Hee Quyyng(Mio)
|
Gió đông thổi nhẹ Tuyết phủ rừng sâu Thỏ con trốn rét Nai bước qua cầu. Gấu nằm ngủ kỹ Chim bay về xa Sóc tìm hạt dẻ Bên gốc cây già. Rừng đông tĩnh lặng Sương giăng lối mờ Muông thú nép mình Chờ nắng xuân thơ.
Hàng ghế xưa, nắng vàng chiếu rọi Bục giảng kia , nay thiếu bóng người Trang giấy thơm , kỷ niệm vơi dần Bút mực nhỏ , tí tách khẽ rơi Áo trắng tung bay, một thời nhớ Kỉ niệm đẹp , vọng vang tiếng cười Bụi phấn nhẹ rơi , nở hoa đời.
Nắng trời rực rỡ , sao nỡ nhìn Gió cuốn lá vàng , lòng ly biệt . Chân trần chạm đinh , ôi sao đau Máu thấm đất khô, lòng càng thấu. Mắt nhìn về nàng , nàng cất bước Tình sâu chẳng giữ, lệ hoen mi. | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||





