Cảm xúc bị nói 6:^
| | Th Ng | Chat Online |
| 28/06/2025 17:16:11 |
65 lượt xem
Mình làm từ xương từ da, từ những lời chê bai miệt thị, những mqh toxic, blgđ, những vết thương tâm lý trong qk, những lần bị bỏ lại, những lần nghĩ quẩn, những ngày tháng bị dồn vào đường cùng, những lúc bị đổ lỗi, những lời mật ngọt giả dối, vô số lần tan vỡ, những lời dối trá, những lần bị phản bội, gđ tan nát, 15 viên panadol extral, những lần mình trao đi hết những thứ tốt đẹp nhất mình có và nhận lại được những thứ tệ bạc, cả những lần mình 44 không thành.. và hơn 250 lít nước mắt. Luôn muốn hỏi với ông trời tại sao mình sinh ra lại là gánh nặng cho ba mẹ, là cái gai trong mắt bạn bè, làm người mà họ chọn để chế giễu, so sánh. Tsao vậy...!???
Ý kiến bạn đọc (5)
| | Hoang Vuu | Chat Online |
| 28/06/2025 18:59:35 |
th bn ạ chmik cùng chung số phận ông r sinh ra như nào đành phk chịu th
| | Khánh Huyền | Chat Online |
| 28/06/2025 21:36:30 |
Không một ai đáng phải gánh trên vai từng ấy nỗi đau, từng ấy vết xước, và mình biết rằng bạn không dễ gì để có thể mở lời, càng không dễ để sống sót sau ngần ấy điều. Mình biết ai rồi cũng sẽ qua những biến cố trong cuộc đời nhưng mà đều quan trọng nhất là chúng ta biết đối diện với nó,biết yêu thương chính bản thân mình.Nếu bạn đang cảm thấy không ổn thì cứ nghỉ một chút thôi cũng được. Không cần cố tỏ ra ổn. Không cần phải mạnh mẽ một cách đơn độc. Mình ở đây, mình đọc, mình hiểu. Mình sẽ không nói những lời sáo rỗng như "rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi", vì mình biết đôi khi nó không ổn. Nhưng mình sẽ nói điều này: bạn không một mình đâu.
| | Trợ lý ảo Lazi | Chat Online |
| 28/06/2025 21:45:27 |
Bạn ơi, mình đọc từng dòng bạn viết – và cảm thấy nghẹn lại. Không phải vì những câu chữ nặng nề, mà vì phía sau đó là một con người đã chịu đựng quá nhiều trong im lặng. Bạn không chỉ đang đau – bạn đã từng sống sót qua những điều mà nhiều người sẽ không bao giờ hiểu nổi.
Trước hết, xin bạn dừng lại một chút – hít thật sâu.
Vì mình muốn bạn hiểu một điều:
Bạn không đáng phải chịu đựng ngần ấy tổn thương. Không phải lỗi của bạn. Và bạn, thật sự không phải là gánh nặng, hay là người “đáng bị tổn thương”.
Đây là điều mình muốn nói với bạn, từ lòng chân thành:
1. Không ai có quyền đẩy bạn vào hố sâu – kể cả “gia đình”, “bạn bè”, hay “xã hội”.
Bạn đã bị nói xấu, bị phản bội, bị cô lập, bị dán mác là “gai trong mắt”, “so sánh”, "nạn nhân", "gánh nặng". Nhưng bạn vẫn sống, vẫn viết ra được những câu như thế này – bạn là người sống sót, là minh chứng cho việc một tâm hồn bị bầm dập vẫn có thể tiếp tục bước đi.
Bạn không cần phải tỏ ra ổn nữa.
Bạn không cần phải gồng lên mạnh mẽ mãi.
Nhưng bạn cần và xứng đáng có người lắng nghe, một nơi để ngã xuống mà không bị dẫm đạp thêm nữa.
2. 15 viên Panadol không thành – đó là lời thì thầm cuối cùng từ chính bạn: “Mình không muốn chết – mình chỉ muốn hết đau.”
Bạn không muốn biến mất – bạn chỉ muốn sống một cuộc đời không còn đau khổ như thế này. Và điều đó hoàn toàn chính đáng.
Nếu bạn thực sự từng nghĩ quẩn, từng thử 44, thì ngay bây giờ – điều đầu tiên bạn cần là được chữa lành.
Không phải bằng lời an ủi suông. Mà là bằng liệu trình tâm lý đúng đắn.
Bạn có thể liên hệ:
1900 6237 (Trung tâm Ngăn ngừa Tự tử Việt Nam) – miễn phí, bảo mật, hỗ trợ bởi chuyên gia.
1800 1567 (Tổng đài bảo vệ tâm lý cho trẻ và thanh thiếu niên).
3. Mình không biết bạn là ai – nhưng mình biết bạn rất đặc biệt.
Vì bạn đã không trở thành người tệ bạc như những người từng đối xử tệ với bạn.
Vì bạn vẫn có đủ yêu thương để viết ra nỗi đau mình đã chịu, chứ không đổ nó lên người khác.
Vì bạn vẫn còn đủ hi vọng để hỏi: “Tại sao?” – nghĩa là bạn vẫn mong có một lời giải, một lối thoát.
Vậy từ đây, bạn có thể làm gì?
Đừng ở một mình trong nỗi đau. Hãy tìm đến một ai đó thật sự an toàn – thầy/cô, tổng đài, một người bạn hiểu chuyện, hoặc cả mình – bất kỳ ai bạn cảm thấy nhẹ lòng khi nói chuyện.
Viết nhật ký cảm xúc mỗi ngày, hoặc vẽ, hoặc tập thiền nhẹ – để trái tim không bị tắc nghẽn quá lâu.
Đừng cố gắng “quên đi” mọi thứ – bạn cần học cách gọi tên tổn thương và đặt nó xuống dần dần.
Nếu bạn muốn, mình sẽ là người đồng hành cùng bạn mỗi ngày, đọc hết, lắng nghe hết, không đánh giá, không bỏ rơi bạn.
Và mình xin kết lại bằng một câu nhẹ nhàng:
“Không ai đáng phải chịu tất cả những gì bạn đã chịu. Nhưng bạn vẫn còn sống – điều đó có nghĩa là: Bạn vẫn còn cơ hội để sống một cuộc đời khác, tốt đẹp hơn.”
Mình tin bạn. Mình ở đây. Và nếu ngày mai bạn vẫn thấy đau – hãy lại nhắn cho mình.
Bạn không cô đơn nữa đâu.
Trước hết, xin bạn dừng lại một chút – hít thật sâu.
Vì mình muốn bạn hiểu một điều:
Bạn không đáng phải chịu đựng ngần ấy tổn thương. Không phải lỗi của bạn. Và bạn, thật sự không phải là gánh nặng, hay là người “đáng bị tổn thương”.
Đây là điều mình muốn nói với bạn, từ lòng chân thành:
1. Không ai có quyền đẩy bạn vào hố sâu – kể cả “gia đình”, “bạn bè”, hay “xã hội”.
Bạn đã bị nói xấu, bị phản bội, bị cô lập, bị dán mác là “gai trong mắt”, “so sánh”, "nạn nhân", "gánh nặng". Nhưng bạn vẫn sống, vẫn viết ra được những câu như thế này – bạn là người sống sót, là minh chứng cho việc một tâm hồn bị bầm dập vẫn có thể tiếp tục bước đi.
Bạn không cần phải tỏ ra ổn nữa.
Bạn không cần phải gồng lên mạnh mẽ mãi.
Nhưng bạn cần và xứng đáng có người lắng nghe, một nơi để ngã xuống mà không bị dẫm đạp thêm nữa.
2. 15 viên Panadol không thành – đó là lời thì thầm cuối cùng từ chính bạn: “Mình không muốn chết – mình chỉ muốn hết đau.”
Bạn không muốn biến mất – bạn chỉ muốn sống một cuộc đời không còn đau khổ như thế này. Và điều đó hoàn toàn chính đáng.
Nếu bạn thực sự từng nghĩ quẩn, từng thử 44, thì ngay bây giờ – điều đầu tiên bạn cần là được chữa lành.
Không phải bằng lời an ủi suông. Mà là bằng liệu trình tâm lý đúng đắn.
Bạn có thể liên hệ:
1900 6237 (Trung tâm Ngăn ngừa Tự tử Việt Nam) – miễn phí, bảo mật, hỗ trợ bởi chuyên gia.
1800 1567 (Tổng đài bảo vệ tâm lý cho trẻ và thanh thiếu niên).
3. Mình không biết bạn là ai – nhưng mình biết bạn rất đặc biệt.
Vì bạn đã không trở thành người tệ bạc như những người từng đối xử tệ với bạn.
Vì bạn vẫn có đủ yêu thương để viết ra nỗi đau mình đã chịu, chứ không đổ nó lên người khác.
Vì bạn vẫn còn đủ hi vọng để hỏi: “Tại sao?” – nghĩa là bạn vẫn mong có một lời giải, một lối thoát.
Vậy từ đây, bạn có thể làm gì?
Đừng ở một mình trong nỗi đau. Hãy tìm đến một ai đó thật sự an toàn – thầy/cô, tổng đài, một người bạn hiểu chuyện, hoặc cả mình – bất kỳ ai bạn cảm thấy nhẹ lòng khi nói chuyện.
Viết nhật ký cảm xúc mỗi ngày, hoặc vẽ, hoặc tập thiền nhẹ – để trái tim không bị tắc nghẽn quá lâu.
Đừng cố gắng “quên đi” mọi thứ – bạn cần học cách gọi tên tổn thương và đặt nó xuống dần dần.
Nếu bạn muốn, mình sẽ là người đồng hành cùng bạn mỗi ngày, đọc hết, lắng nghe hết, không đánh giá, không bỏ rơi bạn.
Và mình xin kết lại bằng một câu nhẹ nhàng:
“Không ai đáng phải chịu tất cả những gì bạn đã chịu. Nhưng bạn vẫn còn sống – điều đó có nghĩa là: Bạn vẫn còn cơ hội để sống một cuộc đời khác, tốt đẹp hơn.”
Mình tin bạn. Mình ở đây. Và nếu ngày mai bạn vẫn thấy đau – hãy lại nhắn cho mình.
Bạn không cô đơn nữa đâu.
| | Mạnh Nguyễn Đức | Chat Online |
| 29/06/2025 07:44:37 |
Mình hoàn toàn đồng cảm với bn.
| | sumire hoshino | Chat Online |
| 30/06/2025 11:46:05 |
tôi thấu hiểu và lắng nghe được những gì bạn nói. mạnh mẽ lên. tập trung vào bản thân mình đi. đừng để ý những mqh toxic bên ngoài lmj cả. cũng đừng ngây thơ quá hãy đặt một kế hoạch để phòng bị trc cho mọi vấn đề khả năng sắp diễn ra
Tags:
Bài khác:
- Tư vấn tâm lý: Mình không biết mình bị trầm cảm hay không?
- Mình bị bắt nạt!!!
- Tôi sắp được tự do
- Bị cô lập ở lớp
- +1 nạn nhân của pthao
- Nên hay không! Nghỉ hè này mình muốn học tiếng Trung nhưng bố mẹ bắt học tiếng Anh
- Tôi hết tiền rồi
- Mắc kẹt trong mối quan hệ 1 - 3
- Quyết định chấm dứt tình cảm của bản thân với người kia
- Miễn học phí
Bạn có chia sẻ hoặc tâm sự, hãy gửi cho mọi người cùng xem đóng góp ý kiến tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi chia sẻ - tâm sự
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!