Lam Thanh Thu(Yên nhi)
|
ANH ĐAU TỪ LÚC EM ĐI Ngày đó anh ngỡ chỉ là lời nói Thốt ra khi mình hờn dỗi Giống như bao lần Giận nhau xong rồi lại thôi Ngờ đâu thì ra lại là lần cuối Của chuỗi những ngày lầm lỗi Em nói một lời Ta chia tay nhé anh ơi Giờ anh chỉ mong quay lại thời gian Để anh có thể hàn gắn Những vết thương lòng Rút hết những lời chua chát Thì đâu phải có ngày mình biệt ly Anh chẳng thể nào ngừng nghĩ Em biết không em Anh đau từ lúc em đi Giá như lúc đấy Mình đừng nói với nhau nặng lời Thì chắc giờ đây Đâu phải mỗi người một nơi Giá như lúc đấy Đúng hay sai cũng đâu quan trọng Thì chắc giờ đây Chẳng mang vết thương trong lòng Những dòng ký ức Chẳng hiểu sao kéo nhau ùa về Giờ là người dưng Mà sao cứ buồn mãi thế Liệu em có cảm giác giống anh lúc này Tự dằn vặt bản thân khiến mình hao gầy Cứ ngỡ còn đây Như ta chưa từng chia tay Ngày đó anh ngỡ chỉ là lời nói Thốt ra khi mình hờn dỗi Giống như bao lần Giận nhau xong rồi lại thôi Ngờ đâu thì ra lại là lần cuối Của chuỗi những ngày lầm lỗi Em nói một lời Ta chia tay nhé anh ơi Giờ anh chỉ mong quay Ngày đó anh ngỡ chỉ là Ngày đó anh ngỡ chỉ là lời nói Thốt ra khi mình hờn dỗi Giống như bao lần (giống như bao lần) Giận nhau xong rồi lại thôi Ngờ đâu thì ra lại là lần cuối Của chuỗi những ngày lầm lỗi Em nói một lời (em nói một lời) Ta chia tay nhé anh ơi Giờ anh chỉ mong quay lại thời gian Để anh có thể hàn gắn Những vết thương lòng (vết thương lòng) Rút hết những lời chua chát Thì đâu phải có ngày mình biệt ly Anh chẳng thể nào ngừng nghĩ Em biết không em (biết không em) Anh đau từ lúc em đi Ngày đó anh ngỡ chỉ là lời nói Thốt ra khi mình hờn dỗi Giống như bao lần Giận nhau xong rồi lại thôi Ngờ đâu thì ra lại là lần cuối Của chuỗi những ngày lầm lỗi Em nói một lời Ta chia tay nhé anh ơi Giờ anh chỉ mong quay lại thời gian Để anh có thể hàn gắn Những vết thương lòng(những vết thương lòng) Rút hết những lời chua chát (chua chát) Thì đâu phải có ngày mình biệt ly Anh chẳng thể nào ngừng nghĩ Em biết không em Anh đau từ lúc em đi
ÉP DUYÊN Một chiều tàn nắng phai, nhìn theo dáng ai khuất sau lưng đồi Bỏ lại đây những ngày tháng năm biết bao ngày sương gió Người theo chốn phiêu bồng, để lại đây nỗi nhớ rêu phong Có người hoài thương ước hẹn trăm năm Em nỡ chia lìa chốn dương trần, mình anh trách sao phận bạc Hà ơi, bến vắng đò xưa, tiếng lòng hiu hắt (í-a-ì-à) Hỡi thế thái trần gian, có phải trêu đùa với người thiện lương? Trong cô đơn tịch liêu có bao nhiêu người sẽ thấu mất người mình thương đớn đau nhường nào? Nếu hữu ý luân hồi, nhành liễu theo gió mang về đâu? Tà áo ấy vẫn đây, tấm thân dãi dầu Hồ điệp uyên ương giờ đành chia cách, lòng khổ mang bi oan trái ngang Hẹn kiếp sau ta sẽ cùng nên nghĩa phu thê Điệu buồn này ai hát mà vương sầu man mác? Ta nhoẻn miệng cười nơi chốn trần thế nhưng sâu thâm tâm này tan nát Liệu đây phải chăng là khổ hạnh? Hóa kiếp luân hồi vẫn nặng mang Bất chấp thông thiên đạo lý đến mấy cũng chẳng thể nâng nghĩa tào khang Ta hận, trách sao ông trời không có chút lương tri Khiến cho ta như một cái xác không hồn, chẳng khác gì cương thi Ta đánh mất đi lý trí, dần thay đổi cả tính tình Người đời trách sao ta quá si tình để người không còn là chính mình Hà-í-a-i-à-á-à (Ta đã không còn là chính mình) Hà-í-a-i-à-a-a (Ta dần thay đổi đi tính tình) Ta nếm trải, sự đời này vô vị khi vắng hồng nhan Chén tiêu sầu kia đã là gì so với bao nhiêu mặn đắng lòng mang? Chẳng còn động lòng trắc ẩn, chẳng màng chuyện giang sơn Chỉ hẹn lại nhau ở một cuộc đời nào khác sẽ bớt đau đớn hơn Em nỡ chia lìa chốn dương trần, mình anh trách sao phận bạc Hà ơi, bến vắng đò xưa, tiếng lòng hiu hắt (tiếng lòng hiu hắt, í-a-ì-à) Hỡi thế thái trần gian, có phải trêu đùa với người thiện lương? Trong cô đơn tịch liêu có bao nhiêu người sẽ thấu mất người mình thương đớn đau nhường nào Nếu nhã ý luân hồi, nhành liễu theo gió mang về đâu? Tà áo ấy vẫn đây, tấm thân dãi dầu Hồ điệp uyên ương giờ đành chia cách, lòng khổ mang bi oan trái ngang Hẹn kiếp sau ta sẽ cùng nên nghĩa phu thê Nếu hữu ý luân hồi, nhành liễu theo gió mang về đâu? Tà áo ấy vẫn đây tấm thân dãi dầu Hồ điệp uyên ương giờ đành chia cách, lòng khổ mang bi oan trái ngang Hẹn kiếp sau ta sẽ cùng nên nghĩa phu thê ÉP DUYÊN Một chiều tàn nắng phai, nhìn theo dáng ai khuất sau lưng đồi Bỏ lại đây những ngày tháng năm biết bao ngày sương gió Người theo chốn phiêu bồng, để lại đây nỗi nhớ rêu phong Có người hoài thương ước hẹn trăm năm Em nỡ chia lìa chốn dương trần, mình anh trách sao phận bạc Hà ơi, bến vắng đò xưa, tiếng lòng hiu hắt (í-a-ì-à) Hỡi thế thái trần gian, có phải trêu đùa với người thiện lương? Trong cô đơn tịch liêu có bao nhiêu người sẽ thấu mất người mình thương đớn đau nhường nào? Nếu hữu ý luân hồi, nhành liễu theo gió mang về đâu? Tà áo ấy vẫn đây, tấm thân dãi dầu Hồ điệp uyên ương giờ đành chia cách, lòng khổ mang bi oan trái ngang Hẹn kiếp sau ta sẽ cùng nên nghĩa phu thê Điệu buồn này ai hát mà vương sầu man mác? Ta nhoẻn miệng cười nơi chốn trần thế nhưng sâu thâm tâm này tan nát Liệu đây phải chăng là khổ hạnh? Hóa kiếp luân hồi vẫn nặng mang Bất chấp thông thiên đạo lý đến mấy cũng chẳng thể nâng nghĩa tào khang Ta hận, trách sao ông trời không có chút lương tri Khiến cho ta như một cái xác không hồn, chẳng khác gì cương thi Ta đánh mất đi lý trí, dần thay đổi cả tính tình Người đời trách sao ta quá si tình để người không còn là chính mình Hà-í-a-i-à-á-à (Ta đã không còn là chính mình) Hà-í-a-i-à-a-a (Ta dần thay đổi đi tính tình) Ta nếm trải, sự đời này vô vị khi vắng hồng nhan Chén tiêu sầu kia đã là gì so với bao nhiêu mặn đắng lòng mang? Chẳng còn động lòng trắc ẩn, chẳng màng chuyện giang sơn Chỉ hẹn lại nhau ở một cuộc đời nào khác sẽ bớt đau đớn hơn Em nỡ chia lìa chốn dương trần, mình anh trách sao phận bạc Hà ơi, bến vắng đò xưa, tiếng lòng hiu hắt (tiếng lòng hiu hắt, í-a-ì-à) Hỡi thế thái trần gian, có phải trêu đùa với người thiện lương? Trong cô đơn tịch liêu có bao nhiêu người sẽ thấu mất người mình thương đớn đau nhường nào Nếu nhã ý luân hồi, nhành liễu theo gió mang về đâu? Tà áo ấy vẫn đây, tấm thân dãi dầu Hồ điệp uyên ương giờ đành chia cách, lòng khổ mang bi oan trái ngang Hẹn kiếp sau ta sẽ cùng nên nghĩa phu thê Nếu hữu ý luân hồi, nhành liễu theo gió mang về đâu? Tà áo ấy vẫn đây tấm thân dãi dầu Hồ điệp uyên ương giờ đành chia cách, lòng khổ mang bi oan trái ngang Hẹn kiếp sau ta sẽ cùng nên nghĩa phu thê
•Diệp Mặc: Lưu Yên, có có thôi ngay đi không? liễu Miên chỉ có ý tốt cô không cảm kích thì thôi sao cô phải nặng lời như vậy chứ •Liễu Miên: Hức Hức.. Anh Mặc thôi đừng tức giận với chị Lưu Yên, chị ấy chỉ đang quá căng thẳng thôi! Chắc chị ấy thấy em quá ồn ào , không muốn thấy em! Thôi em về trước , từ nay về sau em sẽ không xuất hiện trước mặt mọi người nữa nên anh với chị đừng vì em mà cãi nhau được không! Hức Hức Hức.......... •Diệp Mặc: Liễu Miên, em đang nói gì vậy ! Em không phải đi châu hết! Em mới là là người anh yêu, , còn cô ta chỉ là vợ trên hợp đồng để nội yên tâm thôi! (lườm Lưu Yên ; hướng ánh mắt yêu chiều , thương xót về phía Liễu Miên nói) •Lưu Yên: (khóc) HaHa Ha Ha... Hiều rồi, tôi đã hiểu rồi. Diệp Mặc à, anh yên tâm! Từ nay trở đi anh với tôi đường ai lấy đi , âm dương cách biệt ! Chúc anh với cô ta hạnh phúc ! "Con à, mẹ xin lỗi con ! Kiếp sau mẹ ước mẹ sẽ vẫn được làm mẹ của con!" • Diệp Mặc: ( ngớ người ) Lưu Yên cô đang nói linh tinh gì vậy mau xuống đây ! Tôi chưa cho phép cô Lý hôn thì cô không có quyền gì mà nói câu đấy! _______________________________________ MỌI NGƯỜI ĐỌC VÀ GÓP Ý CHO MÌNH NHÉ ! CẢM ƠN MỌI NGƯỜI ĐÃ ĐỌC Ạ !
QUAY LẠI THỜI GIAN ĐỂ YÊU EM ________________________________________ ● GIỚI THIỆU NHÂN VẬT ▪︎Diệp Mặc tên đầy đủ là Diệp Thiên Mặc (25 tuổi) • là tổng tài lạnh lùng , si tình . Đứng đầu một công ty lớn nhất cả nước • sở thích: đọc sách, dính vợ ( Lưu Yên) ,thích ăn đồ cay , thích yên tĩnh ( trừ việc vợ làm ồn) • ghét : ồn ào , ghét vợ ko để ý đến mình • bị dị ứng với đậu phộng ▪︎Lưu Yên tên đầy đủ là Lưu Minh Yên (25 tuổi) • là tiểu thư của một gia tộc danh giá họ Lưu , vui tính, xinh đẹp( chỉ sau Diệp Mặc) • sở thích: nghe nhạc, đọc sách, nấu ăn cho chồng ( Diệp Mặc) , thích ăn cay , ngọt • ghét: gò bó , bóng tối ▪︎Liễu Miên tên đầy đủ là Liễu Thanh Miên (25 tuổi) • là tiểu thư của một nhà giàu họ Liễu, trà xanh, tâm cơ , ác độc • sở thích: bầy âm mưu , ăn ngọt, thích tiền ( vì tiền có thể làm tất cả) • ghét: ai chắn đường, ghét hải sản ( bị dị ứng) ▪︎ Còn nhiều nhân vật khác nữa CHÚC CÁC BẠN ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ ! MÌNH MỚI VIẾT TRUYỆN NÊN NẾU CÓ GÌ SAI SÓT THÌ MONG CÁC BẠN GIÚP ĐỠ , GÓP Ý Ạ ! <><> _______________<><><>_______________<><> Rào................ •Diệp Mặc : Liêu Yên, cô lại điên khùng gì nữa vậy? Cô. xuống đây ngay cho tôi ! •Liêu Yên: Cuối cùng anh cũng đến rồi! Em rất vui vì anh đã đồng ý đến gặp em lần cuối! (nhìn vào Diệp Mặc với Liều Miên) •Liễu Miên: Chị Lưu Yên à! Chị mau xuống đi, đừng đùa nữa! Nếu mà chị đùa như vậy anh Mặc sẽ rất tức giận đó! " hahahahahha! Cuối cùng ngày này cũng đến! Lưu Yên à, cô mãi mãi sẽ không bao giờ thắng được tôi đâu! " •Diệp Mặc : Cô mau xuống đây ngay! Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi là tôi không yêu cô , nên cô đừng cố chấp nữa . Mau xuống đây đi! (bước đến) •Lưu Yên. Đừng qua đây! (hét lớn , lùi lại...) •Diệp Mặc: Cô bình tĩnh, đừng manh động (hoảng hốt dừng lại )Tôi sẽ không đến gần nên cô bình tĩnh, đừng làm điều dại dột •Liều Miên: Đúng rồi đó chị . Chi đừng làm điều dại dột nhé! " hứ! Cô cứ tự nhiên mà nhảy . Chết đi !" •Lưu Yên : Cô im ngay ở đây không có chuyện của cô ! Tôi không cần sự thương xót giả tạo của cô !
MẠNH BÀ Cơn mưa nặng thêm cố giấu nỗi đau trong tim Duyên trần đã tan ôi nhân gian bỗng chốc điêu tàn Tận chốn âm ty thôi quên đi còn tiếc thương gì Người về nơi chốn thiên bồng sao tim Mạnh Bà còn trông Nguyệt hạ tiên nhân đôi tay nối dây lương duyên Cô đơn thân tàn phong kín Mạnh Bà cắt đi tơ tình Đọng lại nơi đây lạnh lẽo tám giọt sầu cay Mong sao uống bát canh Mạnh Bà đời quên hết nhân sinh Trời đất gieo bao cuồng phong nhân gian chốn hoa mộng dần tàn Chia ly ái tình vỡ tan Gục ngã nơi bờ tăm tối than van hỏi cố nhân còn màng Phận hồng nhan con tim vụn vỡ ngổn ngang Tận đáy vong xuyên nàng vùi chôn sâu chấp mê ngày trùng phùng Bỉ ngạn hoa khóc theo cùng Đời kiếp ai người ngâm mãi khúc ly ca xót xa nay hóa thân già Uống canh Mạnh Bà liệu có quên bóng chàng Nguyệt hạ tiên nhân đôi tay nối dây lương duyên Cô đơn thân tàn phong kín Mạnh Bà cắt đi tơ tình (cắt đi) Đọng lại nơi đây lạnh lẽo tám giọt sầu cay Mong sao uống bát canh Mạnh Bà đời quên hết nhân sinh Trời đất gieo bao cuồng phong nhân gian chốn hoa mộng dần tàn Chia ly ái tình vỡ tan Gục ngã nơi bờ tăm tối than van hỏi cố nhân còn màng Phận hồng nhan con tim vụn vỡ ngổn ngang Tận đáy vong xuyên nàng vùi chôn sâu chấp mê ngày trùng phùng Bỉ ngạn hoa khóc theo cùng Đời kiếp ai người ngâm mãi khúc ly ca xót xa nay hóa thân già Uống canh Mạnh Bà liệu có quên bóng chàng Hỏi ai hóa bi sầu tình duyên (hỏi ai) Uất hận bóng trăng ngả nghiêng Hẹn nối dây tơ hồng trọn đôi Trùng dương giờ hai hướng ngược lối Trời đất gieo bao cuồng phong nhân gian chốn hoa mộng dần tàn Chia ly ái tình vỡ tan Gục ngã nơi bờ tăm tối than van hỏi cố nhân còn màng Phận hồng nhan con tim vụn vỡ ngổn ngang | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||

