Kiếm Vô Danh(lộng lẫy)
|
Hoa rơi đường biệt xứ<!--TgQPHd|[]--> Sương trắng phủ ưu tư<!--TgQPHd|[]--> Tình yêu là mê vụ<!--TgQPHd|[]--> Chín dải đọng thiên thu.
Trong đầm hoa sen dệt lụa trắng,<!--TgQPHd|[]--> Đêm về nở rộ ngát hương trăng.<!--TgQPHd|[]--> Sông Hồng ai trông mà chẳng ngóng,<!--TgQPHd|[]--> Chín dải mây sa bóng chị Hằng. <!--TgQPHd|[]--> <!--TgQPHd|[]--> <!--TgQPHd|[]-->
Trúc xa liễu dừng mưa từng dải Cách biệt mấy dặm lòng thanh mai Nhói lòng xót thương sao nhung nhớ Hoa ở sông kia ngóng đêm dài
Bốn mùa tươi như hoa cười trước nắng<!--TgQPHd|[]--> Đẹp nhất người là tuổi đời dưới trăng<!--TgQPHd|[]--> Tôi hằng mong tiếng trẻ cười quanh xóm<!--TgQPHd|[]--> Để tiếng lòng mãi dừng tuổi tre măng
Khách qua sông ngỡ sương rơi kẻ lạ<!--TgQPHd|[]--> Đường tuy gần bỗng chốc hóa ngàn xa<!--TgQPHd|[]--> Chén rượu này giọt đầy vơi sầu muộn<!--TgQPHd|[]--> Mưa xối xả chợt nhận ra đã già
Thượng nguyệt quang sơn thị cửu thiên,Minh hà lạc mộng hướng tiên hiền.Tiền giang nhược khách quan nhân tửu,Phùng trực cố nhân khoáng hư thuyền.
Viễn xứ thâm như uyên,Nguyệt thủy hạ kỳ duyên.Túy sơn sầu nhân ảnh,Kim dạ lộ quang huyền.
Phong chuyển thiên hạ bạch vân long,Tiên minh hữu trường hải lưu vong.Nguyệt sương lệ trầm phi tiên thấu,Tầm thiên vọng dạ bán kim phong.
Phải chi biết rằng lòng đã già,<!--TgQPHd|[]--> Xế chiều chập chững chuyến đi xa.<!--TgQPHd|[]--> Sông dài vẫy gọi trời lưu luyến,<!--TgQPHd|[]--> Ngỡ một dải sương hóa Ngân hà. Kiếm Vô Danh
Bách thế chi nhân nhất vị tâm,<!--TgQPHd|[]--> Phong lâu vọng nguyệt chiếu quang lâm.<!--TgQPHd|[]--> Ngân Hà lạc mộng thiên niên thoái,<!--TgQPHd|[]--> Tiều khách quy tòng vấn thiên âm. | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||






