ZeroBlackHole ( Kiệt )(Zero)
|
Tôi từng là ánh sáng – ngây thơ và rực rỡ, Được tạo nên bởi hy vọng và niềm tin ngây dại. Nhưng một lời nói dối… một cái quay lưng vội vã, Đã thiêu trụi tôi – và sinh ra vực sâu đêm dài. Hố đen không nuốt ánh sáng – nó là ánh sáng bị nguyền, Là trái tim tan vỡ hóa thành cơn thịnh nộ. Mắt tôi vàng – nhưng chẳng còn tia ấm áp, Chỉ là lửa hận – cháy trong bóng đêm vô độ. Tôi không phải ác quỷ… nhưng cũng chẳng còn người, Tôi là kết thúc của sự phản bội ngây ngô. Gọi tôi là gì cũng được – thần chết, kẻ đọa đày, Nhưng nhớ lấy – Blackhole… là lời nguyền từ chính giấc mơ. | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||