_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_

(亗✦ᴮᴬᴰGIRL☾)
#"When you see your self, you will also see the shape of the universe."
2.631
256 theo dõi 124 bạn
Thông tin
Link tài khoản:
Xem trên Lazigo
2 câu hỏi | 29 trả lời
8 truyện
0đ thực lực | 16đ cảm ơn
Huy hiệu Chuyên cần:
Khởi đầu
Khởi đầu
Khám phá
Khám phá
Rèn luyện
Rèn luyện
Thử thách
Thử thách
Hố đen
Hố đen
Huy hiệu Lượt xem:
Gió
Gió
Huy hiệu Theo dõi:
Giấy
Giấy
Nhựa
Nhựa
Huy hiệu Sao đánh giá:
Đom đóm
Đom đóm
Nến sáng
Nến sáng
Bảng huy hiệu (+)
17 - 8 - 2007
Học lực: Giỏi
Cấp học: Cao đẳng - Đại học
Môn học yêu thích: Âm nhạc, Mỹ thuật, Lịch sử, Ngoại ngữ khác
Tình trạng: Một mình
Sở thích: Âm nhạc, Hội họa, Thiên văn, Khám phá, Nấu ăn, Ảo thuật, Thủ công mỹ nghệ, Thể thao, Đọc sách, Thú cưng, Trồng trọt, làm vườn, Truyện tranh, Cosplay, Nghệ thuật biểu diễn, Văn hóa, Sưu tập, Giải trí, vui chơi ngoài trời
Quận Cái Răng - Cần Thơ
21 ảnh
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đã tham gia: 21-09-2024
Số ngày hoạt động: 376 ngày
Ảnh nền
Báo cáo vi phạm
4.9
1.264 sao / 258 đánh giá
5 sao - 251 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 1 đánh giá
2 sao - 1 đánh giá
1 sao - 4 đánh giá
Điểm 4.9 SAO trên tổng số 258 đánh giá
Bánh
30
51 2
_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_
Link | Report
2024-10-14 21:54:28
Chat Online
                                                         ✦ℭ Dynasty❍✦  

♬ Some days it's hard to see
♬ If I was a fool or you a thief
♬ Made it through the maze to find my one in a million
♬ And now you're just a page torn from the story I'm building
♬ And all I gave you is gone
♬ Tumbled like it was stone
♬ Thought we built a dynasty that heaven couldn't shake
♬ Thought we built a dynasty like nothing ever made
♬ Thought we built a dynasty forever couldn't break up
♬ And all I gave you is gone (don't you wanna)
♬ Gone (don't you wanna)
♬ And all I gave you is gone (don't you wanna)
♬ Gone (don't you wanna)
♬ Gone (don't you wanna)
♬ Gone (don't you wanna)
♬ And all I gave you is gone (don't you wanna)
♬ Gone (don't you wanna)
♬ And all I gave you is gone
♬ Tumbled like it was stone
♬ Thought we built a dynasty that heaven couldn't shake
♬ Thought we built a dynasty like nothing ever made
♬ Thought we built a dynasty forever couldn't break up
♬ It all fell, it all fell down, it all fell down
♬ It all fell down, it all fell down, it all fell down
♬ And all I gave you is gone (don't you wanna)
♬ Gone (don't you wanna)
♬ And all I gave you is gone (don't you wanna)
♬ Gone (don't you wanna)
♬ And all I gave you is gone (don't you wanna)
♬ Tumbled like it was stone
♬ Thought we built a dynasty that heaven couldn't shake
♬ Thought we built a dynasty like nothing ever made
♬ Thought we built a dynasty forever couldn't break up
♬ It all fell, it all fell down, it all fell down, hey
♬ It all fell down, it all fell down, it all fell down
                                                           

                                            ୨ৎ         - Thank's for watching -         ୨ৎ
                                                                       
3 0
_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_ | Chat Online Report
bài này tui hay nghe mỗi khi buồn
suy lắm
1 0
luuqhuog | Chat Online Report
bài nèy huyền thoại lắm nek^^
#Like = Trả tuss đầu 
#Rảnh tt chéo 
#Phiền xóa 
​#Duachuot
2 0
_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_ | Chat Online Report

ok bbi nha :)))


2 0
nguyễn bayeh | Chat Online Report
bài này hay nha
1 0
_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_ | Chat Online Report
hay chứ
huyền thoại mà
1 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_
Link | Report
2024-10-12 21:57:48
Chat Online

     Tin nhắn của mẹ đến khi tôi đang chờ lấy hành lí. Tôi có phải con nít lên ba đâu mà cần người đưa đón, vốn định nhắn lại với mẹ như thế nhưng rồi lại thôi. “Vâng ạ”. Dù không thích nhưng tôi vẫn miễn cưỡng đồng ý để mẹ yên tâm. Giữa sân bay tấp nập kẻ đón, tôi cố lách mình khỏi dòng người đông đúc để tìm một chỗ đứng dễ thở hơn thì có một bàn tay nắm lấy cánh tay tôi kéo ra.

     - Nấm, cháu là Nấm phải không?

     - Chú là...

     - Chú là bạn của mẹ cháu, chú tên Thanh. Chúng ta có từng chào hỏi nhau qua điện thoại, hôm nay chú mới có dịp gặp Nấm ngoài đời. Cháu xinh hơn rất nhiều trong hình đấy!

     “Nấm, Nấm”, tôi khá khó chịu khi chú ấy liên tục gọi biệt danh của tôi thay vì tên thật.

     Biểu hiện không thích của tôi lộ rõ trên từng cơ mặt, vậy mà người đàn ông bên cạnh tôi dường như chẳng nhận ra điều ấy. Mẹ tôi là một người khá trầm tính, tại sao mẹ có thể  quen một người hoạt ngôn như này nhỉ? Tôi bất giác nghĩ thầm trong bụng khi liếc nhìn người đàn ông đang huyên thuyên bên cạnh rồi ngó lơ ra bên ngoài cửa kính. Tôi thiếp đi trên xe lúc nào chẳng hay.

     - Di, Di, chúng ta đến nhà rồi.

     Tôi ngồi bật dậy khi bị chú Thanh lay mạnh vào vai, tôi bước xuống xe và đưa mắt nhìn xung quanh bằng ánh mắt bỡ ngỡ. Trước mắt tôi không còn là tòa chung cư màu xám của mẹ nữa mà thay vào đó là ngôi nhà khang trang ba tầng với một khoảng sân xanh mướt.

     - Chúng ta vào nhà thôi.

     Chú Thanh cất giọng kéo tôi khỏi những hoài niệm, vốn là đứa rất khó thích nghi với môi trường mới nhưng dù có vạn lần không thích thì tôi vẫn phải bước những bước chân nặng trĩu vào nhà. So với căn nhà rộng lớn đầy đủ tiện nghi này thì tôi vẫn thích căn chung cư nhỏ bé của mẹ hơn, tôi luôn phàn nàn rằng nơi ấy chật chội nhưng lòng tôi lại luôn hoan hỉ vì nó không thể chứa thêm ai. Tôi không thích mẹ đi bước nữa nhưng lại chẳng đủ dũng khí để nói câu từ chối khi mẹ hỏi rằng tôi có đồng ý không? Tôi lấy quyền gì ngăn cấm hạnh phúc của mẹ, tại sao bố được quyền cùng nhau xây dựng một gia đình mới hạnh phúc còn mẹ thì không? Tôi đã đấu tranh và gạt phăng những ý nghĩ ích kỉ ra khỏi đầu khi quyết định trở về Việt Nam.

     - Chú đã đem đồ đạc của con lên phòng, con lên nghỉ ngơi đợi mẹ con về rồi mình cùng ăn cơm nha. À phòng con là phòng có cánh cửa màu lam trên tầng hai, mẹ con nói con thích màu lam nên chú đã sơn.

     Chú Thanh nói vọng ra từ gian bếp khi tôi đang mải mê quan sát ngôi nhà. Tôi đã cố không ngủ để đợi mẹ về nhưng khi ngả lưng xuống chiếc giường êm ái tôi đã ngủ một giấc tròn đến tận bình minh. Mùi nước dùng thơm lừng từ nồi phở của mẹ đã đánh thức tôi, cái ôm từ phía sau của tôi đã khiến mẹ giật mình khi đang chuyên tâm sắp xếp bàn ăn.

     - Mẹ tưởng con sẽ ngủ đến trưa cơ đấy.

     - Con cũng định thế nhưng chẳng phải mẹ đã đánh thức con bằng hương thơm này sao?

     Thấy tôi ngó nghiêng khắp nhà mẹ liền cốc nhẹ đầu và kêu tôi ngồi vào bàn.

     - Chú Thanh về rồi, cô không phải tìm.

     - Về rồi? Vậy đây không phải là nhà mẹ và người đó cùng mua sao ạ?

     - Đây đúng là nhà của mẹ và chú Thanh cùng mua để xây dựng cuộc sống mới cùng nhau nhưng chú ấy bảo muốn cho hai mẹ con ta không gian riêng trước khi mẹ thành cô dâu mới nên đã nhường cho chúng ta.
     Đi xa, tôi nhớ nhất là mẹ và thèm nhất là món phở mẹ nấu nên tôi đã ăn liền hai tô đầy trước sự kinh ngạc của mẹ. Ăn no bụng, ngủ đã mắt tôi mới lấy lại tinh thần để ngắm nhìn mẹ. Bốn năm không gặp, tôi thấy mẹ trẻ hơn, gương mặt mẹ không còn những nỗi buồn phảng phất mà thay vào đó là sự hiện diện của hạnh phúc. Chú ấy hẳn đã giúp mẹ chữa lành những vết thương? Những điều muốn nói cùng mẹ chẳng hiểu sao chúng cứ bám lì lấy tâm trí tôi, không một lời nào đi đến cửa miệng để được cất lên.
                                                          - Còn tiếp -

2 0
Viết truyện | Chat Online Report
C cũng viết truyện à
1 1
_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_ | Chat Online Report
1 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_
Link | Report
2024-10-12 20:00:15
Chat Online
À thông báo tới mn là mình ko off hẳn :)))))))))))))))
Mình chỉ tạm thời ít on thường xuyên hơn hoi :)))
nên là đừng gạch ống tui nha :))))
1 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_
Link | Report
2024-10-11 20:24:10
Chat Online
thông báo đến mn 1 tin ạ
tạm thời mình sẽ off lazi khoảng 2 3 4 5 tháng j đấy để chuẩn bị ôn thi
nên mn ờ ờ :))))) ko bt lói j hết
nên là cảm ơn mn đã đồng hành cùng mình suốt thời gian qua 
330 lượt xem, 67 lượt theo dõi hay 29 người bạn đều là một con số quý giá đối với mình, mình thật sự rất cảm ơn những người đã đồng hành cùng mình thời gian qua. Chỉ mình cách sử dụng học tập lazi là điều mà mn đã lm chi mik, mik thì cx ko có j để làm quà cho các bn hết nên lấy lời cảm ơn tặng cho mn nha
Cảm ơn group nhà BF vui vẻ đã tặng mik nhiều drama để hít hà
Cảm ơn bn Xixin BF đã lm bn của mình, cj Mụi cx như tất cả mn trong nhóm vì đã chiếu cô s mình
Tuy là mik mới dùng lazi ko lâu nhưng cx đã bt đc thêm rất nhiều điều thú vị và bổ ích ở trên đấy
Mình thực sự cảm ơn tất cả mn rất nhiều.
1 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_
Link | Report
2024-10-07 18:09:00
Chat Online
                                                                Nửa trái tim
5 giờ chiều. Tôi vươn vai, tiếng xương kêu ''răng rắc'' sau một buổi chiều vùi đầu trong thư viện. Tôi vội vàng thu dọn sách vở, chạy nhanh để kịp bắt xe bus về chỗ trọ. Có lẽ trời sắp mưa. Bầu trời chỉ còn sót lại vài vạt nắng mong manh và tiếng sấm bắt đầu vang lên có nhịp điệu như màn khởi đầu buổi hoà nhạc của thiên nhiên.
     Cũng may tôi vừa về tới nơi thì trời đổ mưa. Cơn mưa rào ghé ngang sau cái nắng rực rỡ oi bức chằng còn xa lạ với ai, có người thích, có người không, còn tôi thì thưởng thức nó. Chọn cho mình một bộ quần áo thoải mái, tôi nhanh chóng tắm rửa rồi bổ trái dưa hấu vừa mới mua hôm qua ra ăn. Cảm giác ngọt mát khi miếng dưa hấu đỏ mọng chạm vào đầu lưỡi như lan toả từ ruột gan tới từng thớ da thịt. Không khí lành lạnh mang theo hơi nước và mùi đất ẩm từ ngoài cửa sổ lùa vào tràn ngập căn phòng nhỏ, xua tan sự nóng nực của cái nắng hạ.
     Bài hát Nửa trái tim của ban nhạc Hồng Kông mà tôi yêu thích - Thảo Mãnh vẫn đang chạy đều đều, những giai điệu xưa cũ ấy hoà cùng tiếng mưa, dù tôi có nghe qua bao nhiêu lần cũng không thấy chán.
                                                                          ***
     Những người bạn có cùng sở thích nghe nhạc ''xưa'', trước nay tôi gặp không nhiều. Hồi bé, ngoại tôi thường xem những bộ phim Hồng Kông hay nghe những bài hát theo khung giờ phát trên đài cát-sét. Mấy chú hàng xóm người góc Hoa, cứ chiều chiều là lại ''lên nhạc'', hát karaoke vang cả xóm. Những ngày nắng nóng bỏng rát, tôi thường nằm chỏng chơ trên chiếc võng, bỏ một chân xuống và miệng thì ngân nga theo, dù không hiểu lời hát nhưng tôi vãn thấy hay một cách lạ kì.
Khi ấy, tôi và cậu bạn hàng xóm còn lập một ban nhạc hai người, chiều naod cậu ấy cũng sang chơi với tôi. Dù là con trai nhưng cậu ấy trắng trẻo, thấp và gầy hơn tôi. Vì vậy tôi luôn là người bảo vệ cậu ấy. Mẹ cậu ấy thường đi làm về muộn, còn bố đã mất trong một tai nạn xe. Hễ cứ thấy trời sẫm tối mà mẹ chưa về thì cậu ta lại tới tìm tôi. Chúng tôi cầm chiếc chổi lên vờ đánh guitar, hát theo nhạc và tưởng tượng mình cũng là một ca sĩ.
     Mưa mùa hè đến, những cơn mưa dai dẳng từ hôm nay tới sáng hôm sau vẫn chưa dứt làm khí trời lạnh đi không ít. Chúng tôi ngồi ở hiên nhà, tay bưng chén chè mè đen nóng hổi ngoại vừa nấu, vừa ăn vừa tám phét về những chuyện tương lai, như là khi lớn lên sẽ làm gì, rồi cùng viết vào sổ tay những dòng chữ nắn nót, đại loại sau này sẽ lập ra ban nhạc nổi tiếng như ban nhạc Thảo Mãnh, sau đó đi biểu diễn khắp nơi.
     ''Chờ tới khi cậu làm cô dâu, tớ nhất định sẽ hát tặng cậu''.
     ''Nhỡ cậu là chú rể thì sao ?''. - Tôi tò mò
     ''Dễ! Chú rể hát tặng cho cô dâu chứ sao''. - Câu trả lời của cậu làm tôi cười híp mắt.
     Chúng tôi chơi với nhau và mộng mơ thật nhiều như thế đấy. Những bản nhạc huyền thoại lớn lên cùng tôi theo năm tháng, để rồi mỗi khi vang lên, tâm hồn tôi như được trở lại thời thơ bé khi còn bên ngoại, bên cậu bạn nhỏ của tôi.
     Sau này khi gia đình tôi chuyển đi, lần cuối tôi gặp Thư - cậu bạn hàng xóm là vào một buổi chiều mùa hạ, cũng giống như thời tiết dạo gần đây, trời mưa rào sau những ngày nắng. Từ biệt ngôi nhà nhỏ xinh với chiếc cổng phủ lớp rêu xanh rờn của ngoại, tôi bước lên chuyến tàu từ Nam ra Bắc theo bố mẹ. Sau khi nằm gọn trong lòng ngoại khóc chán chê, tôi chỉ còn cảm giác mất mát khôn nguôi. Suy nghĩ non nớt của tôi xoay vần bởi những lo lắng: Không biết tôi đi rồi ai sẽ là người bảo vệ cậu ấy? Trời mưa cậu ấy ở nhà một mình thì biết phải làm sao?...
     Khi ấy Internet không phổ biến như bây giờ, tôi và Thư không còn liên lạc, một lần rời xa, thế là chúng tôi mất nhau, còn tôi thì mất đi mối tình đầu. Thực sự thì trái tim tôi lúc ấy đã ở lại cùng tên nhóc con hàng xóm mất rồi. Những ngày nghỉ lễ về thăm ngoại, tôi có chạy đi tìm Thư như tìm kiếm kí ức tuôi thơ đã bị lạc mất, nhưng ngoại kể hai mẹ con Thư cũng đã chuyển đi không lâu.

                                                              - Còn tiếp -
3 0
_Phương Nhi_ | Chat Online Report

#Đã like cho chủ tuss.
#Trả mình tuss:https://lazi.vn/p/d/836696
#Tt chéo? Rảnh lm wen.
#Phiền=xóa
#Phuongnhi
1 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_
Link | Report
2024-10-07 18:01:51
Chat Online
                                                             Nửa trái tim
Lên đại học, tôi quyết định vào Sài Gòn, nơi mà lâu nay chỉ có thể làm khách vào dịp nghỉ lễ, nơi có ngoại, nơi cất giữ mối tình đầu thơ ngây, cũng là vùng đất xa lạ mà thân thuộc nhất với tôi. Chẳng hiểu sao, cho dù Hà Nội có đẹp và lãng mạn với bốn mùa rõ rệt, những con phố cổ ngào ngạt mùi hoa sữa quyến rũ, ở đó tôi được làm quen với cuộc sống mới, những người bạn mới, thì trong lòng tôi vẫn luôn hướng về mảnh đất chất chứa bao kỉ niệm đặc biệt này.
     Sài Gòn nói lớn thì không quá lớn, nhưng nói nhỏ thì không hề nhỏ. Tôi yêu lắm cái nắng rực rỡ và cũng yêu cả ngày mưa Sài Gòn.
     Ở mảnh đất mà mọi người nghĩ là thành phố không bao giờ ngủ, nơi hoa lệ và vội vã này, tôi vẫn tìm thấy tình cảm yêu thương giữa những người làm ăn xa xứ, những con hẻm nhỏ bình yên thi thoảng lại vang lên tiếng rao bán hàng, bánh trái của các cô chú, những chiếc xe đẩy bán đủ các loại chè hay hủ tiếu gõ dưới bờ tường phủ đầy hoa giấy.
     Nơi đây vẫn còn vô vàn thứ thú vị mà tôi chưa khám phá, cũng có biết bao con đường mà tôi chưa từng đặt chân tới. Bởi vậy mới nói, Sài Gòn đặc biệt với tôi lắm.
     Những hôm rảnh rỗi, tôi thường tranh thủ sang thăm ngoại. Mỗi lần tôi đến, ngoại lại lụi cụi nấu một nồi chè mè đen, giục tôi ăn ngay cho nóng.
     Dù ngoại của tôi tóc đã bạc trắng, đôi tay chăm chút con cháu của ngoại đã trở nên gầy guộc, nhưng có lẽ vì yêu âm nhạc nên ngoại vui vẻ yêu đời lắm.
     Đôi lúc ngoại thường thủ thỉ đùa tôi: "Ngoại phải sống lâu, sống khỏe để coi mặt cháu rể của ngoại chứ!".
     Bước vào năm nhất, thời gian rảnh rỗi còn nhiều, tôi thường đi làm thêm ở tiệm cà phê nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm ở quận Một, chứa đầy sách. Tôi tình cờ tìm thấy nơi tuyệt vời này khi đang lang thang dạo quanh Sài Gòn.
     Chị chủ quán là người vô cùng yêu thích sách, tiệm chỉ có một quầy pha chế nhỏ, nằm giữa hai kệ sách lớn. Những lúc quán không có khách, chị cho phép tôi đọc sách trên kệ.  Từng cuốn được chị xếp ngay ngắn, nhìn là muốn mở ra đọc ngay.
     Thi thoảng, tôi và chị hay tâm sự về cuộc sống của nhau. Chị bông đùa hỏi tôi có người yêu chưa, tôi kể rằng trong lòng tôi vẫn còn nhớ về một người. Sau khi biết đó là cậu bạn thời thơ bé, chị bỗng bật cười.
     "Dễ thương quá! Nhưng có lẽ em nên thử tìm hiểu một người khác đi thôi. Các em đã không còn liên lạc lâu như thế rồi" – Chị nháy mắt với tôi – "Mỗi người đều có một khu rừng thuộc về mình, người lạc mất sẽ lạc mất, mà người nên gặp lại nhất định sẽ gặp lại nhau."*
     Chiều hôm nay trời tiếp tục mưa, tiệm cà phê vắng khách, chị chủ cũng không lên quán. Tôi vén tóc mai và búi cao lên cho gọn gàng, sau đó dọn dẹp sơ sau một ngày dài. Chưa đến giờ nghỉ, tôi nhập trên thanh tìm kiếm một từ khóa quen thuộc, sau đó tranh thủ đọc tiếp quyển sách đang dang dở.
     Bài Nửa trái tim yêu thích vang lên, ngoài trời mưa không ngớt, giọt nước nặng hạt gõ liên tiếp trên mái hiên, âm thanh tuyệt vời này làm tôi ước gì khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi.
     Bỗng cửa mở, một chàng trai bước vào. Cậu ấy gập chiếc ô lại để gọn vào một góc, làm vẻ mặt hơi ngạc nhiên, rồi cười khẽ.
     "Nhạc của Thảo Mãnh sao? Hiếm đấy".
     Tôi vui vẻ hỏi cậu ấy muốn order nước gì. Giây phút mắt chúng tôi chạm nhau, cả hai đều khựng lại, đứng hình mất mấy giây. Chàng trai với dáng người dong dỏng cao, làn da hơi rám nắng, nhưng những đường nét trên khuôn mặt dù có thay đổi đến mấy tôi cũng có thể nhận ra.
     "Tớ đã tìm cậu rất lâu." - Thư lên tiếng trước - "Cậu vẫn còn nghe nhạc của Thảo Mãnh".
     "Ừ, nghe quen rồi, không bỏ được". Tôi gần như trả lời ngay, trống ngực đập thình thịch. Dưới ánh đèn vàng cam ấm áp, chúng tôi cứ đứng đó nhìn nhau như nhìn ngắm một điều gì quý giá cho đủ mới thôi.
     Thư gọi một ly cà phê đá và một ly nước ép dưa hấu, sau đó đưa lại cho tôi ly nước ép.
     "Để tớ mời cậu nhé. Thêm hai năm nữa là xa nhau được một thập kỉ rồi đấy".
     Tôi không thể ngờ rằng dù đã đi nửa vòng trái đất, chúng tôi cứ thế gặp nhau ở nơi nhỏ bé này. Giờ cậu bạn đã cao hơn tôi cả cái đầu, dáng người cũng rắn rỏi hơn rất nhiều. Chúng tôi cùng nhau ôn lại kỉ niệm, rồi kể cho đối phương nghe về những chuyện sau khi chuyển đi.
     Tôi không thể ngờ rằng dù đã đi nửa vòng trái đất, chúng tôi cứ thế gặp nhau ở nơi nhỏ bé này. Giờ cậu bạn đã cao hơn tôi cả cái đầu, dáng người cũng rắn rỏi hơn rất nhiều. Chúng tôi cùng nhau ôn lại kỉ niệm, rồi kể cho đối phương nghe về những chuyện sau khi chuyển đi.
     Về sau tôi mới biết, Thư đã trở về con phố ấy sau tám năm xa cách để tìm tôi khi vừa vào đại học. Cậu ghé thăm ngoại tôi và cũng biết ngôi trường mà tôi theo học. Thư học trường Khoa học Tự nhiên, còn tôi học Sư phạm sát bên đó.
     Thế là chúng tôi lại trở thành hàng xóm của nhau một lần nữa. Tôi thầm cảm thán có những mối nhân duyên thật diệu kì, dù đó là một khoảng thời gian dài, nhưng người tôi muốn gặp, cuối cùng cũng đã gặp.
     "Hồi nhỏ tớ sợ mưa, cũng ghét mưa lắm. Nhưng nhờ có cậu nên tớ không ghét nữa, thậm chí còn có gì đó rất đặc biệt, khó tả lắm" - Cậu bạn cười, gãi gãi tóc.
     Tôi phát hiện khi lớn lên, chẳng ai trong chúng tôi thực hiện được mơ ước ngây ngô thời nhỏ. Tôi say mê tiểu thuyết, sách vở, còn Thư vùi đầu vào máy tính, lập trình game, đến mức đạt học bổng toàn phần của trường đại học.
     Dẫu vậy chúng tôi đều vẫn nghe những bản nhạc xưa, như một liều thuốc tinh thần không thể thiếu vào những ngày mưa mùa hạ, những bản nhạc đầy hoài niệm với giai điệu đặc trưng không lẫn đi đâu được. Phải chăng vì vậy mà chúng tôi lại tìm thấy nhau?
     "Chắc vì ông trời thấy thương tớ, vì chỉ có nửa trái tim sao sống được, nên phải tìm thấy cậu để lấy Nửa trái tim còn lại", - Thư giả bộ nghiêm túc.
     Ra là qua từng ấy năm, chỉ một giây tôi cũng chưa từng quên Thư, bởi giây phút nhìn thấy cậu, thời gian của tôi như quay về mùa hạ năm ấy. Tháng năm qua đi, vào một ngày đẹp trời, sau khi cái nắng hạ vương vấn hương hoa kèn hồng nhè nhẹ nhường chỗ cho cơn mưa rào, ông trời cho tôi gặp lại Thư.
     "Mỗi người đều có một khu rừng thuộc về mình, người lạc mất sẽ lạc mất, mà người nên gặp lại nhất định sẽ gặp lại nhau."*
     *Trích tiểu thuyết Rừng Na Uy - Haruki Murakami

                                                                      - Hết -
1 0
_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_ | Chat Online Report
nhìn hình thấy ko đc hợp cho lắm nhỉ, nhg mà kệ :)) đẹp là đc
1 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_ | Chat Online Report
ai kiếm đc ảnh hợp gu thì cứ lưu đi
tặng đếy :))))
thấy tui tốt bụng ko :)))
1 0
_Phương Nhi_ | Chat Online Report
#Đã like cho chủ tuss.
#Trả mình tuss:https://lazi.vn/p/d/836696
#Tt chéo? Rảnh lm wen.
#Phiền=xóa
#Phuongnhi
1 0
_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_ | Chat Online Report
gòi nha bn
1 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_
Link | Report
2024-10-05 21:39:03
Chat Online

Tôi thích cậu ấy. Nhưng cậu ấy không hề thích tôi.

Sinh nhật tôi, cậu ấy tặng tôi một hộp sao. Tự tay cậu ấy gấp. Tổng cộng có 999 ngôi sao.

Mãi cho đến ngày cậu ấy kết hôn, cậu ấy mới hỏi tôi : ''Những câu bên trong sao tớ gấp cậu đã đọc chưa ? ''

Tôi vội vàng chạy về. Mở hộp sao ra, phát hiện bên trong mỗi ngôi sao đều là một câu tỏ tình với tôi. Giây lúc ấy tôi như chết lặng đi, tôi hối hận vô cùng, giá như lúc ấy tôi đã mở hộp sao ra sớm hơn thì có lẽ.... mọi chuyện sẽ khác....
Nhưng bây giờ, cậu ấy đã là chú rể của người khác rồi....
 

Người ta thường nói đến với nhau là duyên phận. Nhưng nếu như ta chỉ bỏ lỡ 1 giây thôi, thì nó sẽ mãi mãi rời xa ta....

 

4 0
khongcanbiet | Chat Online Report
buồn v
1 0
_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_ | Chat Online Report
suy..... :(((
1 0
_Phương Nhi_ | Chat Online Report
#Đã like cho chủ tuss.
#Trả mình tuss:https://lazi.vn/p/d/836696
#Tt chéo? Rảnh lm wen.
#Phiền=xóa
#Phuongnhi
1 0
_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_ | Chat Online Report
ok rồi nha bn
0 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_
Link | Report
2024-09-29 15:14:05
Chat Online
cứu e mn ơi
nay e bị ngta lừa e ạ
ảnh nói là muốn cưới em, xong en nói là nhaf em có của hồi môn là 30 tỏi(15 tờ vé số)
cái ảnh nói à em sạo, ảnh đòi hack acc em luôn mọi người ơi
cứu e với ét o ét
1 0
xixin | Chat Online Report
=))
1 0
Any | Chat Online Report
Câu chuyện thật là buồn ....... 
​cười
1 0
_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_ | Chat Online Report
đã có ai làm gì đâu, đã chạm vào đâu
thằng khứa đa cấp tui nó vô đây bình luận luôn gòi nè mn ơi
gạch ống nó đi ạ để cứu con gái nhà lành :)))))
1 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

_ღ Nguyệt Minh Hồng Vũ ღ_
Link | Report
2024-09-26 20:24:31
Chat Online

                                   '' Tears are the silent language of grief.''
1 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×