Ngày cậu hạnh phúc
| | Ẩn danh |
| 09/05 07:39:58 |
Tớ đã từng nghĩ mọi thứ chỉ là cảm nắng thoáng qua cho đến khi nhận ra ngày nào cũng vô thức tìm cậu trong đám đông, từng cử chỉ nhỏ của cậu đều khiến tớ nhớ rất lâu, có những buổi chiều lớp học ồn ào mà tớ chỉ nghe rõ giọng cậu, có những lúc cậu cười mà tớ lại thấy lòng mình lặng đi như có thứ gì đó vừa chạm vào nơi sâu nhất, tớ biết rõ cảm giác này nguy hiểm thế nào nhưng vẫn mặc kệ, vì có những thứ dù biết sẽ đau vẫn không thể dừng lại .Một hôm cậu quay sang, ánh mắt cậu sáng lên theo một cách mà tớ chưa từng thấy, tim tớ lúc đó đã linh cảm được điều gì đó không ổn
Cậu : Tớ hỏi thật nhé, nếu thích một người thì nên làm gì
Tớ : Thì nói ra chứ còn gì nữa
Cậu : Nhưng tớ sợ bị từ chối
Tớ : Ai mà không sợ
Cậu : Nếu là cậu thì sao
Tớ : Tớ á, chắc tớ cũng sẽ nói thôi, ít nhất còn biết kết quả
Cậu im lặng một lúc rồi cười nhẹ, cái kiểu cười mà khiến tớ thấy mọi thứ xung quanh mờ đi
Cậu : Tớ thích người đó lâu rồi
Chỉ một câu thôi mà như ai đó bóp nghẹt tim tớ lại, tớ vẫn giữ nguyên gương mặt bình thường, vẫn gật đầu như không có gì xảy ra
Tớ : Ừ, vậy thì càng nên nói
Cậu : Cậu giúp tớ nhé
Tớ không trả lời ngay, vì nếu mở miệng sớm hơn một chút có lẽ giọng tớ sẽ run, nhưng rồi tớ vẫn cười
Tớ : Ừ, tớ giúp
Từ hôm đó tớ trở thành người lên kế hoạch cho chuyện tình của cậu, nghe có vẻ buồn cười nhưng lại là thật, tớ chọn thời điểm, chọn địa điểm, thậm chí còn nghĩ giúp cậu từng câu nói sao cho tự nhiên nhất, mỗi lần cậu hỏi ý kiến tớ đều trả lời rất nghiêm túc như thể đây là chuyện quan trọng nhất trên đời, chỉ có điều cậu không biết mỗi câu tớ nói ra đều như cứa thêm một vết vào lòng mình
Cậu : Nếu tớ đứng trước mặt người đó mà quên hết thì sao
Tớ : Thì cứ nói đơn giản thôi, nói đúng cảm xúc của cậu là được
Cậu : Nhưng tớ muốn nó phải đặc biệt
Tớ : Vậy thì cậu nói rằng cậu đã thích người đó từ rất lâu, rằng mỗi lần nhìn thấy người đó cậu đều vui hơn một chút, rằng cậu không cần câu trả lời ngay nhưng cậu không muốn giấu nữa
Cậu : Nghe ổn đấy
Tớ : Ừ, ổn mà
Tớ nói rất trơn tru, như thể những lời đó chưa từng là điều tớ muốn nói với cậu
Đêm trước ngày cậu tỏ tình, cậu nhắn tin cho tớ rất lâu, kể rằng cậu hồi hộp ra sao, sợ hãi thế nào, còn tớ thì ngồi trước màn hình nhìn từng dòng chữ hiện lên mà không biết nên khóc hay nên cười
Cậu : Nếu ngày mai thất bại thì sao
Tớ : Thì ít nhất cậu đã dũng cảm
Cậu : Còn nếu thành công
Tớ dừng lại một lúc rất lâu rồi mới trả lời
Tớ : Thì chúc mừng cậu nhé
Sáng hôm sau tớ đến sớm hơn bình thường, đứng ở một góc sân trường nơi cậu nói sẽ tỏ tình, tớ đã tự nhủ sẽ không đến nhưng cuối cùng vẫn tới, có lẽ tớ muốn tự mình nhìn thấy kết thúc của câu chuyện này, muốn ép bản thân phải chấp nhận nó
Khi cậu bước tới, tay cậu run nhẹ, tớ nhận ra điều đó dù đứng khá xa, người đó cũng đứng đó, ánh mắt có chút ngạc nhiên, mọi thứ diễn ra chậm đến mức tớ nghe rõ cả nhịp tim của mình
Cậu : Tớ có chuyện muốn nói
Người đó : Có chuyện gì à , mà cậu hẹn tớ ra đây vậy ?
Cậu hít một hơi sâu, rồi nói đúng những gì tớ đã giúp cậu chuẩn bị, từng câu từng chữ đều quen thuộc đến đau lòng
Cậu : Tớ đã thích cậu từ rất lâu rồi, mỗi lần nhìn thấy cậu tớ đều thấy vui hơn, tớ không muốn giấu nữa . Cậu có đồng ý làm người yêu tớ không ?
Không gian im lặng trong vài giây, nhưng với tớ nó dài như cả một đời
Người đó : Tớ cũng vậy
Chỉ ba chữ thôi, nhưng đủ để kết thúc tất cả
Cậu cười, nụ cười rạng rỡ mà tớ từng nghĩ mình sẽ là người khiến cậu có được, rồi cậu bước tới ôm người đó, cái ôm tự nhiên và đầy hạnh phúc, xung quanh bắt đầu có tiếng xì xào, có người cười, có người trêu chọc, còn tớ đứng đó như một kẻ thừa thãi trong chính câu chuyện do mình góp phần tạo nên
Khoảnh khắc đó tớ nhận ra mình đã thua ngay từ đầu, không phải vì tớ kém hơn ai, mà vì tớ chưa từng có cơ hội, tớ quay đi trước khi ai đó kịp nhìn thấy ánh mắt mình, trước khi nụ cười trên môi không giữ nổi nữa
Chiều hôm đó cậu tìm tớ, vẻ mặt rạng rỡ như ánh nắng cuối ngày
Cậu : Thành công rồi
Tớ : Ừ, tớ biết
Cậu : Cảm ơn cậu nhé, nếu không có cậu chắc tớ không làm được
Tớ cười, vẫn là nụ cười quen thuộc mà tớ đã luyện tập suốt những ngày qua
Tớ : Có gì đâu
Cậu : Sau này tớ sẽ kể cho cậu nghe nhiều chuyện nữa
Tớ : Ừ
Nhưng trong lòng tớ biết rõ từ khoảnh khắc đó trở đi mọi thứ đã khác, tớ không còn là người đặc biệt trong những câu chuyện của cậu nữa, tớ sẽ trở thành người lắng nghe, người đứng ngoài, người chứng kiến .Đêm hôm đó tớ nằm nhìn trần nhà rất lâu, không khóc ồn ào, không gào thét, chỉ là một cảm giác trống rỗng lan ra khắp người, như thể có thứ gì đó đã vỡ nhưng không phát ra âm thanh, tớ nhận ra điều đau nhất không phải là mất cậu mà là tự tay đẩy cậu về phía người khác mà vẫn phải mỉm cười chúc phúc.Có những câu chuyện không có đúng sai, không có phản bội, không có lỗi lầm, chỉ là người đến không đúng lúc, và người ở lại thì mãi mãi không được chọn, tớ đứng trong câu chuyện của cậu như một người viết kịch bản, giúp mọi thứ trở nên hoàn hảo, chỉ tiếc là vai chính chưa bao giờ thuộc về tớ, và có lẽ sẽ không bao giờ thuộc về tớ nữa.
| | Nam2015VN | Chat Online |
| 23/05 12:30:38 |
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi lên Lazi nhiều thứ khác nữa Tại đây!