Tôi sinh ra không phải là một người đặc biệt, nhưng tôi có những điều mà nhiều người mơ ước: một gương mặt ưa nhìn, một gia đình yêu thương và một cuộc sống đủ đầy. Nhưng dường như số phận đã an bài, tôi không được phép tận hưởng những điều đó quá lâu. Như một đóa hoa sớm nở tối tàn, tôi biết rằng thời gian của mình trên thế giới này không còn nhiều. Sự thật ấy như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào tim tôi mỗi ngày. Tôi đã cố gắng sống, yêu thương và cống hiến hết mình, nhưng nỗi sợ hãi về một tương lai không có tôi vẫn luôn ám ảnh. Tôi muốn được nhìn thấy em gái tôi trưởng thành, muốn được cùng cha mẹ đi du lịch khắp thế giới, muốn được làm một bác sĩ tài danh cứu mọi người khỏi căn bệnh mang lại hạnh phúc , tương lai , tốt đẹp ... Nhưng có lẽ, những điều đó sẽ mãi mãi chỉ là những ước mơ dang dở. Dù vậy, tôi không cho phép mình gục ngã. Tôi sẽ sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng, trân trọng từng khoảnh khắc và lan tỏa yêu thương đến mọi người. Bởi vì, tôi tin rằng, dù cuộc đời có ngắn ngủi, những gì tôi để lại sẽ còn mãi trong tim những người tôi yêu thương.