_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_(亗✦ᴮᴬᴰGIRL☾)
|
anh em ơi, bơi hết vào đây hộ tui 1 view vs ạ gần đc 1k r !!!! nào 1k view tui mở event nhá
" Ba ngàn con sông, ta chỉ cần một gáo nước. Thiên hạ vạn người, ta chỉ cần một mình ngươi..."
đây nhá, bản nhạc mà tui lấy ý tưởng viết truyện dành cho ai muốn nghe nè like=trả tuss này:https://lazi.vn/p/d/848516 rảnh tt chéo+like qt phiền=xóa Dyo_
•༒ KHÁT VỌNG ༒• - Nguyệt Minh Hồng Vũ - ✦ Mở đầu: Exura Ánh đèn như trải dài vô tận, như khẩn thiết cầu xin cô bước đi dưới chúng. Dưới khán đài, hàng chục ngàn người vẫn vỗ tay tán dương cô. Mỗi bước chân cô bước gần đến sân khấu, tiếng vỗ tay ngày một vang vọng. Như thể nhấn chìm tất cả những ác ý nhắm vào cô vậy. " Nhưng có thể, đây sẽ là lần cuối cùng tôi được gặp các bạn đấy..." Đó chính là câu nói cuối cùng của cô khi xuất hiện trước mặt tất cả mọi người. Nhưng có lẽ, tất cả cũng chỉ như lời nói thoảng qua vì họ nghĩ cô đùa. Làm sao mà một người có tương lai tươi sáng như vậy, lại chọn cách từ bỏ nó chứ ? Rồi tất cả như bị điều khiển khi cô vừa chạm vào cây violin. Toàn bộ khán đài im bặt, như thể đang chờ đợi điều kì diệu gì đó xảy ra. Tất cả họ như bị lấy mất lý trí, như những kẻ không hồn khi tiếng đàn cất lên. Bản giao hưởng mang tên " Exura " vang lên. Và có lẽ, đây sẽ là khắc hạ màn mà có thể khiến cho con người ghi sâu vào xương tuỷ nhất.... - Còn tiếp - ( Cái bản giao hưởng mang tên Exura mà tui đề cập trong truyện trên á, mn lên youtub kiếm i vậy là sẽ ra nhá, nhưng mà chỉ là 1 bản violin bình thường thoi à chứ chẳng phải giao hưởing hay gì hết nhá :)))). Mà cũng tại vì cái bài Exura đó hay thiệt :>>>, ai muốn nghe thì tìm nhá, hoặc trên trang cá nhân của tui cx có á :>>> ) like=trả tuss này:https://lazi.vn/p/d/848516 rảnh tt chéo+like qt phiền=xóa Dyo_
https://decomytree.com/home?hashedId=iImsw2Kr0Enz mn trang trí cây thông loen típ tui đi ạ :>>>>>>> ttc bn này https://lazi.vn/user/nguyn_293 hứa trả khi nhận đc thông báo phiền = xóa ♥ ♡tanh♡
đây đây anh em, vid lmao lmao nx đêy :))))))))))
anh em coi thử đi :)))) ko bt lói j à còn 1 vid nx á :))))
Khi tôi hỏi một ai đó về mình, họ thường băn khoăn một lúc rất lâu rồi mới trả lời câu hỏi của tôi. Ai cũng vậy, tất cả bọn họ đều có cùng một câu trả lời - đó chính là đôi mắt của tôi....Họ bảo với tôi rằng, đôi mắt của tôi không giống như người sống, vô hồn và lạc lõng. Không có 1 tia sáng hay cảm xúc gì trong đó cả. Như một con rối, tôi được sinh ra và lớn lên chỉ để phục vụ những người đã kì vọng rất nhiều vào sự ra đời của mình. Tôi thường nghe nhiều người bảo rằng, khi chúng ta được sinh ra, hãy nên biết ơn với những người đã sinh ra mình, báo đáp họ, bảo vệ họ, vâng lời họ. Nhưng, dường như tôi có cố gắng làm hài lòng họ - người đã tạo ra tôi bằng bằng bao nhiêu cách, thì đối với sự tham lam vô tận, bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ làm thoả mãn lòng tham ấy. Những người bạn của tôi từng hỏi rằng, tôi đã phải chịu nhiều hình phạt, yêu cầu hay kì vọng khắt khe gì chưa ? Thì vâng, tôi chưa từng. Nhưng bất cứ thứ gì cũng có giới hạn của nó, không có thứ gì là vô tận cả. Tôi chưa từng bị đánh hay bạo hành. Nhưng tôi đã phải trải qua một thời gian dài bị trầm cảm trong thầm lặng. Bị vắt kiệt sức lực, tinh thần qua từng ngày tháng dài đằng đẵng đã khiến tôi trở nên thay đổi rõ rệt. Đôi mắt tôi đã có thêm rất nhiều quầng thâm, cân nặng tôi theo đó giảm dốc, mỗi sáng thức dậy, tôi như một xác chết. Không hồn, không cảm xúc, không mục tiêu hay ước mơ.Tất thảy chỉ như một vòng lặp bất tận không có hồi kết. Và tất cả chỉ kết thúc khi tôi chọn chấm dứt cuộc đời mình..... Nhưng tôi không thể đưa ra lựa chọn cho chính mình, bị tước mất quyền mưu cầu hạnh phúc, bị sai khiến, điều khiển chỉ để làm hài lòng, làm vật ở trên đỉnh cao để khiến những kẻ thấp kém hơn ngưỡng mộ. Khi biết được quá khứ của tôi, đã có rất nhiều người hỏi tôi rằng, tôi đã làm gì để có thể vượt qua tháng ngày dài day dẵng tựa hồ địa ngục ấy. Và tôi chỉ có thể đáp "TÔI KHÔNG BIẾT" Họ - những kẻ lạm dụng tôi, đã bị bắt đi vì hành hạ tôi trong thời gian dài, đối với người ngoài có thể họ thấy đây là một sự cứu rỗi hay một sự giải thoát, nhưng đối với tôi, đây chẳng khác gì một con búp bê mất đi cục pin - nguồn sống của nó vậy..... Chơi vơ, lạc lõng, không chốn dung thân. Tôi đã suy nghĩ - thứ lần đầu tiên tôi làm trong đời, đó chính là chọn cách kết thúc mình, TỰ SÁT. Nỗi đau dường như giằng xé con tim tôi, huỷ hoại đi nhân tính, bản chất của của một con người khi tôi chết đã khiến tôi thức tỉnh. Tôi chợt nhận ra, có phải mình đã quá nhân nhượng hay không, tôi muốn làm lại, muốn trả thù những kẻ đã khiến tôi thành ra bây giờ. Giá như tôi có thể quay trở lại, tôi sẽ thay đổi tất cả. Để thay đổi tương lai của hàng nghìn người giống như tôi, giúp họ thoát ra khỏi bi kịch này. Mang đến nguồn ánh sáng mới cho nhân loại...... Và lần nữa khi tỉnh dậy, điều ước của tôi đã thành sự thật, và khi đó nơi đáy mắt của một người vô hồn đã ánh lên tia sáng, tự thề nguyện sẽ trở lại và thay đổi tương lai....... - Nguyệt Minh Hồng Vũ - mẫu truyện mới đầu tay, do chính tui nghĩ ra cứ cảm thấy nó thảm quá nhỉ :) ban đầu tui còn định viết nhân vật chính bị bạo hành hay bị abcxyz nữa kìa:> nhưng nghĩ lại thấy như vầy là okela rồi :>>>
- Hậu ký - Thẩm Sách, tự Mục Dã. Hậu nhân của danh môn, tư mạo hơn người. Sinh hoạt khốn khó, cùng với bào muội sống gửi nhà người. Nhờ vào chiến công được phong tước làm Vương, giỏi lấy chiến dưỡng chiến, tính tình thô bạo đa nghi, xảo trá đa mưu. Hoàng thất phía sau kiêng kỵ, giam cầm kỳ muội Chiêu Chiêu, vọng tưởng lấy thân quyến chế trụ. Thẩm Sách dẫn binh đánh vào Đô thành, kỳ muội nuốt hương tự vẫn. Thẩm Sách nổi cơn thịnh nộ đốt cháy cung thất, giết chết vua, chấn động đất trời. Sau đó người trong dân gian truyền tai nhau một lời đồn, ngày Hoàng cung bị phá, Thẩm Sách một người một ngựa, ôm trong ngực một nữ tử mặc y phục đỏ rời khỏi. Về sau không rõ tung tích, mảnh đất hai bên bờ nhất thời vô chủ, vùng biên giới phía Nam rơi vào đại loạn. | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||









