Mặt trời mọc là khi bình minh.Lặn xuống là hoàng hôn.Câu chuyện dang dở của một đời người đã được định sẵn.Bánh xe duyên phận vẫn sẽ lăn chạy và không bao giờ đợi chờ một số mệnh riêng lẻ nào.Bình minh là khoảnh khắc đẹp nhất của một ngày nhưng hoàng hôn lại là lúc suy tư ôm lấy cảm xúc.Trái tim cho dù có bất hạnh,có cô đơn,uất ức hay ghen tị.Tất cả đều chỉ là nhận định của chính mình để đến lúc chiều tà dòng cảm xúc như hoàn lẫn vào nhịp điệu của dòng thư tay hồi kết.Cho dù bản thân có tỏa sáng tựa như ánh trăng thì vẫn sẽ có lúc chìm lãng vào cuốn sổ định mệnh.Cho dù có lún lầy, có sa ngã thì mặt trời vẫn sẽ mọc,cơ hội sẽ không bao giờ là hữu hạn.Để từ đó số phận khắc lên hoài nghi nghiệt ngã lên con người về ánh sáng và bóng tối.
20
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!
Dưới cái nắng rực rỡ len lỏi qua khung cửa sổ.Những đợt gió ùa về như để đem đến tình cảm của tôi dành cho câu.Tôi đã từng nghĩ sẽ không bao giờ nói tình cảm của mình cho gió ví sợ nó sẽ mang đi mất.Nhưng năm tháng rực rỡ của thanh xuân chỉ nở rộ khi có cậu.Từ những giọt nước mắt,từ những nụ cười ấy không phải là hạnh phúc hay thách thức.Mà đó lại là chặng đường tôi đã vẽ lên khi thầm thương,thầm nhớ cô gái mà tôi quá yêu.Thanh xuân của tôi viết lên dưới ánh bình minh nhưng sẽ bị dập tắt trong cảnh chiều tà.Sự thiếu vắng cậu như ăn mòn vào cảm xúc,vào lối mòn tôi nghĩ.Nàng thơ là tình đầu là cuốn sổ hồi ức trong mảnh vườn trường của chàng thiếu niên 17 tuổi.Tôi xin lỗi vì chỉ trở thành những mảnh đời vẳng lặng trong kí ức của cậu nhưng lại thầm cảm ơn vì ánh sáng của mặt trời hôm ấy thật sáng chói.
10
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!