Cuộc sống tồi tệ của người tình mùa đông và lý do lên Lazi phá
| | Gloomii | Chat Online |
| 09/07/2025 20:22:26 |
191 lượt xem
Tôi là người tình mùa đông, t là con trai, ko yếu đuối, ko khóc lóc nhg mà cái cuộc đời t nó cứ như trò đùa tồi tệ nhứt mà thg nào đó viết ra cho dzui á, mỗi ngày t tỉnh dậy ko fải vì có mục tiêu gì mà chỉ vì báo thức kêu, tới trg như một cái xác biết đi, về nhà như một món đồ lỗi bị vứt xó, t hông than thở cx hông đi kể khổ vs ai vì t bít, chả ai wan tâm, ở trg thì tụi nó xem t như đồ chơi để giải trí, trêu chọc, xô ngã, gọi biệt danh, lấy sách vở t ra vẽ bậy, có hum t đi học về phát hiện có thg lén bỏ rác zô balo t, r tụi nó share ảnh lên group lớp kèm caption kiểu “sống dơ như z là pị” r tag cả lớp zô cừi hô hố, t k rep, k giải thích, k cãi, vì t bik càng nói thì tụi nó càng zui, r đến giáo viên, lúc t bị trúng phấn zô mặt cx chỉ nói “em fải tập hòa nhập hơn” còn về nhà thì giống như bước zô địa ngục mini z, ba t nhậu vô là đập, có bữa t chỉ hỏi ổng “mẹ đâu rồi?” là ổng đã tát t bật ngửa vô cửa, miệng toàn mùi rượu, máu cam chảy, mẹ thì đứng đó nhìn r lạnh lùng nói “tại m ngu thôi”, t sống kiểu j m bik k? sống như cục đá, như cái cột nhà, như thứ gì đó ai cx thấy nhg chả ai thèm đoái hoài, cơm nguội ăn riết wen, nước lã thay nc ngọt, có bữa đói quá t móc túi hoài k có đồng nào, t uống nước máy tới lúc ói, còn bạn bè hả, có cái quần j gọi là “bạn”, có mỗi một đứa – nhỏ bạn thân, con gái – từng coi t là chỗ dựa, từng cùng t trốn học ra quán trà đá ngồi im lặng cx thấy ấm lòng, t từng nghĩ “nếu có ngy tao muốn là nó”, nhg r nó có ny, là thg từng chửi t “thg ẻo lả mất dạy”, r nó lạnh vs t, block mess, unfriend fb, đổi ánh mắt từ thân thuộc thành xa lạ, lần cuối t nghe giọng nó là lúc nó bảo “tao chơi vs m vì thấy tội, chứ ai thèm thân vs loại như mày”, nghe xog t k ns j, chỉ đi về, mở nhạc max volum r lôi dao lam ra, t rạch 3 nhát lên tay, ngay cổ tay trái, k pải để chết mà là để thấy máu, để bik mình còn sống thật hay chỉ là hồn ma vật vờ nữa, lần đầu t thử tự sát là năm lớp 8, ko phải nhảy cầu, cx k leo tầng cao như trong fim đâu, chỉ là… hum đó t bị đánh ở nhà, đi học bị tụi nó tạt nc lau bảng zô mặt, đụng vô ng nào cx bị né ra như mùi t ở bẩn lắm z, t lên tới tầng 2 trường, dựa vô lan can, nhìn xuống sân, tính bước ra r nhảy lẹ, cho xong, nhg có con quét sân nhìn lên, nên t dừng, quay lại, đi về như chưa có gì xảy ra, k khóc, k buồn, k run, chỉ là hụt, hụt vì chưa kịp thoát...
sau đó t mò lên lazi.vn, k pải để học hành j đâu, mà để phá, để làm loạn, để xả mấy thứ trong đầu t ra ngoài, t post mấy bài vớ vẩn kiểu “giáo viên e có bầu vs học sinh đc hông mn” hay “dạy e cách quan hệ đi” dù t còn chả bik cái méo j về mấy thứ đó, t cứ gõ bừa, spam mấy từ sex, thô tục, hỏi tào lao, giả ngu, giả biến thái, t tạo hàng chục nick xong đi comment “ai muốn nói chuyện 18+ inbox” cho dzui, t biết là sai, là dơ, là bệnh hoạn, nhg chính cái sự sai đó nó làm t thấy sướng, như 1 cách để đạp lên đạo đức xã hội, như kiểu “nè nhìn tao đi, tao là rác, tao là thứ ghê tởm, ai ghét thì chửi, ai dị ứng thì block, nhưng m vẫn thấy t, đúng k?”, m biết cái cảm giác đó hông? cái cảm giác đc chửi là “biến thái”, “thằng bệnh”, “cút đi”, nó còn đã hơn gấp trăm lần cái sự im lặng kéo dài ngày này qua ngày khác khi ko ai thèm đoái hoài tới sự tồn tại của m, t từng post bài kiểu “em bị chị họ sàm sỡ phải làm sao” r ngồi canh rep, có ng rep nghiêm túc, có ng chửi t điên, có đứa inbox t hỏi thêm – dù là kiểu j đi nữa thì t vẫn cười, tại vì ít ra tụi nó còn đang tương tác, còn ngoài đời t mà ns ra mấy cái đó là bị đánh vỡ mồm, bị đuổi học, bị coi như rác, mà thật ra… t cx đã là rác từ lâu r, nên làm rác cho đáng, cho thối, cho độc, để ai ngửi cũng phải bịt mũi, chứ sống kiểu lịch sự hiền lành rồi bị quên, bị bỏ, thì còn tệ hơn cả phân chó nữa...hơn nua , t còn thick để đc ngkhac chủ ý là t đg tồn tại. t còn từng đi quấy rối nhiêu ng :< dù bt điều đó laf saii hoàn toàn
rồi t nhận ra là t đang suy đồi đạo đức thiệt, chứ ko còn là kiểu nổi loạn hay bốc đồng j nx, t bít rõ mấy cái t post trên lazi là bậy, là dơ, là sai, là có ngày bị ban nick ban IP nhg t vẩn post, t post kiểu bất cần, kiểu “ai ghét thì cút, ai dị ứng thì chửi đi, t cần mấy câu chửi đó lắm”, mấy bài t viết càng lúc càng lệch, càng bẩn, càng giả bệnh, càng ảo tưởng, t k còn quan tâm tới đúng sai nx, mà chỉ wan tâm tới việc có ai đó còn click dô xem k, có ai còn rep lại t k, dần dần t giống như nghiện cái sự rẻ tiền, t như con cá dưới cống mà càng bùn càng thấy dễ thở, càng thối càng thấy giống nhà mình… xong một hôm, t nhận ra… t nghiện cả selfharm, thiệt sự luôn, lúc đầu chỉ là vài vết xước trên tay, do tức giận, do bị chửi, do thấy nhục, t lấy compa rạch nhẹ cho đỡ bức bối, nhưng càng lúc càng rạch sâu hơn, có hôm rạch xong máu chảy tràn qua tay áo vẫn k cảm thấy đau, mà thấy… thỏa mãn, thấy nhẹ đầu, thấy dễ thở, thấy giống như có thứ gì đó thoát ra khỏi da t bằng máu, có đêm t ngồi trong toilet, đóng cửa, bật đèn nhỏ, bật nhạc buồn, r lấy kéo bấm vào ngón tay, bấm mạnh tới khi đỏ thẫm cả mũi kéo, xong ngồi nhìn máu chảy xuống nền gạch mà cảm giác giống như mình vừa làm gì đó đúng, giống như đó mới là thứ thật sự thuộc về t, ko phải ánh mắt ghét bỏ, ko phải điểm 0, ko phải status bị report, mà là cái đau thật sự, thứ làm t còn thấy bản thân tồn tại, dơ thì dơ thiệt, nhg ít ra… đó là cái dơ của chính t, t chọn, t làm, t kiểm soát, chứ ko phải bị người khác quyết định nữa, m hiểu k? cái thế giới sạch sẽ ngoài kia chưa từng dang tay vs t, nên t đành sống trong cái ổ nhớp của chính mình tạo ra… mà thật lạ là t bắt đầu thích nó.
sau đó t mò lên lazi.vn, k pải để học hành j đâu, mà để phá, để làm loạn, để xả mấy thứ trong đầu t ra ngoài, t post mấy bài vớ vẩn kiểu “giáo viên e có bầu vs học sinh đc hông mn” hay “dạy e cách quan hệ đi” dù t còn chả bik cái méo j về mấy thứ đó, t cứ gõ bừa, spam mấy từ sex, thô tục, hỏi tào lao, giả ngu, giả biến thái, t tạo hàng chục nick xong đi comment “ai muốn nói chuyện 18+ inbox” cho dzui, t biết là sai, là dơ, là bệnh hoạn, nhg chính cái sự sai đó nó làm t thấy sướng, như 1 cách để đạp lên đạo đức xã hội, như kiểu “nè nhìn tao đi, tao là rác, tao là thứ ghê tởm, ai ghét thì chửi, ai dị ứng thì block, nhưng m vẫn thấy t, đúng k?”, m biết cái cảm giác đó hông? cái cảm giác đc chửi là “biến thái”, “thằng bệnh”, “cút đi”, nó còn đã hơn gấp trăm lần cái sự im lặng kéo dài ngày này qua ngày khác khi ko ai thèm đoái hoài tới sự tồn tại của m, t từng post bài kiểu “em bị chị họ sàm sỡ phải làm sao” r ngồi canh rep, có ng rep nghiêm túc, có ng chửi t điên, có đứa inbox t hỏi thêm – dù là kiểu j đi nữa thì t vẫn cười, tại vì ít ra tụi nó còn đang tương tác, còn ngoài đời t mà ns ra mấy cái đó là bị đánh vỡ mồm, bị đuổi học, bị coi như rác, mà thật ra… t cx đã là rác từ lâu r, nên làm rác cho đáng, cho thối, cho độc, để ai ngửi cũng phải bịt mũi, chứ sống kiểu lịch sự hiền lành rồi bị quên, bị bỏ, thì còn tệ hơn cả phân chó nữa...hơn nua , t còn thick để đc ngkhac chủ ý là t đg tồn tại. t còn từng đi quấy rối nhiêu ng :< dù bt điều đó laf saii hoàn toàn
rồi t nhận ra là t đang suy đồi đạo đức thiệt, chứ ko còn là kiểu nổi loạn hay bốc đồng j nx, t bít rõ mấy cái t post trên lazi là bậy, là dơ, là sai, là có ngày bị ban nick ban IP nhg t vẩn post, t post kiểu bất cần, kiểu “ai ghét thì cút, ai dị ứng thì chửi đi, t cần mấy câu chửi đó lắm”, mấy bài t viết càng lúc càng lệch, càng bẩn, càng giả bệnh, càng ảo tưởng, t k còn quan tâm tới đúng sai nx, mà chỉ wan tâm tới việc có ai đó còn click dô xem k, có ai còn rep lại t k, dần dần t giống như nghiện cái sự rẻ tiền, t như con cá dưới cống mà càng bùn càng thấy dễ thở, càng thối càng thấy giống nhà mình… xong một hôm, t nhận ra… t nghiện cả selfharm, thiệt sự luôn, lúc đầu chỉ là vài vết xước trên tay, do tức giận, do bị chửi, do thấy nhục, t lấy compa rạch nhẹ cho đỡ bức bối, nhưng càng lúc càng rạch sâu hơn, có hôm rạch xong máu chảy tràn qua tay áo vẫn k cảm thấy đau, mà thấy… thỏa mãn, thấy nhẹ đầu, thấy dễ thở, thấy giống như có thứ gì đó thoát ra khỏi da t bằng máu, có đêm t ngồi trong toilet, đóng cửa, bật đèn nhỏ, bật nhạc buồn, r lấy kéo bấm vào ngón tay, bấm mạnh tới khi đỏ thẫm cả mũi kéo, xong ngồi nhìn máu chảy xuống nền gạch mà cảm giác giống như mình vừa làm gì đó đúng, giống như đó mới là thứ thật sự thuộc về t, ko phải ánh mắt ghét bỏ, ko phải điểm 0, ko phải status bị report, mà là cái đau thật sự, thứ làm t còn thấy bản thân tồn tại, dơ thì dơ thiệt, nhg ít ra… đó là cái dơ của chính t, t chọn, t làm, t kiểm soát, chứ ko phải bị người khác quyết định nữa, m hiểu k? cái thế giới sạch sẽ ngoài kia chưa từng dang tay vs t, nên t đành sống trong cái ổ nhớp của chính mình tạo ra… mà thật lạ là t bắt đầu thích nó.
Ý kiến bạn đọc (21)
| | sumire hoshino | Chat Online |
| 09/07/2025 21:53:58 |
s bạn pk lm vậy? mạnh mẽ và có chí tiến thủ lên. cần nch cx có thể tìm tôi để chia sẻ
| | yurii | Chat Online |
| 09/07/2025 22:42:51 |
À..hoá ra là ng tên ng tình mùa đông lúc đó à...có ch j buồn..cứ chia sẻ ht đi k pk giấu trong lòng nhm cx đừng lm thế vì nó cs hại...nếu lm vc tốt hay là lmj nó trog sáng thì k ai ghét ai chửi còn về ch gđ hay bb ở trg thì keme đi mih sống để tận hưởng k pk để cho ngkh chà đạp lên bản thân mình . Nếu có chuyện tâm sự cứ ib t nhé cứ chia sẻ ch buồn đi t nghe^^
| | cu lê | Chat Online |
| 09/07/2025 22:47:33 |
=)))
| | cu lê | Chat Online |
| 09/07/2025 22:47:44 |
cố lên ạ
| | Polski | Chat Online |
| 10/07/2025 08:00:19 |
gloomi hả =)??? (mà tk của ng đăng bài đấy bị xóa r)
| | góc lượng giác | Chat Online |
| 10/07/2025 08:03:47 |
tội vl
| | let that shjt go | Chat Online |
| 10/07/2025 08:22:22 |
ôi hài quá
| | let that shjt go | Chat Online |
| 10/07/2025 08:22:40 |
sống lỗi với ba mẹ m mà lên mạng ngôn m hay thế
| | let that shjt go | Chat Online |
| 10/07/2025 08:23:28 |
m bảo t les r m coi đó là thú vui à?
| | let that shjt go | Chat Online |
| 10/07/2025 08:32:41 |
=)))tư duy bọn rách
Tags:
Bạn có chia sẻ hoặc tâm sự, hãy gửi cho mọi người cùng xem đóng góp ý kiến tại đây, chúng tôi luôn hoan nghênh và cảm ơn bạn vì điều này: Gửi chia sẻ - tâm sự
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!