Câu chuyện của H
| | Ẩn danh |
| 05/05 17:45:20 |
Chào mọi người nhé, chúc mọi người có một ngày thật vui vẻ. Nay tớ sẽ kể về câu chuyện đáng nhớ của tớ khi bị một chú chó rượt. À quên, tên tớ là H nhé. Trước khi vào chuyện chính thì phải nói trước một điều rất quan trọng, tớ sợ chó là bản năng rồi, không phải kiểu sợ nhẹ đâu mà cứ thấy một con chó nào lại gần là tớ tự động né sang một bên, tim đập nhanh hơn bình thường và trong đầu bắt đầu tưởng tượng ra đủ thứ kịch bản không vui, bạn bè tớ hay trêu là tớ né chó nhanh hơn né deadline. Hôm đó là một buổi chiều khá bình thường, tớ đạp xe về nhà sau khi đi học, vừa đi vừa nghĩ xem tối nay có gì ăn ngon không, trời mát, đường cũng không đông lắm, nói chung là một ngày rất yên bình cho đến khi tớ đi ngang qua một con hẻm nhỏ quen thuộc, bình thường tớ cũng có để ý vì lâu lâu thấy có chó nằm trong đó nhưng hôm đó chủ quan nên vẫn đạp qua như mọi khi. Đúng lúc đó một chú chó từ trong hẻm bước ra, nó không sủa ngay mà chỉ đứng nhìn tớ thôi, khoảnh khắc đó đối với người không sợ chó thì chắc bình thường nhưng với tớ thì giống như phim quay chậm, tớ nhìn nó, nó nhìn tớ, hai bên im lặng nhưng trong đầu tớ thì đang hoảng loạn, tớ tự nhủ phải bình tĩnh, cứ đi từ từ, không được làm gì gây chú ý nhưng vừa lăn bánh thêm vài mét thì chú chó bắt đầu sủa, tiếng sủa rất rõ ràng như thể nó vừa quyết định tớ là mục tiêu. Và thế là cuộc rượt đuổi bắt đầu, tớ đạp xe nhanh hết mức có thể, bình thường đạp khá chậm mà lúc đó cảm giác như chân được buff sức mạnh, tim đập thình thịch, tai chỉ nghe tiếng gió và tiếng chân chó phía sau, trong đầu tớ lúc đó không còn suy nghĩ gì cao siêu nữa chỉ có một câu là chạy cho nhanh lên, tớ không dám quay đầu lại vì sợ thấy nó ở quá gần nhưng càng không nhìn thì lại càng tưởng tượng nó đang sát ngay sau lưng, cảm giác vừa buồn cười vừa đáng sợ. Đến đoạn đường đông người hơn tớ lách qua mấy chiếc xe máy đang chạy chậm, có một chú đi đường nhìn tớ kiểu rất khó hiểu chắc đang thắc mắc sao tự nhiên có đứa đạp xe như đang thi đấu, nếu chú ấy biết phía sau có một chú chó đang theo sát thì chắc sẽ hiểu ngay. Đỉnh điểm là tớ suýt tông vào một cô bán nước bên đường, tớ thắng gấp rồi xin lỗi lia lịa trong khi mắt vẫn liếc về phía sau, cô nhìn tớ rồi nhìn chú chó xong lại nhìn tớ với vẻ mặt vừa buồn cười vừa thương hại. Sau một đoạn tăng tốc hết công suất thì cuối cùng chú chó cũng dừng lại, có lẽ nó thấy đủ rồi hoặc đơn giản là nó mệt, còn tớ thì vẫn đạp thêm một đoạn khá xa mới dám giảm tốc, đến khi chắc chắn an toàn rồi tớ mới dừng lại thở như vừa chạy mấy vòng sân thể dục, tay run nhẹ mà tim vẫn đập nhanh nhưng xung quanh thì mọi thứ vẫn bình thường như chưa có gì xảy ra. Sau lần đó tớ rút ra một bài học rất thực tế là nếu bạn sợ chó giống tớ thì đừng bao giờ chủ quan dù chỉ là một con hẻm quen và quan trọng hơn là khả năng đạp xe của con người sẽ được nâng cấp đáng kể khi có động lực đúng lúc. Từ hôm đó trở đi tớ chính thức né luôn con hẻm đó, đi vòng xa hơn một chút cũng được miễn là tâm hồn được bình yên, cảm ơn mọi người đã nghe H kể chuyện nhé.
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!