Lọ Lem

(vk hụt của các a)
#m nghĩ m là ai mà đòi so sánh vs t soi gương đi !
1.173
41 theo dõi 25 bạn
Thông tin
Link tài khoản:
Xem trên Lazigo
0 câu hỏi | 0 trả lời
0đ thực lực | 0đ cảm ơn
Huy hiệu Chuyên cần:
Khởi đầu
Khởi đầu
Huy hiệu Lượt xem:
Gió
Gió
Bảng huy hiệu (+)
1 - 12 - 2011
Học lực: Chưa xác định
Cấp học: Trung học cơ sở
Môn học yêu thích:
Tình trạng: Một mình
Sở thích: Chưa xác định
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đã tham gia: 04-08-2025
Số ngày hoạt động: 45 ngày
Ảnh nền
Báo cáo vi phạm
4.5
190 sao / 42 đánh giá
5 sao - 37 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 5 đánh giá
Điểm 4.5 SAO trên tổng số 42 đánh giá
Flowers for garden (pink)
12
7 2
Lọ Lem
Link | Report
2025-09-01 15:23:37
Chat Online

Hồi tôi học lớp 7, trường tổ chức một chuyến cắm trại ở vùng rừng núi Nam Đông – một nơi được đồn thổi là “rừng thiêng nước độc”, ít người dám bén mảng vào ban đêm. Khu cắm trại chỉ là vài chiếc lều dựng tạm giữa rừng, vắng vẻ và âm u. Mỗi lều chứa khoảng 12 học sinh, nằm san sát nhau trên nền đất ẩm lạnh.

Tôi khá thích các hoạt động ban ngày: dựng bè tre, đá bóng, tối thì nướng khoai, nướng kẹo bên bếp lửa. Khi đến giờ ngủ, tôi chọn góc trong cùng của lều, mở va-li ra mới tá hoả là quên mang đồ ngủ. Đành mặc luôn bộ quần áo đi đường nằm tạm, cũng chợp mắt được khoảng 3-4 tiếng.

Đến nửa đêm, tôi giật mình vì nghe tiếng sột soạt kèm tiếng lục lọi lạ tai. Quay người lại, tôi thấy có hai bóng người cao lêu nghêu đang lom khom ở ngoài lều, bên cạnh va-li của mình. Tôi nghĩ là có đứa nào dậy để đi vệ sinh, nhưng càng nhìn kỹ, dáng chúng nó không giống người – gầy khẳng khiu, lưng còng gập, cao đến mức tôi chỉ nhìn thấy ở phần thắt lưng trở xuống.

Tôi kinh hãi nhìn nhìn thứ đó, tim tôi lúc đó như chậm nhịp lại. Dù chỉ nhìn qua lều và thấy mờ mờ, tôi cũng đoán được da của chúng sần sùi như thân cây khô mục, lạnh toát. Rồi chẳng hiểu sao, tôi lại thiếp đi như vừa uống một liều thuốc ngủ mạnh vậy.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy nhờ chuông báo thức trên điện thoại reo inh ỏi. Điều lạ là tôi chắc chắn mình đã tắt trước khi ngủ, hơn nữa, điện thoại là đồ cấm mang theo, tôi chưa hề nói với ai là mình lén đem theo máy.

Tiếng chuông đánh thức mấy đứa trong lều, tụi nó hỏi điện thoại của ai thì tôi giả vờ vẫn đang ngủ để né tránh. Nhưng đến giờ cũng phải dậy nên tôi chui ra ngoài.

Trời sáng sớm mà lạnh buốt, tôi bước ra phía sau lều đi vệ sinh. Khi quay lại, tôi chết lặng: gần chỗ hai cái bóng người tối qua, có xác một con thỏ trắng bị cắn nát, máu loang ra cả mảng đất. Tôi gọi thầy giáo, thầy chỉ nhíu mày rồi nói chắc bị thú rừng cắn, sẽ nhờ bảo vệ dọn.

Cả ngày hôm đó tôi cứ thấy bồn chồn, nằm lì trong lều ăn bánh kẹo, không muốn tham gia hoạt động gì. Buổi tối, đến giờ cơm là món mì gói trộn lạnh tanh và khô khốc, tôi đành nuốt vội cho xong.

Khoảng gần 9 giờ tối, thầy căn dặn: “Nếu đứa nào muốn đi vệ sinh ban đêm thì phải đi đôi nhá, rừng này ban đêm nguy hiểm lắm.” Tôi không nghĩ ngợi gì nhiều nhưng cũng chọn tạm một bạn để "ghép đôi" nếu cần.

Khuya, tôi lại bị đánh thức, lần này không phải bởi sinh vật kia mà do buồn tiểu. Tôi lay bạn dậy nhưng nó ngủ như chết. Đành phải lẻn ra một mình.

Khi bước ra khỏi lều, tôi liếc qua hàng ghế đá cạnh bếp lửa, và tôi thấy nó.

Sinh vật đó đang đứng đó, cao gần gấp đôi người thường, tay nó cầm thứ gì đó đẫm máu, có lông như động vật. Nó đứng im như tượng, nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt lõm sâu và tối om. Tôi như bị đông cứng, nhìn nó mấy chục giây mà không dám nhúc nhích.

Rồi chợt nó cử động, nhấc bước chân và bắt đầu tiến về phía tôi đang đứng, tôi sợ hãi quay người chạy thẳng vào nhà vệ sinh, vừa đi vừa run lập cập. Được một lúc, thấy không gian im lặng, tôi mở cửa nhìn ra hàng ghế trống trơn, không có gì cả.

Sáng hôm sau, tôi định kể lại cho thầy cô và các bạn nghe, nhưng miệng như bị ai bóp nghẹt – không nói nên lời. Mỗi khi cố mở lời, tai tôi lại ù đi, mắt hoa lên như bị ai đó ngăn tôi kể câu chuyện này.

Tối cuối cùng trước khi rời trại, tôi lén kiểm tra lại va-li… thì thấy giữa đống quần áo là một nhúm lông trắng dính đầy máu, tôi không thể nào nhầm được, chính là bộ lông của con thỏ đêm đó. Bên dưới lớp lông... là một mảnh giấy nhỏ cũ kỹ, trên đó viết nguệch ngoạc bằng thứ mực đỏ thẫm:

"Mày đã thấy tao."

Tôi ngước nhìn quanh khu rừng, gió rít lên từng hồi như tiếng rên rỉ ai oán từ những bóng hình chưa được siêu thoát.

Chuyến xe rời khỏi trại sáng hôm sau. Tôi ngồi cạnh cửa sổ, đầu óc trống rỗng. Khi xe lăn bánh qua rìa rừng, tôi liếc nhìn lần cuối…

…và thấy nó đứng đó, giữa hai gốc cây già, đang giơ tay vẫy chào.

HẾT!

6 1
anh trai slay | Chat Online Report
Omggg
0 0
anh trai slay | Chat Online Report
Tcn tui có bướm bn này
0 0
Lọ Lem | Chat Online Report
đù má bn:))))
0 0
Quaan | Chat Online Report
iuchauvaizzcalon
0 0
Quaan | Chat Online Report
nhinmamuondu
1 0
Lọ Lem | Chat Online Report
:)
0 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Lọ Lem
Link | Report
2025-09-01 15:22:15
Chat Online

Mùa hè năm ngoái, tôi chuyển đến một khu chung cư giá rẻ ở ngoại ô Hà Nội. Tòa nhà cũ kỹ, sơn tường bong tróc, điều hòa thì hỏng nhiều hơn chạy – nhưng giá cả phải chăng và gần chỗ làm. Khi ký hợp đồng, chủ nhà có nhắc qua về căn hộ tầng 3, phòng B, đang bỏ trống. “Người thuê trước tự nhiên biến mất,” bác chủ nhà nói. “Đồ đạc vẫn để lại hết. Kỳ lạ lắm.”

Căn hộ của tôi nằm ngay dưới phòng 3B. Đêm đầu tiên, tôi bị đánh thức bởi những tiếng động lạ – tiếng bước chân nặng nề từ tầng trên, như ai đó đi qua đi lại, rồi cả tiếng kéo lê đồ đạc. Khoảng 1 giờ sáng, tiếng động bắt đầu và kéo dài hàng tiếng đồng hồ. Tôi nghĩ chắc có người mới dọn vào, chả hiểu ai lại dọn nhà vào giờ đó.

Sáng hôm sau, tôi gặp bác quản lý tòa nhà và hỏi về người sống ở tầng trên. Bác ta ngạc nhiên, đáp: “Đâu, làm gì có ai thuê căn 3B”

Tôi khăng khăng rằng mình đã nghe thấy tiếng động. Bác quản lý đồng ý lên kiểm tra cùng tôi.

Khi mở cửa căn 3B, một mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mũi – mùi thức ăn ôi thiu lẫn với ẩm mốc. Bên trong, căn hộ như một bảo tàng thời gian, với bát đĩa cơm hộp vẫn để trên bàn, quần áo vương vãi dưới sàn, chiếc quạt máy vẫn cắm điện. Tất cả đều phủ một lớp bụi dày.

Rồi chúng tôi phát hiện cửa phòng ngủ bị khóa từ bên trong. Bác quản lý phải dùng sức phá cửa.

Trên giường, một người đàn ông nằm co ro, miệng dính đầy chất nôn khô, xung quanh là những vỏ thuốc rỗng lăn lóc. Thi thể ông ta đã cứng đờ. Sau này, cơ quan điều tra xác định ông ta đã qua đời khoảng mười ngày.

Không có dấu hiệu của tội ác. Cái chết được kết luận là do dùng thuốc quá liều – có thể là thuốc ngủ hoặc thuốc giảm đau. Không ai biết chính xác. Người đàn ông này không có người thân, không có thông tin về công việc, và điện thoại của ông ta đã bị cắt liên lạc từ lâu.

Điều khiến tôi rùng mình? Những tiếng động tôi nghe đêm hôm trước – tiếng bước chân, tiếng kéo đồ – theo bác sĩ điều tra, ông ta đã bất động hoàn toàn hơn một tuần trước đó.

Bộ não con người thường cố tìm cách lý giải những âm thanh lạ, đặc biệt khi bạn mệt mỏi và thiếu ngủ. Có lẽ đó là lời giải thích hợp lý.

Hoặc cũng có thể, khi ông ta ra đi, ông ta không thực sự ở một mình trong căn phòng đó.

HẾT!

1 1
chẹp | Chat Online Report
Bìa bạo
0 0
Lọ Lem | Chat Online Report
là s cha
0 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Lọ Lem
Link | Report
2025-09-01 15:20:28
Chat Online

Vào một ngày tháng Năm, vợ chồng tôi dọn đồ rời khỏi căn hộ tập thể cũ kỹ để chuyển đến ngôi nhà đầu tiên mà chúng tôi mua được. Cuộc chuyển nhà này đến thật đúng lúc, vì vợ chồng tôi đang chờ đón đứa con đầu lòng. Căn hộ cũ không chỉ chật chội, ồn ào, mà tôi còn tin rằng nó bị "ám". Dưới đây là những chuyện kỳ lạ, phần lớn là do tôi, nhưng cũng có cả chồng tôi trải qua trong suốt một năm rưỡi sống ở đó, theo thứ tự thời gian.

Một lần, tôi đi làm về, vừa bước vào cửa đã có cảm giác có ai đó đang ở trong nhà. Tôi gọi tên chồng ở hành lang, gần gian buồng nhỏ nơi anh để quần áo. Cửa buồng bật mở, cứ như thể có ai đó đáp lại tiếng gọi của tôi. Nhưng khi nhìn vào, căn phòng trống rỗng, và cả căn nhà cũng không có ai.

Lần khác, vợ chồng tôi đang treo một chiếc mặt nạ gỗ mà chồng tôi mua. Tôi đùa vui xin phép chiếc mặt nạ để treo nó lên tường. Chồng tôi vừa ra khỏi phòng, tôi buột miệng nói một mình: "Thôi chết, từ giờ chắc tôi không ngủ được nữa." Ngay lúc đó, tôi nghe thấy ba tiếng gõ cửa "cộc... cộc... cộc" vang lên dứt khoát, âm trầm như trong phim kinh dị, hoàn toàn khác với tiếng gõ cửa của hàng xóm.

Một đêm, chồng tôi giật mình tỉnh giấc. Anh thấy một bóng người đàn ông mờ ảo, đội mũ phớt, đôi mắt đỏ ngầu đang nhìn chằm chằm vào vợ chồng tôi từ góc phòng ngủ. Giờ thì anh ấy bảo đó chỉ là một giấc mơ, nhưng ngay trong tuần đó, anh đã mua lá ngải và muối về để tẩy uế cả căn nhà. Rõ ràng là anh đã bị khiếp vía.

Tôi thức giấc vào một buổi sáng sớm, chân tôi thò ra khỏi chăn. Trong đầu tôi chợt nghĩ, "Phải kéo chân vào, không ma lại chạm vào." Cùng lúc đó, một cảm giác lạnh buốt như có ai đó dùng ngón tay chọc nhẹ vào gan bàn chân tôi. Tôi vội rụt chân vào chăn, mở mắt ra. Tôi thấy phần thân trên của một hình nhân màu xanh lục đang đứng ở mép giường bên kia. Chiếc mặt nạ che mắt đã che khuất nửa thân trên của nó. Tôi tự nhủ, "Đúng rồi, mình tỉnh táo và đang nhìn thấy nó. Không, không muốn nhìn nữa." Tôi vội kéo mặt nạ che kín cả mắt. Sau đó, tôi cảm thấy tấm chăn ở dưới chân bị nhấc lên vài lần, nhưng tôi vờ ngủ say, không muốn tỏ ra mình biết. Đêm hôm sau, tấm chăn lại bị nhấc lên, tôi vẫn nhắm mắt giả vờ. Từ đó chuyện này không còn xảy ra nữa.

Một lần nọ, tôi đang thái rau thì bất thình lình, một con dao khác trong ống đựng dao bật ra, rơi loảng xoảng xuống sàn. Chúng tôi đã dùng chiếc ống đó gần 5 năm và chuyện này chưa từng xảy ra. Ống đựng dao được thiết kế hơi nghiêng xuống, nên con dao phải được nhấc lên ngược với trọng lực mới có thể rơi ra như vậy.

Lần khác, khi đang mang đồ ăn vặt đi ngang qua nhà vệ sinh, tôi đột nhiên buồn đi tiểu. Tôi đặt túi bim bim lên thành bồn tắm và vào việc. Ngay lập tức, một tiếng "ọc... ọc" nghe như tiếng nước trào ra từ cống thoát nước bồn tắm, rất to và ghê rợn, chỉ dừng lại khi tôi bước ra khỏi phòng. Âm thanh này chưa từng xuất hiện trước và sau đó, nên tôi nghĩ không phải do vấn đề đường ống.

Một vài chi tiết dường như khá quan trọng: Hai sự việc cuối cùng xảy ra khi tôi đã mang bầu. Căn hộ của chúng tôi nằm trong một khu tập thể cũ xây từ năm 1931. Tòa nhà này có vẻ như là nơi tập hợp của những số phận bất an: nhiều người chuyển đi chuyển đến, nhiều lần bị đòi nhà, mùi lạ và hàng xóm ồn ào. Dù mọi người đều tử tế, tôi vẫn luôn cảm thấy bất an. Sau khi chuyển đến ngôi nhà mới, cảm giác này hoàn toàn biến mất. Tôi không còn sợ bóng tối nữa, điều này rất tốt vì khi mang bầu, tôi phải đi vệ sinh vài lần mỗi đêm.

Tôi tin rằng có lẽ nhiều người đã từng sống trong căn hộ đó, cả người sống lẫn người chết, đều có những mối ân oán chưa thể dứt. Hy vọng rằng ngôi nhà mới sẽ không có những "gánh nặng" đó và vợ chồng tôi có thể sống yên ổn.

HẾT!

2 0
_bây bi gọi a là bỉu_ | Chat Online Report
hay nha pà.......hơi sợ á
0 0
Lọ Lem | Chat Online Report
haha gu tui mà pà
0 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×