HuuDai(.)
|
Tôi luôn sợ hai chữ “từ biệt”. Không phải vì nó nặng nề, mà vì chỉ cần chạm khẽ thôi cũng đủ làm rung lên phần yếu nhất của một quãng đời đã qua. Đặt bút xuống, mới hiểu có những thứ không phải viết ra là nhẹ đi, mà là viết ra rồi mới biết mình đã giữ nó chặt đến mức nào. Ba năm, tưởng dài, hóa ra chỉ đủ để tích góp một kho ký ức không cách nào mang theo trọn vẹn. Tiếng cười, những buổi trưa lười biếng, những lần ngồi sát nhau mà chẳng nói gì… tất cả bỗng dưng dồn lại, nghẹn ở cổ họng. Có những thứ đẹp, không phải vì nó hoàn hảo, mà vì nó đã kết thúc. Ngày đầu vào lớp, tôi từng là đứa đứng nép ở cuối hành lang, ôm chặt tập vở như ôm một cái cớ để không phải bắt chuyện với ai. Và rồi có người bước tới, kéo tôi ra khỏi cái vỏ đó, rất tự nhiên, rất đơn giản: “Từ nay là ta là bạn nhé.” Nghe thì bình thường. Nhưng hóa ra, có những câu nói đủ sức thay đổi cả một quãng đời. Chúng ta đã từng chạy đuổi nhau đến mướt mồ hôi chỉ vì một trò đùa chẳng có gì đặc biệt. Từng gấp máy bay giấy, ném ra cửa sổ, rồi cười khi nó rơi sai hướng. Từng chuyền tay nhau những mảnh giấy nhỏ, viết vội vài dòng linh tinh, vậy mà giữ rất lâu. Có lúc cãi nhau, giận nhau vì những chuyện nhỏ xíu. Im lặng vài ngày, tưởng như xa cách. Nhưng rồi chỉ cần một câu “thôi bỏ đi”, là mọi thứ lại như cũ. Hóa ra, tình bạn thật sự không cần đúng sai rõ ràng, chỉ cần còn muốn giữ. Những lúc tôi tệ nhất, các bạn ở đó. Không cần nói gì lớn lao, chỉ là ngồi cạnh, chỉ là không bỏ đi. Có những sự giúp đỡ rất nhỏ, nhưng lại là thứ người ta nhớ cả đời. Tôi từng nghĩ mình ổn với chia ly. Nhưng hóa ra, chỉ là chưa đến lúc. Thời gian không hỏi ý kiến ai. Nó cứ đi. Nhanh đến mức chưa kịp quen với hiện tại, đã bị đẩy sang quá khứ. Tháng Sáu đến, mang theo những cái gật đầu thay cho lời hứa, những cái vẫy tay chưa kịp chuẩn bị. Rồi mỗi người sẽ đi một hướng. Có thể sau này, giữa một thành phố xa lạ, ta vô tình thấy lại tên nhau đâu đó. Muốn nhắn một câu, nhưng lại thôi. Không phải vì quên, mà vì không biết bắt đầu lại từ đâu. Nhưng dù có thế nào, tôi vẫn biết: mình đã từng có một khoảng thời gian rất thật. Từng có những con người đứng cạnh nhau, không toan tính, không phòng bị. Cảm ơn vì đã ở đó. Thế là đủ. Nếu một ngày nào đó gặp lại, ở một nơi chẳng liên quan gì đến quá khứ, hy vọng chúng ta vẫn có thể nhìn nhau, cười một cái nhẹ thôi, rồi nói: “Dạo này ổn chứ?” Và không cần kể nhiều, cũng biết câu trả lời là thật.
Hôm nay là sinh nhật tôi. Tôi đã từng nghĩ, ngày sinh nhật là dịp để người khác nhớ đến mình. Tôi vẫn nhớ, từng có người mà tôi ước sẽ nhắn tin chúc mình. Sinh nhật năm nay, tôi không ước gì lớn lao. — Tôi, trong ngày sinh nhật, không cần hoa hay lời chúc — chỉ cần một khoảnh khắc thật lòng với chính mình. | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||










