~ Fan Khánh Linh x Quang Con ~(chủ mới tên Diệp)
|
BẢN GIAO HƯỞNG CỦA THỜI GIAN Ông giáo già ngồi bên chiếc đồng hồ quả lắc đã ngừng chạy từ lâu. Căn phòng ngập tràn mùi giấy cũ và bụi bẩn. Người ta nói ông bị điên vì suốt mười năm qua, ông chỉ làm một việc duy nhất: dùng chiếc búa nhỏ gõ nhịp lên lớp vỏ gỗ của cái đồng hồ ấy. Một đêm trăng sáng, một chàng thanh niên tò mò bước vào nhà ông. Anh hỏi: – Thưa ông, tại sao ông lại gõ vào một thứ đã hỏng? Ông giáo không nhìn lên, tay vẫn gõ nhịp Cộc... Cộc... Cộc... đều đặn. Ông thầm thì: – Nó không hỏng. Nó chỉ đang chạy bằng một loại năng lượng khác. Mỗi tiếng gõ của ta là một kỷ niệm được gửi về quá khứ. Nếu ta dừng lại, những người ta yêu thương ở phía bên kia thời gian sẽ tan biến vào hư vô. Chàng trai cười khẩy, cho đó là chuyện huyễn hoặc. Nhưng khi anh định bước ra khỏi cửa, anh chợt nghe thấy một tiếng Tích tắc vang lên đanh gọn từ chiếc đồng hồ. Một luồng sáng xanh nhạt loé lên. Trong khoảnh khắc ấy, anh nhìn thấy bóng dáng một người phụ nữ mặc váy trắng hiện ra trong chiếc gương đối diện, mỉm cười với ông giáo trước khi biến mất. Ông giáo già mỉm cười hạnh phúc, rồi đôi tay ông buông thõng. Chiếc búa rơi xuống sàn. Ông đã ra đi, nhưng chiếc đồng hồ lúc này lại bắt đầu chạy đều đặn, như thể nó vừa được tiếp thêm một mạng sống mới. CÂU HỎI TRẮC NGHIỆM Chi tiết "chiếc đồng hồ bắt đầu chạy đều đặn" ở cuối truyện có ý nghĩa sâu xa gì? A. Cho thấy chàng thanh niên đã bí mật sửa chữa chiếc đồng hồ giúp ông giáo. B. Ám chỉ rằng sự sống và những kỷ niệm của ông giáo đã hòa nhập vào thời gian để duy trì sự tồn tại cho người ông yêu. C. Chứng minh rằng chiếc đồng hồ vốn dĩ không hỏng mà chỉ bị kẹt bánh răng. D. Là một hiện tượng trùng hợp ngẫu nhiên của tự nhiên khi ông giáo qua đời.
Thông báo : Tui xin phép nghỉ lazi nhé * vì ít khi vô đây lém luôn và chuyển qua tiktok . Tui hay rep tin nhắn trên facebook và tiktok vào mỗi tối ( có ai mún xin face hay tiktok thì bảo tui ) .
Mini game nhỏ nx nè : Đọc câu chuyện ma kình dị sau và trả lời 3 câu hỏi sau : “Tiếng bước chân trong hành lang trống” Năm ấy, tôi được phân công trực đêm ở trường sau buổi tổng kết năm học. Cả khu nhà ba tầng im phăng phắc, chỉ có ánh đèn hành lang vàng nhạt hắt xuống nền gạch lạnh buốt. Tôi ngồi trong phòng bảo vệ, đang ghi chép thì nghe cộp... cộp... cộp... — tiếng bước chân vang vọng từ hành lang tầng hai. Tôi nghĩ chắc có học sinh nào quên đồ, bèn cầm đèn pin đi kiểm tra. Nhưng khi lên đến nơi, hành lang dài trống trơn, cửa lớp đều khóa chặt. Bất chợt, đèn pin nhấp nháy mấy cái rồi tắt phụt. Trong ánh sáng mờ mờ, tôi thấy một bóng người mặc áo dài trắng đứng cuối hành lang, tóc xõa che kín mặt. Tôi chưa kịp định thần thì cộp... cộp... cộp... — tiếng bước chân ấy lại vang lên, mỗi lúc một gần. Tôi quay người bỏ chạy xuống cầu thang, tim đập thình thịch. Khi nhìn lại, hành lang trống không, nhưng trên nền gạch vẫn in rõ dấu chân ướt loang loáng kéo dài đến tận phòng tôi trực... Sáng hôm sau, bác lao công bảo: “Đêm nào cũng có người đi lại ở tầng hai đấy... Cô Hương — cô giáo dạy Văn cũ, mất đúng chỗ ấy mấy năm rồi.” Câu hỏi trắc nghiệmCâu 1: Nhân vật chính trong câu chuyện nghe thấy tiếng bước chân ở đâu?
Công bố giải như sau : ( thắc mắc j cứ bảo tui hem ) : Giải nhất : https://lazi.vn/user/bo-cap.cung1 ( 2000 xu / 2 coin ). Giải nhì : https://lazi.vn/user/thuy-dung.nguyen-t71 ( 1000 xu / 1coin ). Giải ba : https://lazi.vn/user/leo.akira ( 500 xu ). Giải khuyến khích : https://lazi.vn/user/do.tuong-nguyen ( mặc dù sai 1 câu ) , https://lazi.vn/user/hop7. Ai chx nhận đc báo ngay nì hihi :))) Có ai mún tui tạo thêm mini game nhỏ này hông ? Nhớ bl xuống dưới đây nha c.ơn nha :)) Giải thưởng của mn đã đc trao đến tay mn , ai chx nhận đc báo tui nhá :))
Chương 2: Những ngày đầu tiên — Câu hỏi trắc nghiệm Câu 1: Ba ngày sau, Dung bắt đầu quen với nhịp sống ở lớp 11A1. Hôm nay, trời mưa nhẹ. Cơn mưa đầu thu rơi tí tách lên ô cửa kính, loang ra thành từng vệt dài. Dung nhìn ra ngoài, bất giác mỉm cười. Câu nói tưởng chừng bâng quơ, nhưng khiến Dung bật cười. Cô nhận ra, từ khi có Minh ngồi cạnh, mọi khoảng lặng trong lớp dường như cũng… dễ thở hơn. Buổi học hôm đó, thầy giao bài thuyết trình nhóm. Dung hơi lưỡng lự. Nhưng rồi, ánh mắt cậu bạn — sáng, tự nhiên, và chân thành — khiến cô chẳng thể từ chối. Thế là hai đứa hẹn nhau buổi chiều sẽ làm bài ở thư viện. “Cậu học chăm ghê ha.” – Dung khẽ nói. Cả hai ngồi im một lúc lâu. Ngoài kia, mưa rơi đều như nhịp thở. Dung tò mò hỏi: Câu trả lời làm cô thấy lòng chợt ấm. Tối hôm đó, Dung ngồi bên cửa sổ, mở vở ra xem lại mấy dòng ghi chú của buổi học. “Ngày mưa – gặp người thích nghe mưa.” Cô chợt nhận ra, có những cuộc gặp gỡ không cần ồn ào, không cần lời hứa, nhưng lại đủ để khiến lòng người… khẽ đổi khác. Và Dung biết — từ hôm nay, cô bạn bàn bên sẽ không còn thấy lạc lõng nữa.
Chương 2: Những ngày đầu tiên Ba ngày sau, Dung bắt đầu quen với nhịp sống ở lớp 11A1. Hôm nay, trời mưa nhẹ. Cơn mưa đầu thu rơi tí tách lên ô cửa kính, loang ra thành từng vệt dài. Dung nhìn ra ngoài, bất giác mỉm cười. Câu nói tưởng chừng bâng quơ, nhưng khiến Dung bật cười. Cô nhận ra, từ khi có Minh ngồi cạnh, mọi khoảng lặng trong lớp dường như cũng… dễ thở hơn. Buổi học hôm đó, thầy giao bài thuyết trình nhóm. Dung hơi lưỡng lự. Nhưng rồi, ánh mắt cậu bạn — sáng, tự nhiên, và chân thành — khiến cô chẳng thể từ chối. Thế là hai đứa hẹn nhau buổi chiều sẽ làm bài ở thư viện. Thư viện trường chiều mưa yên tĩnh. Ánh sáng vàng rọi xuống bàn gỗ, hắt lên gương mặt Minh đang chăm chú viết. Cả hai ngồi im một lúc lâu. Ngoài kia, mưa rơi đều như nhịp thở. Trước khi về, Minh cẩn thận gập tờ giấy trong sổ lại, nhét vào túi áo. Câu trả lời làm cô thấy lòng chợt ấm. Tối hôm đó, Dung ngồi bên cửa sổ, mở vở ra xem lại mấy dòng ghi chú của buổi học. “Ngày mưa – gặp người thích nghe mưa.” Cô chợt nhận ra, có những cuộc gặp gỡ không cần ồn ào, không cần lời hứa, nhưng lại đủ để khiến lòng người… khẽ đổi khác. Và Dung biết — từ hôm nay, cô bạn bàn bên sẽ không còn thấy lạc lõng nữa.
Chương 1: Cô bạn bàn bên Tiếng chuông báo tiết vang lên, kéo mọi âm thanh trong lớp 11A1 trở lại trật tự. Bên cạnh cô, chiếc ghế trống vẫn chưa có ai ngồi. Cậu bạn cao hơn cô cả cái đầu, tóc đen gợn nhẹ, nụ cười kiểu “rất vô tư nhưng đủ khiến tim người khác lệch nhịp”. Từ lúc đó, chiếc bàn cuối cùng dãy gần cửa sổ có thêm hai cái tên: Dung và Minh. Cô bật cười. Không hiểu sao, chỉ mấy câu đơn giản vậy mà không khí giữa hai người lại dễ chịu đến lạ. Giờ ra chơi, gió lùa qua khung cửa sổ, cuốn theo mấy tờ giấy trên bàn bay đi. Minh nhanh tay chụp lại, đưa cho Dung, kèm theo nụ cười: Dung nhìn cậu — hơi ngại, nhưng trong lòng lại thấy một cảm giác rất lạ: | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||






