Huỳnh Thị Kim Xuyến
|
" Hà Nội xưa nghìn năm văn vở Anh học tuy dở, nhưng biết làm thơ: Mùa xuân sang muôn hoa đua nở Đến lá xanh cũng phải thẫn thờ Đông ghé qua, hoa tàn cây nhớ Nhớ nàng tiên nữ hóa làm ngơ Cho anh hỏi vài câu vu vơ Rằng em đã có người se tơ Anh thì cứ thế, vẫn luôn mơ Đến một ngày gọi em bằng vợ" >< | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||

