| Quản trị viên: | |
| Thành viên: | 49 thành viên (xem) |
| Đăng ký tài khoản để tham gia vào nhóm | |

Đăng ký qua Google:
| Hoặc lựa chọn: | |
| Đăng ký bằng email, điện thoại | Đăng nhập bằng email, điện thoại |
| | ❀࿐Tổng Tài Yui bị khờ:)⚡ | |
| 2026-01-20 19:16:49 | ||
| Chat Online |
toii kbt bà toii nhắn cho boss mà boss khôn trl chắc off roiii
| | HVii | |
| 2025-09-24 12:22:03 | ||
| Chat Online |
- -----------------------------------------------------------------------------------------------------------
NẾU THẨM VĂN LANG PHÁT HIỆN RA CAO ĐỒ LÀ OMEGA:(p1)
Nhìn tờ đơn xin nghỉ vc của CĐ trc mắt với cái lí do vớ vẩn, TVL ko kìm đc lửa giận, nổi cáu:
- Này CĐ cậu đã nghĩ kĩ chx vậy? tại sao cậu lại nghỉ vc cơ chứ? Ko có cty nào có trợ cấp nhiều như HS đâu.
- Vâng, tôi đã suy nghĩ kĩ rồi Thẩm tổng, tôi sẽ nghỉ vc.
- Chỉ vì 1 Omega đang mang thai, cậu có cần phải vậy ko?1 Beta như cậu thì lm sao khiến O mang thai đc. Với cái O động tí là ph.át t.ình của cậu thì chắc j đứa bé đã là của cậu. Dơ bẩn chết đi đc.
- Thẩm tổng, xin a đừng nói những lời như vậy, đấy là vi phạm quyền bình đẳng ABO đó.
- Sao? Chỉ vì 1 O mang thai mà c tính kiện tôi sao?
- Tôi….
Hăn tức giận, trc giờ CĐ chx dám cãi lời hắn 1 lần nào, vậy mà lần này chỉ vì 1 Omega đag mang thai kia mà dám cãi lời hắn. Cơn giận bùng phát thêm, TVL hành vi có chút mất kiểm soát cầm tờ đơn xin nghỉ vc ném về phía CĐ, tức giận:
- Nói chung là cậu về nhà suy nghĩ kĩ đi rồi gặp tôi. Cút!
Sau đó hắn thấy CĐ vội vàng ôm bụng chạy về hướng nhà WC. Hắn định thần lại, rồi mới phát hiện ra thứ hắn ném lúc nãy ko phải là đơn xin nghỉ vc mà là chiếc hộp đựng bút bằng gỗ mà CĐ tặng hắn 13 năm trc.
Hắn nhớ đến CĐ ôm bụng chạy đến nhà WC. Hắn ko yên tâm chút nào, đành đi tới WC. Đến cửa WC hắn ngửi thấy mùi pheromone xô thơm của Omega vô cùng nồng, nhưng mùi này chẳng phải là mùi của O dơ bẩn đó của CĐ à? Sao nó lại có ở đây?
Hắn đẩy cửa bước vào, đập vào mắt hắn là CĐ đag ôm bụng quằn quại dưới sàn , dưới chân cậu là 1 vũng m.áu đỏ sẫm, mặt cậu tái nhợt thấy hắn thì càng tái hơn. Và đúng như vậy, CĐ thực sự là Omega. Nhưng hắn ko còn quan tâm chuyện đó nx.
Hắn vội lao đến bế sốc CĐ đến bệnh viện khiến nhân viên ko khỏi hoang mang. Hắn ko quan tâm bất kì 1 thứ gì nữa. bây giờ hắn chỉ bt cầu nguyện.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Hết p1 ròi, chắc mấy ngày nx mik sẽ uk p2 ạ.
Mọi ng cho mik xin ý kiến nhaa.
Thanks.
| | Hzr88 | |
| 2025-09-22 21:59:51 | ||
| Chat Online |
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Leo sững sờ, sửng sốt, kinh ngạc, cậu không biết sao lại có cái thể loại người mặt dày như này. Rõ ràng "M" từng là bạn của người yêu hắn - Sarah. Nhưng tên điên ấy lại nói thích cậu, không hề ngần ngại.
...
Leo: Thả tao ra, đừng để tao nói nhiều. //sầm mặt//
Bàn tay Leo giơ ra, cố giải phóng sức mạnh nhưng chiếc vòng cổ kia đã hút lại năng lượng trong bàn tay cậu. Thế là cậu lấy chân mình, đạp mạnh vào tay của "M". Thấy hắn thả lỏng tay ra, Leo vọt một cái, bay thẳng đi theo chỉ dẫn khế ước mà về với Rie.
Trong lúc ác ma của mình đang gặp khó khăn, Rie đã về tới nhà, tận hưởng đĩa bánh macaron do cậu ta mua về hôm qua. Bình thường cô hay ăn đồ Leo nấu, nhưng hôm nay hắn về muộn quá, cô đói sắp hóa xác khô đến nơi luôn rồi. Tay Rie sờ lên cái điều khiển tivi, bật chương trình thời sự lên xem. Rồi cô chẹp miệng một cái.
Rie: Hmp- Leo lâu về quá, cậu ta chắc chắn đang đi chơi rồi. Vì ham chơi mà bỏ mình... //lắc đầu//
Cô lắc đầu một cái nhẹ hều, đau lòng khi cái bụng của mình réo như chuông báo thức. Chưa kể vậy, Rie còn nhớ lại việc hai thằng bé đã ăn cắp chiếc ví nhỏ màu hồng xinh xắn mà cô đã phải tốn biết bao nhiêu tiền để mua. Mắt Rie liếc qua cái bàn để đĩa bánh, ngay lập tức tờ giấy tuyển người sáng nay đập vô mắt cô.
Rie: Wow, chói mắt quá, hình như là ánh sáng của tiền.
Nói rồi Rie hít một cái, để ngửi lấy cái mùi tiền trong công việc tương lai. Lúc này tiếng mở cửa kêu <Kétt-t> cắt đứt dòng suy nghĩ lặt vặt của Rie. Giật mình, cô quay mặt lại, hướng ánh mắt về cánh cửa đang mở kia.
//Khựng//Rie: Leo..?
Rie: Sao giờ nay cậu mới về thế?
Tay cô đưa ra, bắt lấy cánh tay của Leo. Bỗng cậu ta khóc òa như một đứa trẻ, Rie sững người lại; rồi cô dang tay, ôm cậu vào lòng. Ánh mắt đáng thương của Leo khiến cô cảm thấy rất thương.
Rie: //thở dài// Không sao chứ? Vừa gặp ma hay gì vây cưng, à mà cưng cũng là quỷ mà ha...
Leo nhìn cô, biết rằng cô chỉ đang cố gắng làm cho cậu cười. Rie cũng nhìn hắn, không biết phải làm như thế nào tiếp theo. Rồi bỗng bụng của Rie lại réo tiếp, cô lăn ra chết vì quá xấu hổ bây giờ còn được.
E hèm...
Leo: ...Để tôi đi nấu ăn cho cô, cút về phòng khách đi
Rie: Há...? //nhướn mày//
Wtf, nãy thì khóc lóc, giờ lại nói chuyện kiểu vậy với mình. Rie tức đỏ chí, cay hơn ăn ớt, nhưng cô không thể. Leo như biết được cảm xúc của cô, cậu nhắc lại một cách lịch sự hơn.
Leo: //cúi đầu//Về phòng khách đi...
Cái gì cơ? Sao cậu ta nói lịch sự vậy? Mình vừa hít đường bằng mũi sao? Dấu hỏi chấm to đùng mọc lên trong đầu Rie. Cô tự hỏi liệu trên đường có người nào bất cẩn để lừa đá vô đầu Leo hay không mà cậu ta lại trở nên thất thường như này. Bình thường thì cái tôi to bằng con bò mà hôm nay lại cúi đầu mời mình về phòng khách...
Leo đứng nhìn Rie một lúc, chờ bước đi tiếp theo của cô. Một lúc sau, khoảng tầm mấy phút gì đó, Rie trở nên đăm chiêu, nghĩ ngợi về những điều kỳ lạ hôm nay. Không lẽ trên đường về cậu ta bị hăm dọa nên teo cái gan lại?
Rồi Leo đột ngột bỏ đi về phía nhà bếp. Rie cũng không bận tâm nữa;cô quay trở lại cái ghế sofa, đớp nốt mấy cái bánh. Ánh mắt cô vẫn nhìn về phía Leo, cậu ta ở trong bếp, loay hoay một lúc. Nhom nhom nhom... Rie nuốt chiếc bánh cuối cùng vào trong bụng. Nhưng cái bụng vẫn không ngừng than đói.
Tinh-! Tiếng lò nướng vang lên. Là mùi gà nướng!? Hôm nay có vẻ là ngày đặc biệt, gà trong lò thơm phức. Leo nướng gà, điều nay chỉ xảy ra vào mấy ngày lễ. Rie phấn khích, tia vui mừng lướt qua ánh mắt cô. Cô đứng dậy, nheo mắt cười với Leo, hỏi.
Rie://cười// Hôm nay là ngày gì thế? Hay cậu mua được giảm giá ở ngoài đường ?
Leo: Không phải, tôi thích thì làm thôi. //quay lại, nhìn Rie một cách thận trọng rồi hỏi ngược lại//Mà sao hôm nay cô có vẻ vui thế? Có việc gì xảy ra lúc tôi vắng mặt sao?
Rie: Ừm, nãy tôi định nói với cậu đây. Hì... tôi được giới thiệu vào một nơi làm việc. //giơ tờ giấy kèm bức thư kia ra// Cậu xem thử đi.
(Bức thư gói gọn rất đẹp mắt, vẫn còn thoang thoảng mùi nước hoa ngọt ngào, còn đính kèm một cái nơ nhỏ)- Cậu chắc đây không phải lừa đảo chứ? --Chắc chắn!. Rie khẳng định. Cô không nghĩ một đứa bé như vậy sẽ lừa cô. Rồi chợt nhớ ra điều gì đó, cô nhìn Leo.
Rie: Leo! Cậu có cầm ví của tôi về không? Tôi không muốn mất nó đâu àaa.
Leo: //lắc đầu// Không, không bắt được chúng, còn vác nợ về đây. //Nói rồi cậu chỉ vào cái vòng trên cổ mình//.
Rie: Cái gì thế? Giờ tôi mới để ý đấy kkk. Giống xích chó ghê he, BDSM à?
Cô lại cười, cái ranh nanh lộ ra khiến cô thêm phần đáng yêu. Nhưng Leo chỉ muốn tát cho cái. Ai bảo hắn chơi BDSM thế. Cái vòng này có phải để làm thế đâu...
Leo: Không phải. Đây là vòng chặn sức mạnh đấy, tháo ra hộ tôi xem nào.
Rie: Há? Tháo cái chi cơ? Cái vòng này à, tôi thấy cậu đeo dễ thương mà>?
Dù nói vậy thì cô vẫn giúp Leo tháo, nhưng khi tay vừa chạm vào, một dòng điện giật mạnh vào tay Rie.
Oww... Đau quá, huhu...
Mẹ ơi, con đau quá...
| | HVii | |
| 2025-09-22 19:41:56 | ||
| Chat Online |
trong gr mik có ai xem Thèm muốn ko z?? tui tính vt fanfic cho cp Lang Đồ mà ko bt có nên ko.
cho tui xin ý kiến vs ạ
| | ୨ Crystal ৎ | |
| 2025-07-15 21:33:21 | ||
| Chat Online |
Gặp lại tình đầu sau 2 năm chia tay
Chap 1 : https://lazi.vn/p/d/879192
Chap 2 : https://lazi.vn/p/d/880036
Chap 3
" Này!? Anh làm gì vậy?" - Tôi vội nói
Anh ấy đáp - " Chân em như vậy thì làm sao tự đi được, liệu em có thể để anh giúp em được không?- im lặng coi như đồng ý rồi nhé! "
Ngay sau đó, Phong Đình bế tôi ra cửa, những hạt mưa li ti vẫn không ngừng rơi. Tôi nói với anh
" Anh cõng tôi được không, tôi thấy tư thế này hơi kì. Anh cho tôi mượn dù để tôi che giúp anh. "
" Được! " - Anh ấy đáp
" Tôi học ở trường XXX, anh đi thẳng rồi rẽ trái là tới á! "
" Ừm, tôi biết rồi " - Anh nhẹ nhàng nói với tôi
Trên đường đi, anh ấy không ngừng nói 1 phút nào, anh ấy nói mọi thứ về anh ấy xong rồi lại kể cho tôi những truyện cười..., giọng Phong Đình ấm áp và trầm thấp khiến tôi nghe mãi cũng chẳng thấy chán. Ngược lại còn nghe rất êm tai, mang lại cho người nghe một cảm giác an toàn chưa từng có. Chẳng mấy chốc đã đến dưới toà nhà ký túc xá nơi tôi ở, vì ở đây không cho phép nam sinh lên nên tôi liền gọi điện thoại nhờ cô bạn cùng phòng ( Tuyết Linh Linh ) xuống đỡ tôi lên.
Trong lúc chờ Linh Linh xuống đón, anh ấy nói
" Em nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không, khi đó em đã nói rằng : Nếu Có Duyên Chúng Ta Sẽ Gặp Lại! Vậy bây giờ gặp lại rồi, em ... có thể thêm wechat với tôi không? "
Tôi nhìn ánh mắt mong chờ của anh ấy và việc anh ấy giúp tôi khi nãy nên tôi không nỡ từ chối. Khi anh ấy vừa thêm wechat của tôi xong thì đúng lúc đó bạn cùng phòng của tôi đã tới. Chúng tôi tạm biệt anh ấy xong thì Linh Linh liền hỏi tôi
" Tiểu Hy ơi, anh chàng đó là người yêu cậu hả? "
Tôi vội nói - " Không phải đâu, anh ấy chỉ vô tình đi ngang qua thấy tớ gặp khó khăn nên giúp thui! Bộ bọn tớ giống người yêu lắm ư? "
" Tất nhiên rồi, nếu không phải người yêu mà anh ta lại giúp cậu thì khả năng cao là anh ta thích cậu đó. " - Cô ấy đáp
" Um..., chắc không có chuyện đó đâu. "
Lúc đó tôi đã nghĩ rằng một người mới gặp còn chưa được bao hôm thì sẽ không thể thích tôi được! Cho đến ba tháng sau ...
to be continued ...
| | nnCa | |
| 2025-06-20 12:53:50 | ||
| Chat Online |
Tên Truyện: Em Thoát Khỏi Ai Được?
Chap 3 – KHI MỘT NGƯỜI GHEN… CÒN NGƯỜI CÒN LẠI PHÁT ĐIÊN
...“Em là của ai?”
“Tôi không phải đồ vật.”
“Không phải đồ vật… mà để ai cũng có thể chạm vào sao?”
Lâm Kỳ đứng giữa hai người đàn ông.
Một người mặt mày lạnh lùng, ánh mắt bén như dao.
Một người cười dịu dàng… nhưng tay nắm cổ tay cậu siết chặt đến phát run.
Giang Duật từ tốn hỏi:
“Trưa hôm đó… em ở nhà Trần Hạo phải không?”
Lâm Kỳ im lặng.
“Hắn chạm vào em chưa?”
“Giang Duật, đừng quá đáng—”
Tiếng gằn khiến cả phòng như lạnh đi.
Lâm Kỳ chỉ nhếch môi:
“Nếu tôi nói rồi thì sao?
Duật cười. Không phải nụ cười yêu chiều ngày xưa.
Mà là một nụ cười như muốn ăn tươi nuốt sống ai đó
“Tốt. Để anh biết… phải dạy em lại từ đầu.”
TỐI HÔM ẤY – TRONG CĂN HỘ CỦA KỲ
Duật xuất hiện. Không báo trước.
Cậu chưa kịp phản ứng, đã bị đẩy vào tường, bị cưỡng hôn, bị kéo lên giường
“Giang Duật, anh điên rồi—”
“Phải. Điên vì em. Điên vì em cho kẻ khác điều từng là của tôi.”
Cổ cậu bị cắn. Bàn tay bị trói.
Mắt Duật đỏ hoe — nhưng ánh lên lửa dục không thể dập.
VÀ RỒI… CÁNH CỬA LẠI BỊ MỞ RA.
Trần Hạo bước vào.
Không nói, không hét.
Anh chỉ nhìn. Gương mặt lạnh lẽo
“Anh đến đây làm gì?” – Duật nhếch môi.
“Duật kéo Kỳ lên lòng mình.
Hạo ngồi bên cạnh, cầm khăn lau mặt cậu.
Cả hai không nhường nhau. Không bỏ đi. Không nói ra lời nào.
Cho đến khi…
Kỳ phát ra một tiếng rên nhỏ.
Cả hai quay lại.
Một bên chạm má cậu. Một bên hôn nhẹ lên xương quai xanh.
“Muốn tôi…” – Duật hỏi.
“Hay là tôi?” – Hạo tiếp lời.
Cậu không đáp. Nhưng cơ thể lại run lên.
Một người giữ tay.
Một người cởi áo.
Một người trượt môi xuống ngực.
Một người thì thầm bên tai:
“Lần này… để cả hai chúng tôi dạy em… nhớ lại ai là người em thật sự thuộc về.”
Lâm Kỳ khóc. Nhưng là kiểu nước mắt hòa vào khoái cảm.
“Chúng ta phải giết người còn lại thôi, đúng không em?”
VẤN ĐỀ LÀ...NGƯỜI NÓI CÂU ĐÓ LÀ AI??
Tu bi con tình yêu =))
| | Kenz R. Malfoy | |
| 2025-06-13 18:07:45 | ||
| Chat Online |
Mấy anh em vô ủng hộ t đi bay =))
cái này t chụp từ lâu r, bây h có chap 3r rùi nhenggg
![Có thể là hình ảnh về văn bản cho biết '21:08 a 69 Chi tiết Severus Snape x Lucius Malfoy] Tàn Tinh... Đang ra Đã đăng: 981 chữ Thành công Tăn Tình. Sửa Thông kẽ Chương(2) Bản nháp #2 Chap 2: Vê phủ. Thành công 363 chữ Đăng vào: 08/06/2025 #1 Chap 1: Ki Rute. Thành công 618 chữ Đãng vào: 06/06/2025 Không còn nội dung Đại cương Thêm Thêmchương chương'](https://scontent.fhan15-1.fna.fbcdn.net/v/t39.30808-6/504719563_122133492524697128_2419220780670685669_n.jpg?stp=dst-jpg_p526x296_tt6&_nc_cat=108&ccb=1-7&_nc_sid=833d8c&_nc_eui2=AeFIt2NTM6gm0IBJlpGoZD0ERVBETbvH1-JFUERNu8fX4hh6W3YkgJGN9lrSBHAXZOT2Jcs5yzsYPzgIgz38B8TP&_nc_ohc=lykcaKsrBj4Q7kNvwG6sgfk&_nc_oc=AdnRD2m6WnNcw9K5QTnJE09a--8ywRY7-pnxqzGWVV-H_Fn-MCWFuRJmXqF1k06l3WkHH66i51GhaseSx4RCe1TR&_nc_zt=23&_nc_ht=scontent.fhan15-1.fna&_nc_gid=bwkDecHtef0QDvTfVpGmdw&oh=00_AfNVb2Lr_856S-bsYGincTqE1zm0jLCnr85QTa1C6l0FjA&oe=6851ECFF)
| | Hzr88 | |
| 2025-06-08 14:49:13 | ||
| Chat Online |
Chương 2: Gặp lại người thân
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Leo - Là ác quỷ đã từng ký khế ước với Rie. Hắn thường giúp Rie mấy công việc lặt vặt dù cho vai trò của cái khế ước kia chẳng bao gồm mấy cái việc ấy. Và giờ đây, Rie lại nhờ hắn đi bắt trộm. Ngay cả hắn cũng thấy chán nản vì bản thân vốn là một ác quỷ cấp cao, sao Rie cứ nhờ mấy cái thứ ngu ngốc này với hắn thế???
Rie: Leo, bắt chúng lại
Leo: //thở dài// Yes sir...
Sau tiếng thở dài của mình, Leo chỉ có thể nghĩ về công việc mà bản thân sắp đối mặt rồi buồn đời. Hắn chẳng ngờ được rằng một ác quỷ nhiều tuổi đời , đẹp trai hot boy như mình lại phải đi bắt trộm hộ chủ nhân. Chưa kể đến việc hai thằng bé ăn trộm kia đã cao chạy xa bay từ cái đời nào rồi. Ngay cả một sợi tóc của chúng nó cũng không thể tìm thấy. Giờ trái tim bé nhỏ trong lòng hắn như muốn vỡ vụn ra làm hàng trăm mảnh khi có một người chủ nhân "ngáo đá" không biết phải trái vầy.
Rie nhận ra một sự bất đắc dĩ và chán chường trong ánh mắt của Leo. Cô nảy ra suy nghĩ rằng có thể hắn đang muốn từ bỏ nhiệm vụ lần này, khiến cô mất trắng cái ví trống rỗng , còn bị mắng bởi cái thằng ăn trộm ấy nữa. Không muốn bản thân bị thiệt thòi; Rie mở mồm ra liền dọa nạt, lôi điểm yếu của hắn để Leo nhanh chân biến khỏi mắt mình.
Rie:// nhìn chằm chằm// Anh có đi luôn không; hay bây giờ chúng ta kết thúc khế ước, để anh được tự do trở về bên cái chốn địa ngục ấm áp kia nhé?
Ánh mắt như muốn xuyên thấu cả nội tâm Leo khiến hắn bất giác rùng mình. Ngay lập tức hắn quay đi, né tránh cái ánh nhìn chằm chằm kia của Rie. Rồi hắn gật đầu một cái, nhanh chóng phóng đi theo hướng mà hai thằng bé ăn trộm kia đã chạy.
...
Rie thở dài một cái; cô thấy chán nản vì cái cuộc sống đen đủi này. Việc Rie bị cướp, và chẳng ai quan tâm cả khiến cô rất thất vọng. Giờ cô muốn trở về nhà, cái thích thú ban đầu nhạt dần, đôi chân bước theo hướng ngược lại. Từ đầu đến giờ, vẫn luôn có một ánh mắt dõi theo cô. Đó là một đứa bé gái thắt nơ đỏ sau đầu. Khi thấy Rie chuẩn bị bước đi như muốn trở về, em tiến lên một cách vội vàng, cất giọng ngọt ngào. Theo thứ âm thanh ấy, đôi tay nhỏ của em túm nhẹ vào vạt áo Rie đang mặc.
???: Chị ơi! //vội vàng//
Rie bất giác quay đầu lại, tìm kiếm nơi phát ra âm thanh của một loli ấy. Và cô thấy cô bé thắt nơ sau đầu kia.
???: Em tên là Gabriel. Chị có nhu cầu tìm việc không ạ?
Khi cất tiếng nói ấy; Gabriel cũng giơ lên một phong thư nhỏ, đính nơ rất xinh xắn. Liếc mắt qua có thể hiểu là em gái này đang muốn tuyển người rồi.
Rie gật đầu, mỉm cười thân thiện với Gabriel. Làm sao mà cô có thể bỏ đi cơ hội tự rơi xuống đầu mình cơ chứ.
Rie: Được, chị cảm ơn cưng nhé~
Gabriel: Dạ, không có gì ạ //mỉm cười//
Nụ cười của bé gái này trông xinh chết đi được, Rie nhìn mà đơ người ra một lúc. Đến khi bóng dáng nó biến mất trong dòng người, cô mới giật mình, cầm tờ giấy kia cất gọn vào rồi trở về nhà.
...
?
"Đã được bao lâu rồi Leo chưa trở về vậy." -Rie thắc mắc. Cô lo lắng rằng có thể hắn đã bay đi đâu đó chơi mà quên mất cô còn đứng đây đợi. Nghĩ đến đó là Rie bực hết cả mình, đã thế thì cô về luôn, chả chờ làm gì nữa.
Ở một nơi nào đó
Leo khi thấy được thấp thoáng cái đầu của hai thằng nhóc ăn cắp kia, hắn đi nhanh hơn. Nhưng bỗng có một lực xô mạnh vào người hắn một cái đùng.
RẦM
Leo: ĐM, là thằng nào đấy? //xoa đầu//
Sau lực đẩy ấy, vì đang bay nên hắn mất thăng bằng, rơi thẳng xuống một bức tường gạch đang xây dở gần hai anh em ăn cắp kia. Chúng nó thấy Leo thì dựng tóc gáy, biết hắn là người của Rie - người chúng đã lấy mất ví. Nhưng Leo chỉ kịp liếc qua hai thằng bé một cái, rồi bị một người đạp lên bụng.
???: Xin chào cưng, lâu rồi chưa gặp.
Leo: k-khụ khụ -Bỏ cái chân mày ra, "M".
"M": Chào mừng cậu trở lai bên tôi, tôi nhớ câu lắm, cục cưng à.
Leo nhìn thẳng vào cái người đang giẫm lên bụng mình, không ngừng ho. "M" là một thiên thần, người bạn cũ của bạn gái hắn. Hắn không thích tên này, bởi nó trông rất giả tạo. Thậm chí người mang danh thiên thần này còn ra tay với cô bạn gái dễ thương của Leo nữa.
"M": Leo, tôi không nghĩ cậu lại biến mất khỏi tầm mắt tôi; ngay sau khi Sarah mất. Giờ thì chơi đủ rồi, về thôi.
Bất chợt "M" đeo lên cổ Leo một cái vòng. Nó có tác dụng là chặn lại sức mạnh của người khác. Leo sững người lại, định ẩn "M" ra khỏi người mình; nhưng hắn lại nhớ ra chủ nhân của mình, hắn sợ Rie đang đợi, sẽ khóa cửa nhà nếu hắn không đi về. Thế là Leo cất cánh, vụt ra khỏi cái thứ thiên thần kia. Cả người Leo gần như sắp bay lên, và bị túm lại; "M" giữ chân của Leo lại, không cho hắn đi đâu hết.
Leo: Buông chân tao ra //nhăn mặt//. Cái thằng chết tiệt này.
"M": Cậu không được đi, cậu là của tôi.
| | Hzr88 | |
| 2025-06-07 21:36:59 | ||
| Chat Online |
_____Vô nè______
Chương 1: Mở đầu
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Rie Kotome, một cô gái tròn 16 tuổi , đang trong tình trạng thất nghiệp tạm thời.
Vẫn là một ngày bình thường, trời xanh mây trắng nắng đẹp. Rie đi dạo qua con phố tưởng chừng như quen thuộc với bản thân. Cô cứ đi thong thả trên con đường về nhà. Rồi bỗng sau những căn nhà nhỏ, cô thấy một con đường lát gạch đỏ, cùng một vài gian hàng xinh xắn.
Rie: -Uwaa-? Ở đây có hội chợ hả mom... //ngạc nhiên//
Rie khá ngạc nhiên. Bởi đã cách mấy năm rồi cô chưa thấy cái hội chợ nào cả. Vì thích thú, đôi chân cô bỗng chậm hơn; từ từ rảo bước ngắm nhìn mấy gian hàng ấy. Rồi một bóng đen vụt qua, là một bà lão trông khá trẻ, nói thẳng ra là nhanh nhẹn như thanh niên ấy. Trong tay bà là cái bánh cupcake, được trang trí khá tỉ mỉ.
Bà lão giấu tên: Cháu gì ơi, bà có bánh này - Cháu có muốn thử chút không?
Rie: Holyshi- Chiêu trò lừa đảo mới à???
Rie: Dạ thôi ạ... Cháu cảm ơn vì lời mời trước ạ. //xua tay//
Bà lão giấu tên: Ngại gì hả cháu, cháu cứ thử xem. Bà miễn phí cho. //mỉm cười, đưa cái bánh kia lại gần//
...
Rie ngừng lại mấy giây, đến khi nhận ra; cái bánh đã nằm trên tay cô. Theo cái trí nhớ cá vàng của mình, mấy loại người cởi mở thái quá như này có thể là lừa đảo. Và //Bốp//-cái ví của cô đã bay màu.
Rie: FUC-!!???? Ăn cắp vặt kìaaa!!???
Ối dồi ôi, trình là gì mà l-
...
Bước chân cô định tiến lên tóm thằng bé ăn cắp kia nhưng bà lão giữ tay cô lại, không cho Rie đi. Đến khi nó khuất mắt cô, bà già ấy mới thả tay ra. Lòng thì tức nhưng em làm gi được trời...
Rie: Bà ơi bà tốt với cháu quá... //khóc ròng//. Nhờ có ơn bà mà cháu mất luôn cái ví rồi.
Bà lão giấu tên: Hơ hơ hơ- Cảm ơn //đẩy kính lên//
Đôi mắt bà bỗng ánh lên một tia cười mỉa, do Rie quá ngốc. Đây là kẻ ngu ngốc nhất mà họ đã từng lừa trong thời gian gần đây. Nhưng nếu có thể cảm ơn vì cái đần độn ấy của Rie, bà già này sẵn sàng. Chiếc bluetooth bên tai bà bỗng vang lên.
//Rẹt rẹt//
???: Anh ơi...
???: Mình chạy thôi, kẻo bị phát hiện đấy.
Giọng nói của một bé trai vang lên. Âm thanh rè, khiến những người xung quanh không nghe rõ, nhưng nó không ảnh hưởng tới người trực tiếp nghe. Bà lão kia liếc xung quanh. Cái hành động này đã vô tình lọt vào mắt Rie.
...
Rie: ...
Rie: Ơ này, cái bà lão này đáng nghi quá-
Bà lão giấu tên: À thôi bà về cháu nhe, nhà bà có việc bận. //quay đi, định bỏ chạy//
//Túm tay//Rie: Bà à, đi đâu mà vội mà vàng thế?
Bà lão ấy sững người lại, ngẩng mặt liếc Rie một cái. Sau đó nở một nụ cười gượng gạo với mong muốn được cô thả tay ra và để bà đi. Nhưng Rie đã nhận ra điều khác thường, lý nào cô lại thả bà già này đi. Thậm chí bà còn chẳng giống với mấy bà lão bình thường cho cam. Cô nhất quyết không thể để bà lão này rời đi một cách dễ dàng được.
Rie: Bà có đồng phạm đúng không? Là thằng bé lúc nãy đúng không?
Bà lão giấu tên: ...
Bà lão giấu tên: Hỏi làm đ gì...?
//Bùm//
Làn khói mù mịt chắn đi tầm nhìn của Rie, khiến đôi tay cô thả lỏng, mắt nhắm nghiền lại một cách khó chịu. Tranh thủ lúc ấy, bóng dáng bà lão nhỏ bé kia bỗng biến dạng. Bà giờ đây hóa thành một cậu trai trẻ. Nhưng đầu có cặp sừng, với hai cái chân của loài dê. Khi Rie mở mắt ra; cô bàng hoàng, ngỡ ngàng, kinh ngạc, choáng váng đến mức phải thốt lên bằng cả tấm lòng chân thành.
Rie: Ôi trời ơi, cậu này bị cắm sừng à- //phụt//
<HAHAHAHAHH>
Cô cười như thể bắt gặp một điều gì đó kỳ thú, cười không khép nổi cái miệng kia lại. Hành động của cô trước mắt cậu con trai kia giống sự sỉ nhục vô cùng to lớn. Miệng cậu vô thức giật giật, muốn mắng thẳng vô cô thiếu nữ vô duyên này. Nhưng nếu cậu không đi, thằng em trai nhỏ kia sẽ đợi cậu lâu quá mà lăn ra ngủ mất. Thậm chí hai anh em cũng có thể bị bắt lên đồn vì ăn trộm. Nên cậu chỉ để lại một câu rồi phóng thẳng.
Cậu trai bị cắm sừng: Tôi phục cô đấy, mất ví còn ở đó mà cười; kiểu não phẳng. //chạy biến mất//
...
..
Sự im lặng kéo dài, khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt vô cùng.
Sau khi nhận ra mình vừa bị mắng thẳng mặt như vậy, Rie không chấp nhận nổi. Cô không thuộc dạng người bị mắng nhưng vẫn giữ im lặng rồi cho qua chuyện này. Cho nên Rie muốn bắt chúng lại, cho chúng hiểu cái giá của việc trêu chọc cô. Hai ngón tay cô búng một cái <tách>, bóng đen nhỏ bên cạnh cô xuất hiện. Là ác quỷ đã ký khế ước với Rie ngay từ lúc em còn nhỏ. Nó giúp em biết bao nhiêu việc rồi, và có lẽ lúc này cũng vậy.
Rie: Leo à, bắt chúng lại. //thì thầm//
| | HVii | |
| 2025-06-07 19:55:07 | ||
| Chat Online |
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Gt nv:
Gia Khánh: 24t, 1m70, đại học năm t7, mồ côi cha mẹ
Cố Mang: bn thân G Khánh
Lục Ngạn : 22t, đại học năm t5, trẻ mồ côi
Có nv j ms thì mik gt sau nha!
??: (lời nói)
??: ( ) ( hành động)
??: / / ( suy nghĩ)
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
vt lại chap 2 cho mấy mom chx hỉu j nè:
Mấy hôm sau:
C Mang: cậu mới nuôi trẻ đấy hở?
G Khánh: um
C Mang: sao nuôi???
G Khánh: cx ko bt nx, với cậu ta cx nấu ăn ngon nên chiếu cố
yi: ko bt chiếu cố kiểu j tận vài năm =D
3 năm sau( hiện tại):
Leng keng( tiếng dây xích)
G Khánh: ...ức.../ mik ngất lần mấy rồi vậy ?/
L Ngạn: ( mở cửa, bc vào) a tỉnh rồi à?( leo lên giường)
G Khánh: .... tôi mệt lắm ko có sức chs với cậu đâu
L Ngạn: nhưng e ko mệt mà
L Ngạn lại lao vào G Khánh như hổ đói, lại cấu xé G Khánh mà ko bt điểm dừng, ko những vậy còn do cái nết bạo zăm mà L Ngạn còn thường xuyên bóp coor G Khánh mỗi khi lm khiến G Khánh đã nhiều lần nghĩ đến cái die và bỏ trốn.
yi: ý là nhỏ a cứu e, lớn e đè a ha. +1 a Top chs hệ giam cầm play. Giải thik cho mn hỉu á thì là L Ngạn cx thik G khánh á nhưng mà kiểu ảnh overthiking xog nghĩ là G khánh sẽ rời khỏi ảnh nên ảnh lm vậy còn G Khánh thì hiện tại chx thik L Ngạn nha.
L Ngạn còn ko có ý định cho G Khánh đi học nốt năm cuối đại học để giữ ảnh bên mik.
Trc hôm khai giảng vài ngày ( C Mang nói chuyện L Ngạn)
C Mang: a bt e thik G Khánh và cx ko có ý định chia rẽ bọn e nhưng mà e lm như vậy thực sự quá đáng đó.
L Ngạn; .....
C Mang: e thik cậu ấy mà e lm như vậy, e đã nghĩ đến cảm xúc của cậu ấy chx? e lm như vậy thì G Khánh thik e kiểu j?Nên a khuyên e thay đổi đi. a ko chắc là bao h G Khánh rời khỏi e đâu. Thế nhé.
L Ngạn; .........
Sau 2days suy nghĩ thì L Ngạn cx quyết định thay đổi và cho G Khánh đi học.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chap 3:
Đến ngày khai giảng:
L Ngạn: a G Khánh lên xe đi học đi nào ( zui zẻ)
G Khánh: ....( lên xe)
L Ngạn: / có lẽ a C Mang nói đúng rồi/ / haizz../
Đến trường:
C Mang: G Khánh, L Ngạn bên này nè ( vẫy vẫy)
G Khánh: C Mang ( vui vẻ)
C Mang: đi thoy G Khánh
L Ngạn: ..( đi về lớp của mik)
Chuẩn bị về:
??( yi ko bt nên để tên j) : Xin chào
G Khánh: vag, có j ko ạ?
??: bn khóa cuối đúng ko ạ? mik cx khóa cuối chúng mik lm quen nhé
G Khánh: vag
??: vậy đi chs vs mik nhé ( ý đồ)
yi: tại ảnh xink nên bị zai theo nhìu á =))
L Ngạn: ( nhìn thấy) ( bốc hỏa)
yi: aloo 114 hả? đến gấp nhé!
C Mang: /chết mịa/ L Ngạn, nhớ phải bình tĩnh giải quyết đấy
L Ngạn: ( đi đến chỗ G Khánh) ( vác G Khánh lên vai) xloi a nhé, hôm nay a G Khánh có hẹn đi chs với e rồi, tạm biệt ( rời đi)
??: à vậy à , a ko bt xloi nhé / duma/
G Khánh: ( vùng vẫy) này L Ngạn thả a xuống đi
L Ngạn: / lâu lắm rồi a mới nói chuyện với mik/ ( thả G Khánh xuống) a có sao ko?
G Khánh: a ko sao, cảm ơn e
C Mang: / tao có nên đi về ko nhể??/
yi: +1 bóng đèn 10000 kw
C Mang: thôi t về
G Khánh: ờ vậy mik về thôi L Ngạn
L Ngạn: vaag
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Hết ròi nha, có j góp ý cho mik lun nha
C.ơn mọi người đã đọc và góp ý
truyện,xàm,hề,vẽ là chính:))) viết truyện là phụ:))))) và cx đợi câu trl của kenz:)
| | nnCa | |
| 2025-06-04 07:34:47 | ||
| Chat Online |
bâyh vào đọc chap 2 ngay nè =)
Tên truyện: Em Thoát Khỏi Ai Được?
CHAP 2 – BỊ ÉP PHẢI NHỚ
“Lâm Kỳ… em quên tôi thật sao?”
“Ba năm rồi, anh nghĩ tôi còn nhớ gì?”
Giang Duật cười khẽ.
Không ấm. Không dịu dàng.
Mà là tiếng cười trầm thấp, nguy hiểm như tiếng kéo lê dao trên mặt gương.
“Vậy để tôi nhắc.”
MỘT ĐÊM MƯA KHÁC...
Lâm Kỳ bị gọi lên văn phòng khuya. Không ngờ người đang ngồi trong ghế giám đốc… là Giang Duật.
“Anh mua lại cổ phần công ty?”
“Không hẳn. Anh chỉ… mua thứ mình muốn.”
“Tôi không phải món hàng—”
“Em vẫn luôn nghĩ mình có quyền từ chối tôi sao?”
Duật bước đến. Cả thân thể cậu bị ép sát bàn.
Lưng đập vào mặt gỗ lạnh. Môi bị chiếm lấy — ngấu nghiến, đòi hỏi, và đầy căm hờn.
“Ba năm… em ở dưới mấy người?”
“Anh có tư cách gì hỏi?”
“Tôi là người đầu tiên… và sẽ là người cuối cùng.”
Tay hắn trượt xuống bụng cậu, vạch ra vết sẹo cũ từng do chính hắn để lại.
“Em có thể quên tôi… nhưng cơ thể em thì không.”
“Dừng lại—”
“Muộn rồi.”
CÁNH CỬA VĂN PHÒNG MỞ RA…
Trần Hạo bước vào.
Mắt đỏ hoe. Tay siết chặt chiếc ô ướt mưa.
“Buông cậu ấy ra.”
“À…” – Giang Duật liếm môi – “Tình nhân mới à?”
“Cậu ấy là người tôi yêu.”
“Thế thì đáng tiếc.” – Hắn đẩy Kỳ về phía Hạo – “Vì thứ tôi cướp, không ai giữ nổi.”
Hạo ôm Lâm Kỳ đang run rẩy.
Duật rời đi. Nhưng ánh mắt hắn như khắc lên từng inch da thịt cậu.
“Tôi sẽ lấy lại em.
Dù phải phá nát tất cả những gì em đang có.”
TỐI HÔM ẤY…
Hạo không hỏi.
Chỉ ôm cậu trên giường, không làm gì.
Nhưng trong lòng ngực ấm đó, Kỳ nghe rõ tim anh đập từng nhịp như đang cố kìm nén.
“Kỳ… nếu anh nói anh biết tất cả… biết cả chuyện ba năm trước… em có hận anh không?”
Cậu ngước lên, ngỡ ngàng:
“Ý anh là gì?”
Hạo chỉ cười. Nhẹ nhàng, như mọi lần.
Nhưng… mắt anh chẳng còn sáng như trước nữa....
| | nnCa | |
| 2025-06-03 08:20:03 | ||
| Chat Online |
Tại t mải nghĩ chap 2 cho truyện Em Thoát Khỏi Ai Được nên quên ngoại truyện =))
Thông cảm cho t nhee
NGOẠI TRUYỆN – GÓC NHÌN MINH LẠC
“Nếu như cậu không nhớ, vậy hãy để tớ yêu cậu… từ đầu.”
Mỗi ngày, Minh Lạc bước vào lớp, vẫn là ánh mắt ấy – của Trần Kha – người mà cậu đã từng nắm tay qua mùa hè, từng hôn dưới tán phượng đỏ rực rỡ…
…giờ lại nhìn cậu như một người xa lạ.
Cậu ấy không nhớ nữa.
Cái tên "Minh Lạc" với Kha bây giờ chỉ là “lớp trưởng lạnh lùng”.
Không phải “người yêu đầu tiên”. Không phải “người từng thề sẽ cùng nhau thi đại học, cùng đón tuổi 18”.
Cái đau nhất không phải là bị quên.
Mà là vẫn ở ngay trước mắt, mà chẳng thể tiến đến, chẳng được ôm, chẳng được ghen.
Bác sĩ bảo:
“Nếu cậu ấy bị sốc, trí nhớ sẽ mất vĩnh viễn.”
Minh Lạc cười nhạt:
“Vậy thì cứ để tớ là người dưng.”
Huy Dương đến. Cậu ta vui vẻ, dễ gần, và chẳng cần quá khứ gì cả.
Minh Lạc nhìn thấy ánh mắt của Kha – ánh mắt từng thuộc về mình – dần hướng về người khác.
Tim như bị ai đó bóp nghẹt.
Nhưng cậu vẫn mỉm cười. Vẫn để mọi chuyện như thế.
Vẫn viết vào cuốn sổ những điều không dám nói:
“Hôm nay, cậu ấy cười với Dương. Cười rất rạng rỡ.
…Còn tớ, vẫn ngồi cách ba dãy bàn.”
Một ngày, Kha chạy đến, nước mắt lưng tròng, nắm chặt tay Minh Lạc:
“Tớ nhớ rồi. Nhớ tất cả rồi. Xin lỗi vì đã để cậu đau như vậy…”
Minh Lạc sững người. Cả thế giới im bặt.
Chỉ có câu nói ấy vang vọng mãi trong tim:
“Cậu quay về rồi…”
LÁ THƯ KHÔNG GỬI CỦA MINH LẠC:
“Tớ từng hy vọng một ngày nào đó, khi bước vào lớp, cậu sẽ nhìn tớ và nói:
‘Minh Lạc, hôm nay đi học về cùng nhau nhé?’
Và cuối cùng, ngày đó cũng đến.
Cảm ơn cậu… vì đã nhớ lại tớ...!”
| | nnCa | |
| 2025-06-02 13:34:22 | ||
| Chat Online |
Tên truyện: Cậu Có Nhớ Tớ Không?
Trần Kha – Học sinh ngoan hiền, đẹp trai nhưng ít nói. Là người yêu cũ của Minh, sau một tai nạn thì bị mất trí nhớ.
Minh Lạc – Lớp trưởng, lý trí, luôn giấu cảm xúc. Là người từng yêu Kha say đắm, nhưng sau tai nạn thì phải giả vờ "chưa từng quen".
Huy Dương – Bạn thân mới của Kha sau tai nạn. Vui vẻ, chân thành, đang từng ngày "thay thế" vị trí của Minh Lạc.
Kha tỉnh lại sau tai nạn, không nhớ gì. Cậu chỉ biết có Huy Dương – người luôn chăm sóc, cười đùa, và ở bên cậu mỗi ngày.
Nhưng không hiểu sao… mỗi lần nhìn thấy Minh Lạc, tim cậu lại đau.
Dù Minh Lạc chỉ là lớp trưởng – lúc nào cũng lạnh nhạt, nói năng cộc lốc, như chưa từng quen biết nhau.
Một hôm, Kha thấy một cuốn sổ rơi trong thư viện – bên trong là nét chữ quen thuộc:
“Mỗi ngày, tớ đều phải diễn vai người xa lạ… với chính người mà tớ yêu thương nhất.”
– Ký tên: M.L
Kha hoảng loạn. Cậu bắt đầu nghi ngờ. Cậu tra lại hình ảnh cũ trên mạng – và phát hiện: trong một tấm ảnh của lớp, Minh Lạc và cậu từng nắm tay nhau.
Kha hỏi Minh Lạc:
“Chúng ta… đã từng yêu nhau đúng không?”
Minh Lạc đáp:
“Đã từng. Nhưng cậu không còn là người ngày xưa nữa.”
Kha bật khóc. Còn Huy Dương – người đang yêu Kha từng ngày – chỉ lặng im nhìn từ xa
Vì vậy, cậu chọn ở bên cạnh dưới thân phận một người xa lạ. không xen vào.
Hóa ra… Minh Lạc từng được bác sĩ cảnh báo: Nếu nhắc lại ký ức cũ, Kha có thể sốc tâm lý và mất trí nhớ vĩnh viễn.
Vì vậy, cậu chọn ở bên cạnh dưới thân phận một người xa lạ.
Kha nhớ lại mọi thứ… nhưng cũng phải đi du học chữa trị.
Cậu quay sang Minh Lạc, cười qua nước mắt:
“Nếu sau này tớ không còn nhớ cậu nữa… cậu có thể kể lại cho tớ từ đầu không?”
Minh Lạc gật đầu – rồi nhìn theo bóng người mình yêu biến mất sau sân bay, tay nắm chặt cuốn nhật ký cũ.
“Tớ từng đánh mất cậu một lần… lần này, dù cậu là ai, có nhớ hay không – tớ cũng sẽ không buông nữa.”
Truyện này có thể mih sẽ ra ngoại truyện :>
có ai muốn đọc ngoại truyện hongg??
| | nnCa | |
| 2025-06-02 13:30:30 | ||
| Chat Online |
Tên truyện: Ai Là Người Cậu Chọn?
Trịnh Duy An – Lạnh lùng, điềm tĩnh, học giỏi, là người khiến cả lớp e dè. Có một trái tim tổn thương vì mất mẹ.
Lê Hạ Phong – Hoạt bát, năng động, ấm áp như nắng. Là người luôn giúp Duy An mỉm cười – và lặng lẽ thích cậu.
Vũ Nguyên – Bạn thân từ nhỏ của Duy An, trầm ổn và thông minh. Cậu ấy đến từ quá khứ – và mang theo cả bí mật.
Duy An là kiểu người không ai dám lại gần. Cậu không có bạn, không nói chuyện nhiều. Chỉ có Hạ Phong – với nụ cười như ánh nắng – mới đủ dũng cảm để kéo Duy An ra khỏi vỏ bọc ấy.
Từng ngày, Duy An thay đổi. Cậu cười, cậu bắt đầu đi học nhóm, tham gia CLB – tất cả là vì Phong.
Còn Phong, lặng thầm thích Duy An, không mong đợi gì – chỉ mong mỗi ngày thấy cậu ấy cười.
Đúng lúc ấy, Vũ Nguyên – bạn thân cũ của Duy An – chuyển về lại trường cũ.
Nguyên từng là người duy nhất ở bên Duy An những năm cấp 1–2, khi mẹ cậu mất. Nhưng rồi, Nguyên đi du học.
Giờ đây quay về… và Nguyên nói thẳng:
“Tớ vẫn còn thích cậu, An. Từ ngày đó đến giờ chưa từng thay đổi.”
Hạ Phong nghe được. Tim cậu siết lại. Nhưng cậu không dám chen vào – vì rõ ràng, Nguyên và Duy An có một quá khứ mà cậu không thể chạm tới.
Phong thấy Duy An và Nguyên cùng đi học thêm. Cùng đứng dưới mưa. Cùng ôm nhau ở góc sân trường.
Cậu bỏ chạy.
“Cậu là gì với tớ mà bỏ chạy?” – Duy An tìm đến, lạnh giọng hỏi.
“Tớ là gì à? Là người luôn bên cậu mỗi ngày. Là người vì cậu mà học thêm Toán dù ghét số. Là người…” – Phong nghẹn lại – “…không thể bằng một người từ quá khứ trở về.”
Duy An im lặng.
Phong bước đi trong mưa. Không ai níu lại.
Sau tất cả, Hạ Phong chuyển chỗ ngồi, không nói chuyện nữa. Nguyên cũng giữ khoảng cách.
Duy An cảm thấy trống rỗng.
Rồi một ngày, Nguyên gặp Phong sau trường, và nói thật:
“Tớ biết An thích cậu. Tớ về đây… chỉ để xác nhận điều đó thôi.”
“Cái gì…?” – Phong sững sờ.
“An luôn gọi tên cậu trong lúc mơ. Cậu nghĩ mình chỉ là người đứng ngoài, nhưng thật ra… cậu ở giữa đấy, Hạ Phong.”
Phong viết một lá thư, để lại trong ngăn bàn Duy An:
“Tớ thích cậu. Nhưng giờ tớ không đủ can đảm để tiếp tục nữa.”
Phong nghỉ học, đi du học.
Duy An ôm lá thư, đứng lặng trước phòng học cũ, nước mắt không ngừng rơi.
“Yêu một người là can đảm để chọn họ – bất chấp cả quá khứ, hiện tại hay tương lai.”
Và Duy An cuối cùng… đã chọn đúng.
| | HVii | |
| 2025-06-01 09:45:28 | ||
| Chat Online |
----------------------------------------------------------------------------------
Chap này có chút cảnh bạo lực nên ai ko thik thì lướt qua nha
------------------------------------------------------------------------------------
Chap 2:
Mấy hôm sau:
C Mang: c ms nuôi trẻ đấy hở?
G Khánh: um
C Mang: s nuôi???
G Khánh: cx ko bt nx, vs c ta cx nấu ăn ngon nên chiếu cố
yi: ko bt chiếu cố kiểu j tận vài năm =D
3 năm sau( hiện tại):
Leng keng( tiếng dây xích)
G Khánh: ...ức.../ mik ngất lần mấy r v?/
L Ngạn: ( mở cửa, bc vào) a tỉnh r à?( leo lên giường)
G Khánh: .... tôi mệt lắm ko có sức chs vs c đâu
L Ngạn: nhưng e ko mệt mà
L Ngạn lại lao vào G Khánh như hổ đói, lại cấu xé G Khánh mà ko bt điểm dừng, ko những v còn do cái nết bạo zăm mà L Ngạn còn thường xuyên bóp coor G Khánh mỗi khi lm khiến G Khánh đã nhiều lần nghĩ đến cái die và bỏ trốn.
yi: ý là nhỏ a cứu e, lớn e đè a ha. +1 a Top chs hệ giam cầm play. Gthik cho mn hỉu á thì là L Ngạn cx thik G khánh á nhưng mà kiểu ảnh overthiking xog nghĩ là G khánh sẽ rời khỏi ảnh nên ảnh lm v còn G Khánh thì chx thik L Ngạn nha.
L Ngạn còn ko có ý định cho G Khánh đi học nốt năm cuối đại học để giữ ảnh bên mik.
Trc hôm khai giảng vài ngày ( C Mang nch vs L Ngạn)
C Mang: a bt e thik G Khánh và cx ko có ý định chia rẽ bọn e nhưng mà e lm như v thực sự quá đáng đó.
L Ngạn; .....
C Mang: e thik c ấy mà e lm như v, e đã nghĩ đến cảm xúc của c ấy chx? e lm như v thì G Khánh thik e kiểu j?Nên a khuyên e thay đổi đi. a ko chắc là bao h G Khánh rời khỏi e đâu. Thế nhé.
L Ngạn; .........
Sau 2days suy nghĩ thì L Ngạn cx quyết định thay đổi và cho G Khánh đi học.
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------
hết chap 2 r nhaa, mn cho mik 1 lời nhận xét đi đc ko?? chứ mik thấy nó ối zồi ôi quá à.
kkkk lúc đầu thì cx tính vt s cho ngọt xíu á nhm tại dạo này đag đọc nhìu truyện ngược quá nên z
| | ʕ;ꈍᴥꈍʔ Mộng Kiều An ʕꈍᴥꈍʔ | |
| 2025-05-31 17:53:14 | ||
| Chat Online |
| | ୨ Crystal ৎ | |
| 2025-05-27 22:57:51 | ||
| Chat Online |
Gặp lại tình đầu sau 2 năm chia tay
Chap 1 : https://lazi.vn/p/d/879192 ( có thể kéo xuống dưới để đọc chap1 )
Chap 2
Tôi cứ ngỡ cuộc gặp gỡ đó chỉ là tình cờ, nhưng tôi lại không ngờ tới đó sẽ là khởi đầu của một tình yêu tan vỡ. Mấy ngày sau đó, tôi không còn gặp lại anh ta nữa. Vào một buổi chiều khi đang ở nhà sách đọc sách thì trời bỗng nhiên đổ mưa lớn, tôi thấy một bóng dáng cao lớn chạy vào trong đây trú mưa, khi nhìn kĩ, tôi mới phát hiện đó là Phong Đình.
" Chào! Thật trùng hợp, chúng ta lại gặp nhau nữa rồi " - Anh ấy thản nhiên nói
" Chào, người lạ! " - Tôi đáp
Tôi cũng khá bất ngờ khi gặp lại anh ta vào đúng ngày trời mưa như lần đầu hai chúng ta gặp nhau vậy.
" Tôi có thể ngồi bên cạnh em được không? " - Giọng ấm áp với đôi chút nhẹ nhàng vang lên
" Tuỳ anh! "
Câu trả lời nhạt nhẽo đến mức chính tôi còn phải tự nghi ngờ chính mình rằng liệu tính cách tôi có phải là như vậy!? Ngồi được một lúc, tôi thấy bên ngoài trời cũng đã tạnh mưa. Khi tôi vừa đứng dậy thì chân tôi đã không tự chủ được mà vấp vào chân bàn. Cả người tôi đã nằm trọn trong lồng ngực ấm áp của Phong Đình. Đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc gần gũi đến như vậy với một chàng trai, hơi thở ấm áp của anh ấy len lỏi qua cổ tôi. Bỗng nhiên anh ấy nói
" Em muốn ngồi trên đùi của anh đến bao giờ vậy? "
Lời nói đó của anh ấy khiến tai tôi vốn đang đỏ lại càng nóng ran lên. Tôi vừa định đứng dậy thì dưới chân truyền đến một cơn đau nhói.
" Tôi xin lỗi... tôi bị trẹo mất rồi nên ... phiền anh đỡ tôi qua ghế đó được không? " - Tôi ngượng ngùng đáp
" Haha .... " - Tiếng cười của anh ấy vang lên
" Không ngờ em cũng có một vẻ mặt đáng yêu như vậy nha ... " - Anh ấy nói
Ngay khi tôi đang chuẩn bị tự vịn tay vào bàn đứng dậy thì đột nhiên một bàn tay to lớn nhấc bổng tôi lên.
to be continued ...