cặp đôi mà nhỉ.
‘’Em nói thích tao được không’’
‘’Umm, mình đi chơi đằng kia đi’’
Tôi bực mình, cái cảm giác bực mình vì một việc không rõ ràng, tôi đã nghĩ rằng có vẻ em ngỏ ý hẹn hò là vì tò mò, tò mò cảm giác khi yêu con trai sẽ như thế nào, tò mò khi được con trai yêu thương cưng nựng sẽ ra sao, tò mò biểu hiện của tôi khi biết lời hẹn hò của em chỉ là trò đùa sẽ trông buồn cười đến mức nào.
Nếu em thật sự không thích tôi thì tôi sẽ cố gắng đợi cho đến khi em suy nghĩ thật kĩ, tôi có thể đợi em, đợi đến khi 30-40 tuổi tôi vẫn có thể đợi, chỉ cần em cho tôi một câu trả lời xuất phát từ trong tâm em chứ không phải là sự tò mò như tôi nghĩ.
‘’Nếu em không thích tao thì em cứ nói, không cần phải gượng ép bản thân làm gì’’
‘’Còn nếu em muốn giữ mối quan hệ bạn bè như trước thì tao cũng chẳng thấy làm sao cả, chỉ cần em nói ra thôi’’
‘’Tao thích mày’’
‘’Tao nói thế không phải để bắt ép em nói thích tao đâu’’
‘’Không phải, tao nghĩ kĩ rồi, tao thích mày’’
Tôi không biết nói gì nữa, hạnh phúc nhỉ?
Đúng rồi, hạnh phúc chết đi được, cảm giác vui phát điên lên mất
Vậy là tôi và em đã chính thức là người yêu, tôi đã là người em yêu và là người yêu em.
| | AhWy | |
| 2024-10-08 21:55:56 | ||
| Chat Online |
Có cả bản Việt và bản Anh ( chắc vậy)
Dịch cho ai cần : Anh đã yêu em say đắm và anh biết rằng anh muốn dành phần đời còn lại của mình ở bên em. Anh muốn cam kết với em, với tình yêu của chúng ta và với tương lai chúng ta sẽ cùng xây dựng. Em sẽ cưới anh chứ? Liệu em có để anh yêu thương, tôn trọng em và cam kết tình yêu của anh với em đến hết cuộc đời không? Anh hứa sẽ sát cánh bên em, nâng đỡ em khi em vấp ngã và là tảng đá cho em khi những cơn gió cuộc đời trở nên khốc liệt. Em có chấp nhận cuộc hôn nhân của cầu thủ bóng chuyền tầm thường này và chúng ta hãy bắt đầu chương mới tươi đẹp này trong cuộc đời mình không?
-
-
-
-
-
Nếu có lỗi sai chính tả thì nhắc tớ nhee
Cảm ơn mấy bạn đã đọc truyện của tớ ạ <3
Nếu thấy truyện của tớ hay thì hãy cho tớ thêm động lực bằng cách chia sẻ truyện của tớ tới những người bạn của mình
Cảm ơn rất nhiều =3
| | AhWy | |
| 2024-10-06 22:24:07 | ||
| Chat Online |
-
-
-
-
-
Nếu có lỗi sai chính tả thì nhắc tớ nhee
Cảm ơn mấy bạn đã đọc truyện của tớ ạ <3
Nếu thấy truyện của tớ hay thì hãy cho tớ thêm động lực bằng cách chia sẻ truyện của tớ tới những người bạn của mình
Cảm ơn rất nhiều =3
#BL
Tình yêu hôm nay có chú ý tới tôi không?
Chương 3 : Quần áo
Ngày thứ ba
Xin chào Tarot, tình yêu của tôi hôm nay có chú ý đến tôi không?
‘’Lá bài Two of Swords được xoay ngược mang đến thông điệp về sự bất đồng, sự mâu thuẫn và sự hỗn loạn trong quan hệ. Nó biểu thị sự bất định và khó khăn trong việc đưa ra quyết định. Trong ngữ cảnh của mối quan hệ, lá bài này có thể ám chỉ sự mơ hồ và sự không chắc chắn trong tình cảm.
Tuy nhiên, đôi khi sự mơ hồ cũng mang đến cơ hội. Điều quan trọng là không nên sợ mắc kẹt trong tình huống hiện tại mà hãy tập trung vào việc làm sáng tỏ điều gì đang diễn ra. Hãy tìm cách để nói chuyện với người ấy, diễn đạt cảm xúc của bạn một cách chân thành và rõ ràng.
Khi lá bài Temperance xuất hiện ngược, nó có thể ám chỉ đến sự mất cân bằng, thiếu kiên nhẫn và khó khăn trong việc tìm ra sự hài hòa trong cuộc sống.
Trong ngữ cảnh của câu hỏi, nếu người bạn quan tâm xuất hiện lá bài Temperance ngược, điều này có thể tượng trưng cho việc họ đang trải qua sự không ổn định, thiếu kiên nhẫn hoặc khó chịu về mặt cảm xúc. Họ có thể đang gặp khó khăn trong việc duy trì sự cân bằng và hài hòa trong mối quan hệ.
Lá bài Nine of Cups trong bói tarot thường biểu thị sự hài lòng, niềm vui, và đạt được điều mong muốn. Đây là lá bài của sự mãn nguyện và hạnh phúc. Khi liên quan đến sự tương tác trong tình yêu, lá bài này có thể ám chỉ rằng người mà bạn đang quan tâm có thể đang chuẩn bị bày tỏ tình cảm của họ đối với bạn.
Điều quan trọng là phải nhớ rằng Nine of Cups không chỉ đơn thuần là về sự hạnh phúc cá nhân mà còn về khả năng tạo ra sự hài lòng cho người khác. Người mà bạn đang thích có thể đang tập trung vào việc làm bạn hạnh phúc và thoả mãn. Họ có thể đang giúp bạn cảm thấy yêu mến và quan trọng.
Hãy tạo ra không gian để cả hai có thể trò chuyện một cách thẳng thắn và trung thực.’’
Tarot bảo tôi hãy nói chuyện một cách thẳng thắn với tình yêu, sao mà tôi làm được chứ, ngại chết mất.
Bây giờ tôi mới hiểu được cảm giác đau đầu bứt tóc khi mỗi lần nghĩ nên mặc gì vào ngày mai của các bạn nữ. Bình thường tôi là một người chẳng quan tâm đến việc mặc cái gì, tôi nghĩ là bạn nam nào cũng sẽ thế có gì thì mặc nấy thôi, nhưng từ khi tình yêu của tôi xuất hiện thì tôi ngày nào cũng nghĩ xem nên mặc cái gì hôm nay để cậu chú ý đến, lúc cảm giác chẳng có gì để mặc thì lại lật đật đi mua dù quần áo vẫn còn nhiều, được trải nghiệm cảm giác của các bạn nữ đúng là mệt thật, nhưng mệt thì mệt quần áo mặc đẹp thì vẫn phải mặc đẹp.
‘’Ê áo đẹp thế, mua ở đâu vậy’’
‘’Về tao gửi địa chỉ cho’’
| | AhWy | |
| 2024-09-29 12:26:37 | ||
| Chat Online |
Phần 1 chương 2
-
-
-
-
-
Nếu có lỗi sai chính tả thì nhắc tớ nhee
Cảm ơn mấy bạn đã đọc truyện của tớ ạ <3
Nếu thấy truyện của tớ hay thì hãy cho tớ thêm động lực bằng cách chia sẻ truyện của tớ tới những người bạn của mình
Cảm ơn rất nhiều =3
#BL
Điểm dừng của thanh xuân
Chương 2 : Quá khứ <tỏ tình>
Tôi là Phú. Diễn viên là ước mơ từ bé của tôi và tôi hiện đang là diễn viên trong thời kỳ đỉnh lưu, quản lý của tôi là chị Trần, chị đã giúp tôi rất nhiều trong công việc và cũng là người duy nhất biết về quá khứ cấp ba của tôi.
Còn về quá khứ cấp ba mà tôi nhớ mãi không quên thì đó là khoảng thời gian tôi yêu một chàng trai sâu đậm, dành cả tuổi thanh xuân của mình để đem lòng yêu thương chàng trai ấy.
Tôi cũng chẳng nhớ mình làm sao mà yêu được em, chỉ biết rằng hồi ấy tôi thấy mình ghét em vô cùng. Về việc học, bản thân tôi trước giờ luôn đứng đầu lớp hai năm liền không có gì thay đổi nhưng khi em chuyển đến thì tôi mãi mãi đứng ở hạng hai, cố gắng sao vẫn không hơn được em, con cưng của các thầy cô trong lớp cũng từ tôi mà biến thành em. Về chuyện tình cảm, tôi luôn tự tin khẳng định bản thân trong lòng các bạn nữ là số một vì họ luôn tặng quà cho tôi mà không vì dịp nào cả và chỉ tặng mỗi tôi thôi, vậy mà khi em đến, số quà tặng vốn dĩ là của tôi lại thành của em, người số một trong lòng các bạn nữ vốn dĩ là của tôi lại biến thành của em. Mọi thứ, kể từ khi em chuyển đến thì tôi mãi chỉ đứng sau em, có thể nói là không ngóc đầu lên được. Nhưng chẳng biết từ khi nào sự căm ghét trong tôi biến thành yêu, tôi cảm thấy mình yêu em hơn bất kì bạn nữ nào và tôi muốn em là của tôi.
Tôi cảm thấy sợ hãi, sợ hãi vô cùng, tại sao tôi lại có thứ tình cảm đó với em, tại sao lại muốn yêu thương nâng niu em trong lòng bàn tay mình, tôi cảm thấy kinh tởm bản thân, tôi khinh rẻ cái thứ tình yêu này, đối với tôi khi ấy có tình cảm với em là thứ ô uế, nhục nhã của cuộc đời tôi. Nhưng có lẽ tình cảm trong tôi nhiều hơn là căm ghét, tôi vẫn thầm thích em, luôn để ý đến từng cử chỉ hành động của em, ngày một yêu em nhiều hơn. Trước giờ khi tôi thích một bạn nữ nào đấy, tôi có thể theo đuổi một cách dễ dàng và tự tin. Nhưng đối với em, tôi không có nổi tự tin nào cả, có lẽ vì em quá xuất sắc hoặc vì tôi vẫn chưa chấp nhận được tình cảm của mình.
Có một lần, tôi không biết mình lấy tự tin ở đâu ra mà lại đến bắt chuyện với em, chắc là tình yêu cho tôi thêm dũng khí hoặc vì tôi không muốn phải hối hận trong tương lại khi nghĩ về thứ tình cảm này. Chắc vì cùng là con trai, tôi với em cũng dễ nói chuyện, dần dần tôi cảm thấy mình và em xích lại gần nhau hơn, là đôi bạn thân không tách rời trong lời đồn của cả lớp, tôi cũng cảm thấy mình và em rất dính nhau, nhưng tôi không muốn cụm ‘không tách rời’ đi với ‘đôi bạn thân’, tôi muốn bọn tôi là hai con người yêu nhau sâu đậm không tách rời, tôi không muốn bọn tôi chỉ dừng ở mức xa nhất là tình bạn, tôi muốn nó là tình yêu và tôi sẽ là người em yêu còn em là người yêu tôi.
Khoảng cuối hè lớp 11, vào một buổi chiều oi ả, tôi hẹn em ở nơi chúng tôi hay đi chơi cùng nhau, tôi quyết định tỏ tình, tôi tự khắc nào đã không còn bài xích thứ tình cảm này nữa, nên tôi muốn thổ lộ, dù câu trả lời của em có ra sao đi nữa thì trong tương lai mỗi khi nghĩ về tình cảm này tôi cũng sẽ không hối hận mà sẽ cảm ơn bản thân vì đã mạnh dạn nói ra.
‘’Đạt này, bây giờ tao sẽ nói chuyện cực kỳ nghiêm túc, nên mày cũng phải đáp lại một cách cực kì nghiêm túc nhá’’
‘’Chuyện gì vậy, mày cứ nói đi’’
‘’Thật ra, hồi trước tao ghét mày lắm, cực kỳ ghét’’
‘’Ê, biết rồi nha, chơi với tao để biết thêm nhiều tật xấu đúng không’’
‘’Để tao nói xong đã’’
‘’Ừ, nói gì để tui hết giận đi’’
‘’Nhưng chẳng biết từ khi nào, cái ghét trong tao biến thành thích, tao chơi với mày cũng là vì thích mày đấy’’
‘’Thế mày nghĩ sao về thứ tình cảm này’’
‘’…’’
| | AhWy | |
| 2024-09-28 22:58:09 | ||
| Chat Online |
Mai có ''Điểm dừng của thanh xuân''
-
-
-
-
-
Nếu có lỗi sai chính tả thì nhắc tớ nhee
Cảm ơn mấy bạn đã đọc truyện của tớ ạ <3
Nếu thấy truyện của tớ hay thì hãy cho tớ thêm động lực bằng cách chia sẻ truyện của tớ tới những người bạn của mình
Cảm ơn rất nhiều =3
#BL
Tình yêu hôm nay có chú ý tới tôi không?
Chương 2 : Thuốc sắt
Ngàu thứ hai
Xin chào Tarot, tình yêu của tôi hôm nay có chú ý đến tôi không?
‘’Lá bài Two of Swords được liên kết với sự nổi loạn, sự bắt buộc phải quyết định giữa hai lựa chọn. Trong trường hợp này, nó có thể ám chỉ đến sự buồn phiền và khó khăn khi phải lựa chọn giữa hai con đường.
Tuy nhiên, thông điệp ẩn sau lá bài này là bạn cần phải tìm ra sự thông tin và suy nghĩ rõ ràng trước khi đưa ra quyết định. Trong tình huống này, lá bài có thể ám chỉ đến sự mâu thuẫn trong tâm trí người đang thích, có thể họ đang đứng giữa hai quyết định và cảm thấy bế tắc.
Khi The Lovers xuôi xuất hiện trong việc hỏi về sự chú ý của người bạn đang thích, đây thường là một dấu hiệu tích cực. Lá bài này ám chỉ rằng người đó đang chú ý đến bạn một cách đặc biệt và có thể muốn tạo ra một mối quan hệ chặt chẽ và đầy ý nghĩa.
Với sức mạnh của The Lovers, người bạn thích có thể đang sẵn lòng đầu tư thời gian và cảm xúc vào mối quan hệ với bạn. Họ có thể cảm thấy sự kết nối đặc biệt và muốn xây dựng một mối quan hệ chân thành và sâu sắc.
khi lá bài The Magician xuất hiện ngược, điều này có thể ám chỉ sự mất tự tin, thiếu khả năng thực hiện ý định và sự mơ hồ trong tư duy. The Magician ngược thường biểu thị sự mơ hồ, sự lừa dối hoặc thiếu quyết đoán trong quá trình tương tác.
Khi bạn hỏi về việc người bạn đang thích có chú ý đến bạn không và lá The Magician xuất hiện ngược, có thể ngụ ý rằng có sự mơ hồ hoặc thiếu rõ ràng trong cách người đó thể hiện tình cảm của mình. Họ có thể không rõ ràng với cảm xúc của mình, hoặc có thể không tự tin trong việc bày tỏ tình cảm với bạn.
Hãy để thời gian trả lời cho bạn và người đó, và hãy sẵn sàng tiếp nhận kết quả một cách bình thường, dù là gì đi chăng nữa.
Hãy tận hưởng những khoảnh khắc gần gũi và đầy yêu thương mà tình yêu mang lại.’’
Tarot hôm nay lại cho tôi hi vọng, tôi vừa muốn tin mà lại vừa không muốn tin, sợ đến khi tin rồi thì sự thật lại vả cho tôi một cú đau đớn.
‘’Hôm nay mày lại uống nữa à’’
‘’Ừ, ngày nào cũng uống’’
‘’Vị như nào thế? Tao uống thử được không?’’
‘’um, uống đi’’
Tôi định rót phần còn lại ra nắp cho cậu, thì tình yêu đã hồn nhiên lấy lọ để uống, không biết tình yêu có để ý rằng tôi đã chạm môi vào nó chưa, liệu tình yêu có biết nó là hôn gián tiếp không.
Nói vậy chứ, tôi thích chết đi được nhưng vẫn phải giữ vẻ ngoài bình tĩnh kẻo cậu phát hiện ra.
Từ hôm đấy đã là hai ngày cậu làm vậy rồi, tôi và cậu cứ hôn gián tiếp mãi mà cậu chẳng để ý gì, chỉ mình tôi là ngại không thôi.
| | AhWy | |
| 2024-09-20 20:50:53 | ||
| Chat Online |
Chật vật ver 1.2 sẽ comeback vào ngày mai hehe
Tớ hứa từ 20-10 năm ngoái rồi mà bây giờ mới viết =')) đau lòng qs
''Chật vật'' ver 1.0 ạ : https://lazi.vn/p/d/743268
#Lưu ý: ver 1 và 2 chả liên quan gì đến nhau cả nên mí bồ đọc ver 1 cũng đc mà khong đọc cũng chả sao
#Kết ver 2 là OE và có cực kỳ nhiều tiếc nuối nhưng tớ không có ý định cho nó HE đâu
#GL
Giờ mấy bạn độc giả cũ mà vẫn còn onl thì chắc mấy bạn chửi lên đầu tui qs ='))
Hứa từ đời nào rồi
| | AhWy | |
| 2024-09-19 16:08:41 | ||
| Chat Online |
Tớ ngồi chán chán nên viết bộ này thoi
Tớ thấy xàm lắm nên mấy bồ không quan tâm cũng được
Nma thật ra tớ vẫn hi vọng mấy bồ đọc nó hơn ='))
-
-
-
-
-
Nếu có lỗi sai chính tả thì nhắc tớ nhee
Cảm ơn mấy bạn đã đọc truyện của tớ ạ <3
Nếu thấy truyện của tớ hay thì hãy cho tớ thêm động lực bằng cách chia sẻ truyện của tớ tới những người bạn của mình
Cảm ơn rất nhiều =3
#BL
Tình yêu hôm nay có chú ý tới tôi không?
Chương 1 : Tarot
Ngày đầu tiên
Xin chào Tarot, tình yêu của tôi hôm nay có chú ý đến tôi không?
‘’Khi lá bài Judgement xuất hiện ngược, nó có thể ám chỉ đến sự ngần ngại, sự do dự và khó khăn trong việc đối diện với quyết định quan trọng.
Trong ngữ cảnh của câu hỏi, nếu người bạn quan tâm xuất hiện lá bài Judgement ngược, điều này có thể cho thấy họ đang trải qua sự do dự và không chắc chắn về những quyết định trong mối quan hệ hoặc cuộc sống. Họ có thể cần thời gian để xác định và đối mặt với những lựa chọn quan trọng.
Lá bài Nine of Swords ngược thường đại diện cho sự giải thoát, trải qua nỗi sợ hãi và lo lắng. Ở trong ngữ cảnh của câu hỏi của bạn, lá bài này có thể ám chỉ rằng người đó đang trải qua những khó khăn và lo lắng trong tâm trạng của họ, và có lẽ họ không có tinh thần để tập trung vào mối quan tâm của họ đối với bạn.
Tuy nhiên, nó cũng có thể là một cơ hội để bạn hiểu rõ hơn về tâm trạng và tình hình của người kia. Có thể là thời điểm để bạn thể hiện sự quan tâm và hỗ trợ, thay vì tập trung vào sự chú ý của họ đối với bạn.
Khi lá bài Six of Wands ngược xuất hiện trong việc hỏi về người mà bạn đang quan tâm, có thể người đó đang trải qua sự nghi ngờ về bản thân, cảm thấy không tự tin và lo lắng về khả năng của mình. Họ có thể cảm thấy bị áp đặt bởi áp lực hoặc không tự tin trong việc đạt được thành công.’’
Bình thường bản thân tôi chẳng quan tâm đến mấy cái bói toán đâu, tình yêu là sự tự nhiên mà, đến được thì đến, không đến được thì là duyên không đủ. Nhưng chẳng hiểu sao bây giờ tôi lại ngồi đây đặt hi vọng vào tarot, chắc là tình yêu này khó tán quá, phải nhờ tâm linh một tí?
Tình yêu của tôi là một cậu con trai, rất giỏi, là người bạn trai lý tưởng trong mắt của mọi cô gái và cả tôi – một cậu con trai khác. Đây là lần đầu tiên tôi thích người cùng giới, cũng là lần đầu tiên tôi nghiêm túc thích một người.
Tình yêu của tôi là mối tình đầu, tôi nghĩ cũng sẽ là tình cuối, vì tôi không muốn yêu ai khác ngoài tình yêu ấy.
‘’Mày đang uống gì đấy’’
‘’À, sắt dạng nước, tao bị thiếu máu’’
‘’Thật á, đưa tao vứt hộ cho’’
‘’Cảm ơn’’
Tình yêu của tôi hỏi như vậy có phải là quan tâm tôi không, cậu ấy nói muốn vứt rác hộ tôi, tuy nó là điều bình thường nhưng mà đối với tôi thì đó là phúc lợi tình yêu ban phát.
Có lẽ tôi cũng nên thử tin vào tarot một lần, để xem tình yêu có ngày ngày chú ý tôi hơn không, để xem tôi thực sự có nên tỏ tình hay không.
| | AhWy | |
| 2024-09-14 19:57:07 | ||
| Chat Online |
Tầm 1h kém trưa hn, tớ táy máy nên lỡ tay xóa một tập file (bao gồm file word viết truyện và ảnh truyện) và đương nhiên trong đó có bộ ''Điểm dừng của thanh xuân''
Lúc đấy sắp đi học nên tớ không có thời gian khôi phục file một cách hoàn thiện, cho đến bây giờ hầu như tớ đã khôi phục lại gần hết các bộ truyện đã và đang viết, trừ Điểm dừng của thanh xuân =)) tớ tìm không thấy file word bộ đấy trong thùng rác và tớ cũng không có bản viết tay của bộ đấy =))
Nma tớ sẽ cố gắng để tìm nó, thế nhưng phòng trường hợp xấu nhất là tớ phải viết lại từ đầu thì tớ nghĩ mình sẽ dừng đăng bộ đấy một thời gian và thay vào đó sẽ cố gắng đăng một số mẩu truyện ngắn
Mong mn thông cảm vì sự táy máy này ạ ='))
Tr oi thật ra tìm mấy bộ còn lại cũng khó vc và tớ đã khóc bất lực vì không tìm thấy nó
Tớ đã nghĩ là ''Lần này xong thật rồi, chắc phải chào tạm biệt 4 năm cố gắng'' nhưng cuối cùng nó vẫn ổn (trừ Điểm dừng của thanh xuân) và tớ rất vui
Chắc mấy bà không tưởng tượng đc tớ suy sụp như nào khi không tìm thấy mấy file đó đâu ='))
| | AhWy | |
| 2024-09-14 12:57:15 | ||
| Chat Online |
Học nhiều quá nên tớ vẫn chưa có nhiều chương dự trữ để đăng, có thể sẽ xảy ra tình trạng không đăng đúng lịch được nên nếu có xảy ra thì tớ sẽ thông báo trước mắc công mấy bạn đợi ạ ='))
-
-
-
-
-
Cảm ơn mấy bạn đã đọc truyện của tớ ạ <3
Nếu thấy truyện của tớ hay thì hãy cho tớ thêm động lực bằng cách chia sẻ truyện của tớ tới những người bạn của mình
Cảm ơn rất nhiều =3
| | AhWy | |
| 2024-09-01 11:51:55 | ||
| Chat Online |
Phần 2 của chương 1
-
-
-
-
-
Nếu có lỗi sai chính tả thì nhắc tớ nhee
Cảm ơn mấy bạn đã đọc truyện của tớ ạ <3
Nếu thấy truyện của tớ hay thì hãy cho tớ thêm động lực bằng cách chia sẻ truyện của tớ tới những người bạn của mình
Cảm ơn rất nhiều =3
#BL
Điểm dừng của thanh xuân
Chương 1: Suy tư
*Tí tách*
*Cạch*
‘’…Sao chị vào mà không gõ cửa’’ Anh bước ra phòng khách khi trên người chỉ có một chiếc khăn tắm được quấn quanh eo, không khỏi bối rối theo đó là xấu hổ khi thấy quản lý của mình đang ngồi ở đó, vội vàng lấy hai tay che chắn trước ngực
‘’Che làm gì, đâu phải lần đầu chị thấy’’
‘’Với cả chị gõ cửa thì em cũng không nghe thấy’’ Chị Trần nhún vai, vẻ mặt bình tĩnh trước hành động ngại ngùng của anh
‘’Thì chị cũng phải gõ cửa chứ’’
‘’Chị gõ rồi, là em không nghe thấy còn nói chị’’
‘’Đi mặc quần áo nhanh lên, chị có chuyện muốn nói’’
‘’Em biết rồi’’ Anh phụng phịu vẻ không chịu khuất phục, tiến đến phòng ngủ
‘’Có chuyện gì vậy ạ? Nếu là về việc xào couple thì em không muốn nghe đâu’’ Anh tựa lưng vào sofa, khoanh tay ra vẻ nghiêm nghị
‘’Không phải, là về chuyện trường cấp 3 của em’’
‘’Trường cấp 3 của em làm sao ạ?’’
‘’Bên đấy thấy đầu tháng sau em có thời gian trống nên muốn mời em về trường phát biểu danh dự trong lễ khai giảng, hình như có cả người đó, em muốn đi không’’ Chị Trần cười đểu rồi liếc mắt về phía anh, trêu chọc chuyện gì đó
‘’…Từ khi nào mà…ai dạy chị trò này vậy’’ Anh đơ người một lúc rồi nhăn mặt nhìn chị Trần
‘’Vậy em có đi không đây’’
‘’Đi đi, em đi’’
‘’ Hừm…còn có, chị giúp em nhận quay quảng cáo ở thành phố C rồi nhé, sau khi tham gia lễ khai giảng thì em sẽ xuất phát luôn’’ Chị Trần lật lấy mấy trang giấy về nội dung quay quảng cáo rồi đưa sang cho anh xem xét
‘’Chị lại tự ý đấy à’’ Dù than trách là thế nhưng anh vẫn nhận lấy và đồng ý với chị
‘’Dù sao thì em cũng phải quay thôi, chị về đây’’ Chị Trần đứng dậy nhắc nhở anh một hai câu về vấn đề sức khỏe rồi ra về để hoàn thành lịch trình tháng sau cho anh
Thành phố về đêm nơi đây đầy huyền ảo và hoa lệ, nhưng nó lại chứa chan nỗi buồn thầm lặng của những con người mang trái tim nhung nhớ về quá khứ. Anh nằm trên giường trong căn phòng rộng rãi, rộng đến vắng vẻ. Hôm nay đối với anh lại là một ngày dài, lại một ngày nhớ về quá khứ khôn nguôi, thầm nghĩ nhiều lần, nếu bản thân có thể quay lại sẽ ôm chặt em vào trong lòng âu yếm, ôm đến khi em mạnh mẽ đẩy ra, sẽ kể cho em nghe những câu chuyện nhàm chán mà mỗi khi nghe xong em chỉ dịu dàng cười, kể cho đến khi bản thân không thể nói, sẽ chiều chuộng em đến tận cùng của trời đất, yêu thương cho đến khi em bảo không cần nữa, sẽ bảo vệ em dù thân tàn ma dại, bảo vệ đến khi không còn ai có thể làm hại em, sẽ cùng em đứng lên chống lại định kiến chứ không bỏ em lại nơi vũng lầy xấu xa.
Nước mắt cứ hai hàng rơi xuống gối, không ngừng tuôn ra dù anh không muốn, anh nhớ cậu, nhớ khôn xiết, nhưng biết làm sao đây, anh lại chính là người bỏ lại cậu để bước tiếp trên con đường ước mơ.
| | AhWy | |
| 2024-08-23 21:06:13 | ||
| Chat Online |
-
-
-
-
-
Nếu có lỗi sai chính tả thì nhắc tớ nhee
Cảm ơn mấy bạn đã đọc truyện của tớ ạ <3
Nếu thấy truyện của tớ hay thì hãy cho tớ thêm động lực bằng cách chia sẻ truyện của tớ tới những người bạn của mình
Cảm ơn rất nhiều =3
#BL
Đời này là thế thân của anh
‘’Dương, kết hôn với anh nha’’ Trong cơn say anh lấy trong túi áo ra một hộp nhẫn, bên trong là chiếc nhẫn được khắc lên dòng ‘’đời đời kiếp kiếp yêu em’’. Anh đặt một chân xuống quỳ gối cầu hôn cậu, xung quanh là cảnh đêm huyền ảo của thành phố xa hoa lộng lẫy – nơi những ánh đèn lấp lánh đem trong mình những vẻ đẹp khác nhau cùng tỏa sáng giữa trời sao. Tiếng pháo hoa nổ, tiếng trẻ em vui đùa ở công viên, tiếng người người nói nói chúc nhau năm mới, những tiếng ấy tạo nên sự rộn ràng của đêm giao thừa. Hòa vào bầu không khí chuyển giao của năm cũ và năm mới là hai chàng trai mang khuôn mặt hạnh phúc, trong người có chút men say, khẽ khàng đan từng ngón tay, nắm chặt lấy tay đối phương rồi trao nhau nụ hôn ấm áp, kết duyên chồng chồng…đời đời hạnh phúc.
Trong bầu không khí ấm áp tràn ngập ấy, đột nhiên xuất hiện cảm giác lạnh lẽo đến khó tả, lúc bản thân chưa kịp định hình, cậu nhìn thấy anh lấy lại chiếc nhẫn đã đeo cho cậu, chạy vội theo hình bóng người con trai khác, khi ấy ánh dương rực rỡ bao quanh cậu dần tắt đi như thể sự rời đi của anh là sự tăm tối của cậu, anh đến với cậu như ánh dương mặt trời tỏa sáng trong khoảng không tăm tối, tiếp thêm sức sống và hi vọng cho cậu, còn cậu là bông hướng dương luôn hướng về mặt trời mà cố gắng một mai sẽ chạm tới. Nhưng hướng dương không thể sống thiếu mặt trời còn mặt trời thì vẫn sống nếu không có nó. Cậu hốt hoảng vực dậy, thở từng đợt khó khăn vì giấc mơ hồi nãy, chợt một giọng nam vang lên
‘’9 giờ rồi, cậu còn tính ngủ đến khi nào’’ Anh bày ra vẻ mặt ghét bỏ nhìn cậu mà mắng chửi, trong cốc anh đang cầm là nửa số nước lạnh còn lại chưa hất vào mặt cậu
‘’Em…em xin lỗi’’ Cậu vội vàng xếp lại chăn gối, nhanh chóng xuống giường, ánh mắt run sợ liếc nhìn anh rồi bước vội ra khỏi phòng.
-------
Kết hôn 3 năm, cậu đã từng nghĩ mình sẽ có một cuộc hôn nhân hạnh phúc, kết quả lại không như vậy, thì ra những lời nói yêu thương đêm giao thừa ấy chẳng dành cho cậu, anh vốn dĩ chưa từng yêu cậu…
‘'Trước đêm giao thừa của 2 năm trước, có một vị minh tinh mang các trợ lí cùng vệ sĩ bước ra sân bay, cất cánh bay đến Hàn Quốc để tiếp tục phát triển sự nghiệp, kiếm thêm lưu lượng. Phía sau là một vị tổng tài mang sắc mặt hớt hải chạy về phía vị minh tinh, anh nắm chặt tay vị minh tinh ấy rồi kéo về phía mình, thổ lộ hết tình cảm từ trước đến nay, vị minh tinh kia không nói gì nở một nụ cười hạnh phúc và hứa với vị tổng tài sau 2 năm làm việc ở Hàn sẽ quay về kết hôn với vị tổng tài. Nhưng đã 3 năm chưa thấy vị minh tinh ấy quay trở lại, đồng thời vào khoảnh khắc suy sụp ấy vị tổng tài gặp được một chàng họa sĩ trẻ đang trên đà phát triển, mang vóc dáng cùng khuôn mặt giống với mối tình vị tổng tài yêu sâu đậm kia, trong suy nghĩ của vị tổng tài ấy có lẽ muốn biến chàng họa sĩ thành thế thân…Nhiều tháng theo đuổi chân thành, vị tổng tài đã thành công nắm trong tay trái tim của chàng họa sĩ, một trái tim yêu sâu đậm, đến nỗi chàng họa sĩ đã từ bỏ cả sự nghiệp của mình để ngày ngày ở bên chăm lo vị tổng tài. Rồi đêm giao thừa năm ấy, trong bầu không khí hạnh phúc, hai người chính thức thành chồng chồng. Sau một năm kết hôn, vị tổng tài dần chán ghét chàng họa sĩ, dù cho chàng có mang nét mặt bạch nguyệt quang của hắn, hắn cũng không ngừng ghét bỏ, buông lời sỉ nhục người bản thân cố gắng có được kia…..Ba năm, chàng họa sĩ phải chịu đựng ba năm ghét bỏ, là vì quá yêu hắn, là vì cậu không còn lựa chọn nào khác khi trong tay chẳng có sự nghiệp, bố mẹ lại là những con quỷ hút máu…’’
Câu chuyện này được cậu đăng tải trên trang cá nhân, ai ai cũng thấy vị họa sĩ kia thật thảm, thật đáng thương, vị tra nam tổng tài kia thật đáng căm ghét, mà chưa ai từng nghĩ ‘liệu vị họa sĩ tội nghiệp kia là ai, vị tra nam tổng tài kia là ai’’… Cậu là chàng họa sĩ mang trong mình trái tim vụn vỡ nhưng mảnh vụn nào cũng một lòng yêu anh mãnh liệt, còn anh là vị tổng tài đem lòng yêu thương mong nhớ bạch nguyệt quang mà tàn nhẫn nắm lấy tình yêu của cậu đem đi bóp vụn.