Đọc và đừng vội phán xét nhé cậu ơi
| | Ẩn danh |
| 29/04 11:59:55 |
“Tớ không nghiện game,tớ chỉ đang cố sống sót trong chính nhà mình.” Câu chuyện của tớ không bắt đầu từ hôm qua, nó đã âm ỉ từ rất lâu rồi, chỉ là đến hôm qua thì mọi thứ vỡ ra, không còn gì để giữ nữa. Sau khi đi học thêm về từ 5h30 đến 7h30, tớ mệt rã rời, tớ đã làm xong hết việc nhà nên mới dám cho bản thân một chút thời gian để thở lúc đó đã 8h30 rồi, tớ mở điện thoại chơi vài ván Liên Quân, không phải vì mê mà chỉ để đầu óc bớt ngột ngạt, để cảm thấy mình còn kiểm soát được một chút gì đó. Tớ nằm trong phòng anh vì có máy lạnh, không gian yên tĩnh hiếm hoi khiến tớ thấy nhẹ đi một chút, nhưng cái cảm giác đó chưa kịp kéo dài thì đã bị dập tắt khi mẹ tớ về, cửa bật mở cái rầm. “Mày đọc tin nhắn cô gửi chưa hả con kia?” “Rồi ạ mẹ.” “Nhắn gì?” “Con không nhớ mẹ ơi” Chỉ một câu “không nhớ” thôi mà mọi thứ sụp xuống, mẹ tớ gắt lên “Một là mày bỏ điện thoại xuống, hai là bước ra khỏi nhà, không thì tao đánh chết mày!”, tớ úp điện thoại xuống ngay lập tức, không phải vì tớ muốn mà vì tớ sợ, và ngay khoảnh khắc đó tớ biết mình lại mất thêm một thứ nữa, không chỉ là một trận game mà là cảm giác kiểm soát cuối cùng của tớ. Mẹ tớ luôn nói muốn tốt cho tớ, nhưng cái “tốt” đó khiến tớ nghẹt thở, mẹ chỉ nhìn thấy điểm số, thành tích, tương lai, còn tớ thì như không tồn tại, chỉ cần tớ chạm vào game là sai, chỉ cần muốn nghỉ một chút thôi cũng bị coi là lười, những câu như “con gái mà chơi game là không được”, “mày chơi game là đời mày tàn” lặp lại đến mức tớ bắt đầu tin là thật, tớ không xứng đáng được vui, không được nghỉ, không được sai, không được là chính mình. Tối hôm qua tớ vỡ ra, không phải kiểu khóc một chút rồi thôi mà là khóc đến mức không thở nổi suốt 2–3 tiếng, như thể tất cả những gì tớ chịu đựng từ trước đến giờ dồn lại rồi nổ tung, đến khi dừng lại thì mắt sưng, cổ họng rát, người mệt rã rời nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu. Rồi mẹ tớ cấm điện thoại, xóa hết mọi thứ, game, tài khoản, và đau nhất là thế giới Minecraft tớ xây suốt 4–5 năm, từng khối, từng góc, nơi duy nhất tớ thấy thoải mái, tất cả biến mất chỉ trong một cú nhấn, không hỏi, không do dự, như thể nó chưa từng có giá trị. Mẹ còn tin mấy video trên TikTok và từ đó mọi thứ càng cực đoan hơn, tớ cảm thấy mình như bị nhốt trong một cái lồng không có cửa ra. Người ta nhìn tớ thì thấy tớ cười, nhưng thật ra tớ khóc nhiều hơn họ nghĩ, có những đêm tớ nằm nhìn trần nhà, đầu óc đầy những suy nghĩ mà không biết bắt đầu từ đâu, tớ không còn thấy nhẹ khi cười nữa, cười chỉ là thói quen, bên trong thì rỗng. Tớ mệt, không phải kiểu ngủ là hết mà là mệt trong đầu, mệt trong lòng, có lúc tớ không muốn biến mất, tớ chỉ muốn mọi thứ dừng lại một chút thôi, đừng ồn nữa, đừng nặng nữa, đừng bắt tớ phải gồng thêm nữa. Nếu cậu đọc đến đây, đừng vội phán xét một đứa trẻ chỉ vì nó cầm điện thoại, có khi đó là cách duy nhất nó đang dùng để tự cứu mình
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!