_ố la la_(25/2)
|
Hết trung thu chx mn! Cảm ơn tất cả mn đã tặng mìn quà nhó I lớp du pặc pặc <333 Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
Quà cụa con gái iuuuuuu :333 Cảm ơn Na iu nhó!! +1 gái siêu xigg, ngoan nx ![]() ![]()
Nhỏ nì đc cái xigg gái , tốt đấy nhx mỗi tội bướng, phải quát mới nghe lời nói chung ngoan thì yêu mon ơiiiiiiiiiiiiiii tặng quà trung thu cn ikkkkkkkkkkkkkkkk Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
iẻm nì cute vaizzz khun bít tht hơm nhx nghe thấy zui rồi cóa ẻm tốt vs tui <3333 ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() á à con trang đéo dn t mà dn nie nhá, t i kiếm nó tính sổ Xem thêm 10 bình luận tiếp theo đúng đúng đúng đúng đúng đúng đúng đúng đúng đúng đúng đúng đúng đúng đúng đúng
-------------Có tiếp rồi nek---------------- Tuyện: Chưa Từng Nói Lời Yêu Phần 5: “Minh Khang, tao đau họng.” Đến trường, Khang dừng xe trước cổng trường rồi dắt xe vào. Chi đi bộ bên cạnh nhỏ giọng than thở. “Không ai đau họng mà lắm mồm như mày cả.” Khang tỉnh bơ phán một câu. Chi bĩu môi lẩm bẩm: “Minh Khang, mày càng lớn càng đáng ghét. Tao đi tìm Quốc chơi đây. Nó mà biết tao ốm chắc chắn sẽ quan tâm, hỏi han tao các kiểu chứ không như mày đâu.” Khang dựng xe xong thì đi tới đứng trước mặt Chi nghiêm túc nói: “Không được nói chuyện nhiều với thằng Quốc.” “Tao cứ nói đấy!” Chi mạnh miệng đáp. Cô vừa dứt lời thì nghe thấy tiếng thở dài của Khang. Cậu móc trong túi áo khoác ra một viên kẹo ngậm bóc vỏ đút vào miệng Chi. “Nói ít thôi, tha cho cái cổ họng của mày đi.” Một bên má của Chi ngậm kẹo phồng lên. Cô lúng búng bảo: “Minh Khang, nể tình cái kẹo tao sẽ nghe lời mày.” Hôm nay là buổi tập trung đầu tiên sau kỳ nghỉ hè. Khối mười phải tập trung ở sân trường nghe phổ biến nội quy. Khối 11 và 12 thì trực tiếp đi về phòng học của lớp mình. Khang và Chi không cùng lớp nên đã tách nhau ra. Buổi hôm nay chủ yếu để thầy cô nhắc nhở những việc cần làm trước khai giảng. Nhắc xong thì học sinh sẽ được về. Chi bị ốm nên chỉ nghe một lúc mà cô gật gà gật gù ngủ gật. Mãi đến khi cái Hằng ngồi bên cạnh gọi, Chi mới biết là được về rồi. Cô uể oải đứng dậy cùng Hằng rời khỏi lớp. Quốc và Hùng cũng đi cùng. Cả đám trò chuyện rôm rả suốt một đường. Khi cả đám đi gần tới nhà để xe thì mắt Chi bỗng hoa lên. Cô loạng choạng suýt ngã. May sao Quốc phát hiện nên kịp thời đỡ cô. “Chi, mày sao thế?” Cái Hằng lo lắng hỏi. Chi nhắm mắt lại một lúc rồi mới mở mắt ra đáp: “Tao không sao, chóng mặt xíu thôi.” Chi dựa vào lực đỡ của Quốc để đứng thẳng dậy. Đúng lúc này, có người đi tới kéo Chi qua bên cạnh mình rồi nói với cả đám: “Chi có tao đưa về rồi. Bọn mày về đi.” Chi biết là Khang thì dựa hẳn vào người cậu. Khang nghe thấy Chi lẩm bẩm: “Minh Khang, tao chóng mặt.” Khang áp tay lên trán Chi thì phát hiện trán cô nóng bỏng cả tay. “Mày lại sốt rồi.” Khanh trần thuật lại sự thật. Cả người Chi bủn rủn không có sức. Nếu không có Khang đỡ thì cô đã lăn đùng ra đất. “Minh Khang, tao khó chịu quá.” Nói xong câu này, Chi thấy trước mắt tối sầm lại. Sau đó, cô chẳng biết gì nữa. Đến khi Chi tỉnh lại thì phát hiện bản thân đang nằm trong phòng y tế của trường. Cô chớp chớp đôi mắt đau rát của mình nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh thì thấy Minh Khang đang ngồi đọc sách gần đó. “Minh… Khang…” Chi thều thào gọi. Giọng cô khản đặc. Khang nghe thấy thì ngẩng đầu dậy đi tới bên giường. “Còn khó chịu không?” Chi mấp máy môi: “Nước…” Khang bèn rót cho Chi một cốc nước rồi đỡ cô dậy đút cho cô uống. Chi uống nước xong mới thấy bản thân được sống lại. Cô dựa đầu vào ngực Khang thì thào: “Minh Khang, tao bị làm sao thế?” “Sốt cao, ngất xỉu.” Khang tóm gọn tình trạng chả Chi bằng bốn chữ. Vừa nói cậu vừa áp tay lên trán Chi kiểm tra nhiệt độ của cô. Trán vẫn còn hơi nóng nhưng so với trước đó thì đỡ hơn rất nhiều. “Minh Khang, bao giờ chúng ta về?” “Sắp.” Chi uể oải ngáp một cái: “Minh Khang, tao mệt.” Khang đỡ Chi nằm xuống giường. “Mệt thì ngủ đi. Về tao gọi.” Chi quờ quạng túm lấy bàn tay Khang: “Minh Khang, mày phải ở đây với tao.” “Không ở đây thì đi đâu. Ngủ đi.” Chi vẫn chưa yên tâm. Cô nắm chặt tay Khang rồi mới chịu nhắm mắt. Mỗi khi Khang khẽ cử động một cái là Chi lập tức mở mắt ra hỏi: “Minh Khang, mày muốn bỏ tao đúng không?” “Không bỏ.” Khang bình tĩnh đáp. Không biết Chi nghĩ đến cái gì mà mắt đỏ lên. Cô hất tay Khang ra nghiêng đầu không nhìn cậu nữa. “Minh Khang, tao không tin mày đâu. Mày lúc nào cũng lừa tao. Lúc trước cũng vậy, bây giờ cũng vậy.” “Minh Khang, tao ghét mày.” Giọng của Chi nghẹn ngào, nước mắt của cô chảy dài trên mặt. Khang nghe thấy tiếng nức nở của Chi thì áp tay vào má cô khiến cô quay ra nhìn cậu: “Sóc Nhỏ, anh Sữa sẽ không bỏ em.” ----------------------hết phần 5 òi----------------------- Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
5/9/2025 4k view 233 theo dõi 90 bạn bè 740 days online ĐỈNH QUÉ!! CẢM ƠN CÁC NGƯỜI ĐẸP !! <3333 //lynnie 10-6// //5-9// Xem thêm 10 bình luận tiếp theo | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||


















