18 tuổi đang nghỉ hè và những điều tao khiến t phát điên!! =((

30/06 22:44:30
T bị bệnh mất ngủ á, mà tao cũng không chắc nữa vì tao chưa đi khám. Tao phát hiện ra mình bị mất ngủ từ lúc thi c3 xong, nhưng mà lúc đó tao nghĩ chắc là do thức khuya ôn thi lâu nên đồng hồ sinh học bị lệch, vài hôm là hết. Nhưng không, có những hôm 2 giờ sáng, không chơi gì hết, cà phê cũng không vì tao ghét cà phê, tao chỉ nằm yên nhìn bóng tối mà vẫn đéo ngủ được. Tình trạng đấy bắt đầu kéo dài nhưng về sau đỡ hơn là từ 11-12 h là tao đã ngủ được rồi nhưng cũng chỉ ngủ được 5-6 tiếng, đến tầm 5-6 h sáng là tao tự động dậy rồi. Trưa muốn tranh thủ ngủ nhưng cũng đéo ngủ được. Có những giai đoạn tao ngủ được đủ giấc nhưng chỉ được tầm 1-2 tuần là lại tiếp diễn tình trạng cũ. Cái cảm giác mà cả ngày lúc nào cũng trong tình trạng buồn ngủ, ngáp ngắn ngáp dài, mắt thì đục ngầu nhưng cứ nằm xuống là đéo ngủ được, nó làm tao phát điên lên mất. Tao lên mạng tìm đủ mọi cách để dễ đi vào giấc nhưng đéo ăn thua, càng thử nhiều phương pháp tao càng stress, đau đầu vì mất ngủ. Quầng mắt thì thâm, da sần sùi, tiết dầu rồi lên mụn, xong stress, dễ cáu gắt. Nhiều lúc stress đến nỗi muốn khóc nhưng mà thiếu ngủ, mắt cay xè khô khốc, mệt mỏi đéo khóc được nữa chứ. Tao còn đéo buồn nói với ai trong nhà về tình trạng đấy nữa, tủi thân vcl =(((
2 0

Nói thoải mái

03/06 17:37:34

Có những lúc tao thật sự không hiểu nổi tại sao nhà lại là nơi làm mình mệt nhất. Người ngoài lúc nào cũng bảo “mẹ mày thương mày mà” nhưng chẳng ai biết có những câu nói hay hành động từ chính gia đình còn đau hơn người lạ nói gấp mấy lần. Tao nhớ lần đầu tiên tao có kinh nguyệt năm tao mới 9 tuổi. 9 tuổi chứ có phải lớn lắm đâu. Lúc đó tao còn tưởng mình bị bệnh cơ. Tao sợ tới mức tay run luôn mà người đầu tiên tao nghĩ tới là mẹ vì tao nghĩ mẹ sẽ giúp mình. Nhưng đổi lại là những câu kiểu “lớn từng này rồi còn không biết dùng bvs”. Trong khi trước đó chưa ai dạy tao cái gì hết. Tao đứng trong nhà vệ sinh loay hoay mở cái bvs ra sao dán như nào rồi cứ sợ bị lệch sợ dính ra quần. Tao chỉ muốn làm cho đúng để khỏi bị chửi nữa thôi. Nhưng chưa hết. Sau đó mẹ tao còn đi kể với mấy bà hàng xóm kiểu “nó có kinh nguyệt rồi mà còn không biết dùng băng vệ sinh”. Tao nghe xong chỉ muốn biến mất luôn ấy. Với người lớn có thể chỉ là chuyện nói chơi nhưng với một đứa con gái mới 9 tuổi nó giống như bị lôi sự xấu hổ của mình ra giữa đám đông vậy.Rồi lớn hơn một chút tao bắt đầu nhận ra dù mình có cố thế nào cũng không bao giờ đủ tốt trong mắt mẹ. Hồi cấp 1 tao từng cầm giấy khen chạy về nhà vui lắm luôn. Trên đường đi tao còn tưởng tượng mẹ sẽ cười rồi khen tao một câu kiểu “giỏi quá”. Tao chỉ cần một câu thôi cũng đủ vui nguyên tuần rồi. Nhưng mẹ tao nhìn cái giấy khen xong lại chửi tao vô dụng rồi đem tao ra so sánh với chị họ. “Mày nhìn chị mày kìa cả 12 năm học lúc nào cũng học sinh xuất sắc”. Trong khi lúc đó chị tao đã học đại học rồi còn tao chỉ là con nít cấp 1. Tao không hiểu tại sao người lớn có thể mang một đứa trẻ ra so với người lớn hơn cả mấy tuổi như thế. Tao đứng đó cầm tờ giấy khen mà tự nhiên thấy nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Từ hôm đó tao cũng không còn thích khoe thành tích nữa vì tao biết dù mình làm tốt cỡ nào cũng sẽ có người khác giỏi hơn bị đem ra để đè mình xuống.Có những hôm tao đang ngồi học bài thì mẹ tao cứ kêu đi phơi đồ làm việc nhà. Tao bảo để con học xíu cũng không được. Không làm ngay thì bị nói hỗn còn làm xong quay lại học thì mất hết tập trung. Tao cảm giác như việc học của mình chẳng bao giờ được coi trọng cả. Mỗi ngày cứ như vậy lặp đi lặp lại tới mức tao bắt đầu thấy nhà không còn là nơi để nghỉ ngơi nữa mà giống chỗ mình luôn phải cẩn thận lời nói hành động vì chỉ cần làm sai một chút thôi là sẽ bị chửi.Rồi tới chuyện tương lai nữa. Tao từng có dự định sau này làm bác sĩ hoặc học y dược hay luật sư gì đó. Tao chỉ nói với mẹ thôi và còn dặn trước là đừng kể ra ngoài vì tao ngại với lại đó mới chỉ là dự định thôi chưa chắc chắn gì cả. Tao chỉ muốn giữ riêng cho mình một chút hy vọng nhỏ nhỏ thôi. Nhưng chắc với mẹ tao chuyện riêng của tao chỉ là thứ để đem đi kể với người khác cho vui miệng. Sáng hôm đó tao mới ngủ dậy còn chưa tỉnh hẳn ba tao kêu đi mua phở. Tao vừa bước ra khỏi cửa thì thấy mấy bà hàng xóm tụ lại. Vừa thấy tao là bắt đầu hỏi “nghe nói mày định làm bác sĩ hả?”. Ngay lúc đó tao đã biết ai là người kể rồi.Nhưng cái tao không ngờ là những câu sau đó. Một bà nhìn tao từ đầu xuống chân rồi cười kiểu nửa đùa nửa thật “không hợp với mày đâu bác sĩ phải trắng xinh chân dài cơ”. Tao đứng chết trân luôn. Tao kiểu nghề cứu người liên quan gì tới da trắng với ngoại hình vậy. Tao đâu có đăng ký thi hoa hậu đâu. Nhưng tao chỉ biết cười gượng vì lúc đó cổ họng tao nghẹn lại rồi. Rồi một bà khác hỏi “thế định học y dược à?”. Tao vẫn cố lễ phép trả lời “dạ con mới dự định thôi ạ”. Tao nghĩ chắc nói vậy người ta sẽ thôi nhưng không. Một bà khác nói thẳng “mày tốt nhất đi làm công nhân thôi”.Nguyên khoảnh khắc đó tao cảm giác như có ai tạt thẳng một gáo nước lạnh vào người mình vậy. Tao đâu có làm gì sai đâu. Tao chỉ mới có ước mơ thôi mà. Chưa thi chưa thất bại chưa bỏ cuộc mà người ta đã quyết định tương lai tao thay tao rồi. Nhưng đau nhất vẫn là chuyện mẹ tao chính là người mang những điều tao tin tưởng kể cho cả xóm nghe dù tao đã nói là đừng kể. Từ hôm đó tao không còn kể chuyện của mình cho ai nữa. Không kể mình thích gì muốn gì hay dự định tương lai ra sao nữa vì tao biết sớm muộn gì nó cũng thành chủ đề cho người khác ngồi đánh giá.Rồi còn có một chuyện tao nhớ mãi tới giờ dù lúc đó tao còn nhỏ. Hôm đó mẹ tao kêu đi thăm chú thím. Tao nghe xong cũng nói rất bình thường “vâng con biết rồi đợi con xíu con đi thay đồ luôn”. Tao chỉ muốn thay khỏi bộ đồ ngủ thôi vì tao thấy mặc vậy sang nhà người khác kỳ lắm. Nhưng mẹ tao không cho. Tao còn chưa kịp đi vào phòng thì mẹ kéo tay tao đi luôn. Nhiều người chắc sẽ hỏi sao không vùng ra. Nhưng lúc đó tao còn nhỏ xíu còn mẹ tao là người lớn hơn tao cả chục tuổi. Tao không mạnh bằng cũng không dám chống lại. Tao bị kéo đi trong tình trạng vẫn mặc nguyên đồ ngủ. May mà còn mặc áo lá bên trong chứ không tao còn nhục hơn nữa.

Mà tao nghi mẹ tao canh đúng giờ nhà chú tao ăn sáng hay sao ấy. Tại vừa tới nơi là đúng lúc nhà họ đang dọn đồ ăn ra bàn luôn. Nhà chú thím tao vẫn tươi cười chào đón bình thường nhưng tao cảm giác ánh mắt họ nhìn tao rất khó tả. Không phải kiểu ghét nhưng kiểu ngạc nhiên rồi đánh giá gì đó làm tao chỉ muốn chui xuống đất. Tao cứ kéo kéo cái áo ngủ xuống vì thấy quê kinh khủng. Rồi họ mời cả nhà tao lên ăn cùng. Trong lúc ăn mẹ tao cứ liên tục nói kiểu “ăn đi ăn nhiều lên”. Tao vốn đã ăn ít với lại ngại chỗ đông người rồi mà mẹ cứ ép ăn liên tục như kiểu sợ nhà người ta ăn hết không chừa vậy. Tao càng bị ép càng không nuốt nổi. Mà lúc đó ai cũng nhìn tao hết. Cái kiểu bị nhiều ánh mắt dồn vô một mình mình ấy làm tao muốn nghẹn luôn.Thậm chí con của chú tao còn ngồi sát nhau rồi thì thầm cái gì đó vào tai nhau nữa. Tao không nghe rõ họ nói gì nhưng tao biết chắc chắn họ đang nói về tao. Cái cảm giác đó khó chịu kinh khủng. Mình ngồi giữa một bàn ăn đông người mà chỉ muốn biến mất khỏi đó càng nhanh càng tốt. Tao nhớ lúc đó tao chỉ cúi gằm mặt xuống ăn đại vài miếng cho xong rồi mong được về nhà. Nhưng kể cả về tới nhà tao cũng không quên nổi cái cảm giác xấu hổ hôm đó.Nhiều người lớn không hiểu là có những chuyện họ nghĩ nhỏ thôi nhưng tụi nhỏ nhớ rất lâu. Một câu nói một ánh mắt hay một lần bị làm quê trước mặt người khác cũng đủ để ám ảnh mãi. Dần dần tao bắt đầu ghét việc đi gặp họ hàng ghét chỗ đông người ghét phải kể gì về bản thân mình. Vì tao luôn có cảm giác mình sẽ lại bị đem ra đánh giá bị nhìn kiểu xem thường hay bị biến thành chủ đề để người khác bàn tán.Giờ tao gần như không còn mở lòng nữa. Có chuyện vui cũng tự giữ có chuyện buồn cũng tự chịu. Vì tao biết nói ra chưa chắc được an ủi mà có khi còn bị đem ra làm trò bàn tán. Cái đau nhất là dù bị tổn thương nhiều như vậy tao vẫn không thể ngừng muốn được công nhận. Tao vẫn từng mong mẹ sẽ khen tao một lần vẫn từng mong mẹ tự hào về tao một chút thôi. Nhưng càng lớn tao càng hiểu có những người mình cố tới đâu họ cũng không nhìn thấy.Và rồi tao nhận ra có những đứa trẻ lớn lên không phải bằng lời động viên mà bằng tiếng chửi tiếng so sánh và cảm giác mình chẳng bao giờ đủ tốt. Bên ngoài tụi nó vẫn cười nói bình thường nhưng bên trong chỉ đang cố gắng sống qua từng ngày mà thôi.

10 0

Cuối cấp?

31/05 11:41:58
Vẫn là sân trường ấy
Vẫn là lớp học ấy
Vẫn là đôi bàn ấy

Chỉ tiếc là...không có chúng ta
Chúng m ạ, t nhớ mới hồi lớp 6 t còn bỡ ngỡ, hôm khai giảng cầm cờ đi khắp sân trường, khắp lớp này lớp nọ ngó vào nghiêng ra...Hồi đó còn covid mà, t đeo khẩu trang suốt không bỏ ra, đến bạn bè cùng lớp t còn chưa biết mặt t cơ...T nhớ ngày nào t còn là 1 đứa siêu năng nổ, hoạt bát đến nỗi bị kêu là tăng động mà hồi đó lại ít giao tiếp, hay ngại, không nói chuyện với ai...
Rồi đến lớp 7, dịch vãng dần, t vẫn đeo khẩu trang, ít nói...
Đến lớp 8, t bỏ được khẩu trang, rồi t bắt đầu làm quen các bạn, kiếm được 1 nhóm 4 đứa chơi chung...
Rồi lớp 9, dù thấy không khí áp lực mà tụi t vẫn chill lắm, chả học hành gì, giờ nào không việc nấy mà ngồi nói chuyện um sùm thôi...Cứ giờ ra chơi là bộ bài đã ngoan ngoãn nằm trên tay rồi...Lớp 9 của bọn t thảnh thơi vậy đấy, 1 bộ bài và 4 con người quây bên 2 cái bàn...
Rồi tụi t, tất nhiên, phải xa rồi... Lớp 9 --- cuối cấp mà...
T nhớ lắm, yêu lắm, thương lắm cấp 2 ấy...
Một phần thanh xuân của t có 3 đứa bạn thân...đến nhẹ nhàng và lướt qua như 1 cơn gió...
Lên cấp 3, mỗi đứa một nẻo, vẫn mong sẽ thân thiết như ngày nào...
Đừng quên nhau nhé!
Chuyện tụi t đấy, chúng m thì sao? Tâm sự tâm sự trước khi thi vào 10 đeee ^^
5 0

Bạo lực học đường

29/05 10:40:48

Có những ngày, chiếc áo khoác đồng phục trở thành bộ giáp duy nhất của Nam. Cậu kéo khóa kín mít lên tận cổ, bất kể cái nóng hầm hập của buổi trưa mùa hạ. Phía sau lớp vải dày đó là những vết bầm tím, kết quả của những buổi chiều bị dồn vào góc khu nhà kho cũ sau giờ tan học.Nam vốn trầm tính, thích vẽ và ít nói. Chính cái sự lầm lì, có phần nhút nhát ấy lại biến cậu thành mục tiêu hoàn hảo cho nhóm của Đăng – những nam sinh ngỗ nghịch thích thể hiện quyền lực bằng nắm đấm. Mọi chuyện bắt đầu từ vài lời cợt nhả, chế giễu ngoại hình, rồi leo thang thành những cái gạt chân ở hành lang, và cuối cùng là những khoản "phí bảo kê" mà Nam phải nộp bằng tiền ăn sáng của mình. Nam chọn cách im lặng. Cậu sợ hãi, cam chịu vì nghĩ rằng nếu phản kháng hay mách thầy cô, đòn thù nhận lại sẽ còn khủng khiếp hơn. Sự im lặng ấy lâu dần tạo thành một bức tường vô hình, cô lập cậu với cả thế giới, khiến điểm số tụt dốc, còn đôi mắt thì lúc nào cũng dại đi vì nơm nớp lo sợ.Nhưng trong lớp, không phải ai cũng vô tình. Hà, cô bạn lớp trưởng ngồi cách Nam hai bàn, đã để ý thấy những bất thường từ lâu. Cô thấy Nam giật thót mình mỗi khi Đăng đi ngang qua, thấy những trang vở vẽ của cậu đôi khi bị xé rách nát. Hà từng đấu tranh tâm lý rất nhiều. Cô sợ nếu mình xen vào, bản thân sẽ là mục tiêu tiếp theo bị cô lập, bị bắt nạt. Sự sợ hãi ích kỷ của tuổi học trò níu tay Hà lại, nhưng ánh mắt tuyệt vọng của Nam mỗi lần nhìn ra cửa sổ lại khiến cô cắn rứt lương tâm đến mất ngủ.

Bước ngoặt xảy ra vào một chiều thứ Năm mưa tầm tã. Nhìn dáng vẻ lủi thủi của Nam đi về phía góc sân trường vắng, Hà quyết định không ra lấy xe ngay mà lặng lẽ đi theo. Phía sau khu nhà kho, Đăng đang giật phắt chiếc cặp của Nam, đổ tung tóe sách vở xuống nền đất ướt nhẹp, kèm theo những cái tát và lời chửi bới thô tục. Nam chỉ biết ôm đầu, co rúm người lại chịu trận.Cảnh tượng ấy khiến nỗi sợ hãi trong Hà biến mất, thay vào đó là sự phẫn nộ. Cô rút điện thoại, giữ chặt tay để quay lại một đoạn video ngắn làm bằng chứng, rồi chạy thật nhanh về phía văn phòng ban giám hiệu.Ngay ngày hôm sau, một cuộc họp khẩn đã diễn ra với sự có mặt của thầy hiệu trưởng, cô chủ nhiệm và phụ huynh của cả hai bên. Trước đoạn video rõ mười mươi và thái độ kiên quyết của nhà trường, Đăng không thể chối cãi. Bố mẹ Đăng bàng hoàng, chết lặng khi nhận ra đứa con bấy lâu nay họ bỏ bê, thiếu sâu sát đã trở thành một kẻ bắt nạt tàn nhẫn ở trường. Một án kỷ luật nghiêm khắc được đưa ra, kèm theo yêu cầu Đăng phải tham gia các buổi tham vấn tâm lý để điều chỉnh hành vi.Mọi chuyện không thể lập tức biến mất như một phép màu, Nam vẫn cần thời gian để chữa lành những tổn thương tinh thần. Nhưng ít nhất, từ ngày hôm đó, cậu đã có thể cởi bỏ chiếc áo khoác đồng phục nóng bức, tự tin bước đi dưới ánh nắng sân trường. Cậu biết mình không còn phải chịu đựng một mình, và xung quanh cậu, vẫn luôn có những người sẵn sàng đứng ra bảo vệ lẽ phải.

5 1

Chuyện xàm trong lớp tôi

24/05 09:04:27

Có một lần trong giờ học, lớp đang im phăng phắc vì cô giáo gọi từng người lên đọc bài. Một thằng trong lớp tên Minh ngồi cuối lớp, bình thường cool ngầu lắm, lúc nào cũng giả vờ lạnh lùng kiểu không quan tâm ai. Hôm đó nó mang đôi giày mới trắng tinh nên cứ đưa chân ra ngắm suốt.Tới lúc cô gọi:

“Minh, em đứng lên đọc đoạn tiếp theo.”

Nó đứng bật dậy mạnh quá, cái ghế phía sau kéo kêu “rẹt” một tiếng dài nghe đau tim. Cả lớp quay xuống nhìn rồi bắt đầu có đứa cười khúc khích nhưng chưa có gì quá ghê.Minh bắt đầu đọc. Đọc được đúng hai dòng thì cái điện thoại trong túi quần tự nhiên phát loa cực lớn:

“BÉ ƠI TỪ TỪ THÔI EM ƠI—”

Không phải nhạc thường đâu. Là giọng TikTok remix bass căng đét.Cả lớp đứng hình đúng hai giây rồi nổ tung. Có đứa đập bàn cười tới chảy nước mắt. Minh hoảng quá móc điện thoại ra tắt nhưng càng run càng bấm tăng âm lượng. Bài nhạc càng lúc càng to như đang mở loa kéo giữa lớp.Cô giáo thì nhìn nó bằng ánh mắt thất vọng của một người đã trải qua quá nhiều đau thương trong nghề dạy học.Cuối cùng Minh tắt được nhạc rồi đỏ mặt tới mức nhìn như sắp bốc khói. Nó ngồi xuống định giả chết luôn cho xong thì đúng lúc đó cái ghế nhựa dưới chân “rắc” một tiếng gãy luôn một bên.Nguyên con người cùng cái ghế đổ cái rầm xuống đất.Lần này không còn là cười nữa. Cả lớp la hét như concert.Nhưng ông trời hôm đó chắc ghét Minh thật.Trong lúc nó luống cuống nhặt điện thoại dưới đất thì màn hình chưa kịp tắt. Và vì vừa nãy mở âm lượng max nên cái video cũng tự phát tiếp.Một cô gái đang nhảy TikTok mặc đồ hở han nhảy những điệu nhảy quyến rũ lòng người hiện ra màn hình.Không khí trong lớp im đúng một giây.

Rồi một thằng phía trên hét lên:

“Ê ê ê Minh coi gái kìa!”

Cả lớp như cá mập ngửi thấy mùi máu, đồng loạt quay xuống. Có đứa còn đứng lên nhìn cho rõ. Minh hoảng tới mức tay run bần bật, bấm tắt mãi không được, càng bấm video càng replay đúng cái đoạn nhảy.Nhỏ nó thích ở bàn hai lúc này cũng quay xuống nhìn.

Im lặng.

Xong nhỏ đó từ từ quay lên lại.

KHÔNG NÓI MỘT CÂU.

Đó mới là thứ giết chết Minh thật sự.

Mấy ngày sau đi học ai gặp nó cũng vừa nhún nhảy vừa hát:

“ bé ơi từ từ thôi em ơi—”

Có đứa còn đổi tên nhóm lớp thành:“CLB thưởng thức nghệ thuật của Minh.”Từ một thằng lạnh lùng bí ẩn, Minh trở thành huyền thoại sống của trường chỉ trong đúng ba phút ba mươi giây.

4 0
4.4
808 sao / 182 đánh giá
5 sao - 145 đánh giá
4 sao - 13 đánh giá
3 sao - 3 đánh giá
2 sao - 1 đánh giá
1 sao - 20 đánh giá
Điểm 4.4 SAO trên tổng số 182 đánh giá

Giải bài tập Flashcard Trò chơi Đố vui Khảo sát Trắc nghiệm Hình/chữ Quà tặng Hỏi đáp