“Có những ngày mỏi quá, mà không dám gục”
| | Ẩn danh |
| 11/07/2025 21:32:32 |
Có những buổi tối ngồi vào bàn học, mở sách ra rồi lại đóng vào… Không phải vì lười, mà là vì đầu óc trống rỗng, lòng thì nặng trĩu.Từng con chữ, từng công thức cứ như đang nhảy múa, còn mình thì chẳng bắt kịp gì cả. Áp lực ấy không phải chỉ đến từ bài kiểm tra hay kỳ thi gần kề, mà còn đến từ ánh mắt của ba mẹ, sự mong đợi từ thầy cô, và cả những so sánh không tên với bạn bè xung quanh. Mọi người bảo: “Cố thêm chút nữa thôi”, nhưng đâu ai biết, mình đã cố bao nhiêu rồi? Mỗi ngày đều tự nhắc bản thân phải mạnh mẽ,
phải giỏi, phải chăm, phải kiên trì… Đến mức chẳng dám cho phép mình yếu lòng. Có lúc mệt đến mức chỉ muốn gào lên: "Cho con nghỉ một chút thôi được không?" Nhưng rồi lại cắn răng im lặng, sợ mình là gánh nặng, sợ bị gọi là lười, sợ bị thất vọng… Ừ thì, ai cũng nói “áp lực tạo nên kim cương”, nhưng đôi khi em chỉ muốn mình được làm một hòn đá bình thường. Không lấp lánh, không nổi bật… nhưng ít nhất, được yên ổn một chút.
Nếu hôm nay bạn cũng mỏi mệt, hãy cho mình nghỉ ngơi một chút nhé.Không sao đâu. Bạn không lười biếng, bạn chỉ đang kiệt sức .Rồi sẽ ổn, và nếu mai vẫn chưa khá hơn, thì… mình cố lại, thật nhẹ nhàng. Không ai cần bạn phải tỏa sáng mỗi ngày, chỉ cần bạn đừng bỏ cuộc là đủ rồi.
Bài khác:
- Khi ta bắt đầu học cách yêu lại - không phải ai khác
- Trống Rỗng
- Nhan sắc liệu có quan trọng?
- Tớ sắp tự kỷ rồi, làm sao đây?
- Không hiểu cảm xúc thật của lòng mik
- “Một ánh sáng đẹp đến mức mình chỉ muốn dõi theo.”
- Idol
- "Tớ quen òi"
- Dành cho những người từng là cả bầu trời của nhau
- Chúng ta là gì của nhau - Part 1
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!