Bạn cần đăng nhập mới có thể xem nội dung này

(nhìn quả avt gép ảnh =))))
#nhìn nó cứ thật thật mà giả giả s í =))
1.481
91 theo dõi 68 bạn
Thông tin
Link tài khoản:
Xem trên Lazigo
0 câu hỏi | 1 trả lời
1 truyện
0đ thực lực | 0đ cảm ơn
Huy hiệu Chuyên cần:
Khởi đầu
Khởi đầu
Khám phá
Khám phá
Rèn luyện
Rèn luyện
Thử thách
Thử thách
Hố đen
Hố đen
Huy hiệu Lượt xem:
Gió
Gió
Bảng huy hiệu (+)
Bí mật
Học lực: Giỏi
Cấp học: Trung học phổ thông
Môn học yêu thích: Tiếng Anh, Giáo dục thể chất, GDCD
Tình trạng: Một mình
Sở thích: Đọc sách, Phim, truyền hình, Thể thao, Âm nhạc, Hội họa, Ảo thuật, Thủ công mỹ nghệ, Thú cưng, Nấu ăn, Truyện tranh, Cosplay, Nghệ thuật biểu diễn, Giải trí, vui chơi ngoài trời, Sưu tập
12 ảnh
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đã tham gia: 23-06-2025
Số ngày hoạt động: 288 ngày
Ảnh nền
Báo cáo vi phạm
4.9
393 sao / 81 đánh giá
5 sao - 78 đánh giá
4 sao - 0 đánh giá
3 sao - 0 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 3 đánh giá
Điểm 4.9 SAO trên tổng số 81 đánh giá
Link | Report
2025-10-19 19:41:03
Chat Online
nghe ik bn oi
7 0
| Chat Online Report
hay vaiz
1 0
RHYDER | Chat Online Report
ttc ko a?trả khi on
2 0
| Chat Online Report
uuuuuuuuuuuuukkkkkkkkkk
0 0
tu tu....... Đơ rồi | Chat Online Report
hay đấy
0 0
tu tu....... Đơ rồi | Chat Online Report
hihi
0 0
˚₊· ͟͟͞͞➳ ₊ Nấmm —̳͟͞͞♡_ | Chat Online Report
kbt nói s =))
1 0
| Chat Online Report
ns rất rất hay mò
0 0
Vân Tiểu Thư | Chat Online Report
cứ kì kì
0 0
| Chat Online Report
hay mò kì chõ nào
0 0
bon | Chat Online Report
aaaaaaaaaa
0 0
Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

học đi,cơm cty khó nuốt | Chat Online Report
Thơ văn đc đế=)
1 0
| Chat Online Report
ờ thì cxg cxg ik
1 0
Vân Tiểu Thư | Chat Online Report

vl
nhất là thak minh tâm á

1 0
tu tu....... Đơ rồi | Chat Online Report
thak minh tem ns tả cái quái gì vậy
vl buồn cừi vãi
1 0
| Chat Online Report
kkkkkk ns vt kkkk
1 0
micheline | Chat Online Report
chịu r
1 0
| Chat Online Report
kkkkkkkkkkkkkk
1 0
bon | Chat Online Report
hay đế
1 0
| Chat Online Report
phk hay chứ
1 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Link | Report
2025-09-17 12:03:26
Chat Online
 gu em á
Ấm áp như Mã Gia Kỳ 
Mắt đẹp như Đinh Trình Hâm
Cười đẹp như Tống Á Hiên
Cao như Lưu Diệu Văn
Ôn nhu như Trương Chân Nguyên
Có điều kiện như Nghiêm Hạo Tường
Tài năng như Hạ Tuấn Lâm
Đẹp trai như Chu Chí Hâm
Dễ thương như Tả Hàng
Giàu như Trương Cực
Nhảy giỏi như như Tô Tân Hạo
Rap nhanh như Trương Tuấn Hào
Cute như Mục Chỉ Thừa
Dịu dàng như Trương Trạch Vũ
lặng như Đặng Gia Hâm
Mạnh mẽ như Dư Vũ Hàm
Trầm tính như Trần Thiên Nhuận
Nhí nhảnh như Diêu Dục Thần
Hiền lành như Hoàng Sóc
Bơi giỏi như Quan Tuấn Thần
Giọng hay như Dương Hàm Bác
Rich kid như Tả Kỳ Hàm
Tâm lý như Uông Tuấn Hy
Đáng yêu như Trần Tuấn Minh
“Điềm tĩnh” như Vương Lỗ Kiệt
Muốn ôm như Trí Ân Hàm
Có chút rụt rè như Nguỵ Tử Thần
Các môn đều giỏi như Trần Dịch Hằng
Quan tâm như Trương Dịch Nhiên
Hay lo lắng như Lý Gia Sâm
Hiểu chuyện như Dương Bác Văn
Tinh tế như Trương Quế Nguyên
Hát hay như Trương Hàm Thuỵ
Đặc biệt phải có “căn nhà nhỏ” như Nhiếp Vĩ Thần
gu em v á it lắm 
7 1
| Chat Online Report
gu em ít lắm cơ
1 0
Xukii | Chat Online Report
Ít??????????
1 0
| Chat Online Report
ít mò
1 0
u10 b1 | Chat Online Report
fan guột nhà tf à bà =))
1 0
| Chat Online Report
yes v mà cxg cs người nhìn r
1 0
tutu | Chat Online Report
ôi vaiz vậy mà ít
1 0
Kem | Chat Online Report
chị ơi gu này ai đáp ứng nổi:)
1 0
| Chat Online Report
oi zoi oi gu này thì thái tử gia bác kinh , thiếu gia trùng khánh , hoàng tử anh quốc ,... mới đáp ứng nổi =))))))))))))))
1 0
bon | Chat Online Report
ít ghê á
1 0
ZHUSU | Chat Online Report
ít. uk thì ít nhg đs là đối với fan tf mà hoi
1 0
Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

học đi,cơm cty khó nuốt | Chat Online Report
Tht
0 0
kệ đi | Chat Online Report
Chuyển giới :))))
0 0
˚₊· ͟͟͞͞➳ ₊ Nấmm —̳͟͞͞♡_ | Chat Online Report
ủa ê s mỗi t là kh bị v nhỉ =))
1 0
| Chat Online Report
là s thấy ns bất công quá bây oi
0 0
Vân Tiểu Thư | Chat Online Report
chắc chuyển giới á
0 0
anhyeuemnhieu | Chat Online Report
Ttc nhận ngay loppy or hello kitty =>https://lazi.vn/user/bin.bin269
0 0
Đậu chuyên Toán đổi tên | Chat Online Report
thấy k sai tí nào luôn..
0 0
| Chat Online Report
đúng thật bất công cho bon con gái tụ mik nhề
0 0
Xukii | Chat Online Report
Kiếm gái đi, đừng kiếm trai nx:D
0 0
| Chat Online Report
kkkkkkkkkkkkkkkkk ns thì dễ lắm á mà lm thì chx đc đâu gái oi
0 0
Xem thêm 10 bình luận tiếp theo
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Link | Report
2025-09-09 19:23:10
Chat Online


NGƯỜI GÕ CỬA LÚC NỬA ĐÊM

Đêm đó, Tuệ Anh đang ngồi học trong phòng. Bên ngoài trời mưa lất phất, ngọn đèn bàn vàng vọt hắt bóng dài lên tường. Đồng hồ điểm 12 giờ.

“Cộc... cộc... cộc...”

Tiếng gõ cửa vang lên. Không phải cửa chính, mà là cửa sổ ngay cạnh bàn học. Tuệ Anh giật mình, quay đầu. Ngoài kia là tầng ba, không có ban công, càng không có chỗ đứng cho ai.

Cô run run kéo rèm nhìn thử. Một khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đen ngòm, đang dán sát vào cửa kính. Nó mỉm cười, môi tím ngắt.

Tuệ Anh hét lên, lao ra khỏi phòng. Nhưng vừa chạy xuống cầu thang, cô nghe tiếng chân “lộp cộp... lộp cộp...” theo sát sau lưng. Cửa chính khóa chặt, điện thoại mất sóng.

Tiếng gõ cửa lại vang lên. Lần này từ cửa chính:

“Cộc... cộc... cộc...”

Một giọng nói khe khẽ cất lên:

— Mở cửa cho tôi vào... lạnh quá...

Tuệ Anh lùi lại, tim đập loạn. Cô nhớ bà nội từng dặn: “Nửa đêm, nghe tiếng gõ cửa, tuyệt đối không được trả lời.”

Cô im lặng, ôm chặt lấy ngực. Nhưng rồi tiếng gõ chuyển thành đập mạnh. Cả căn nhà rung lên. Bóng đèn nhấp nháy liên hồi.

Cô bịt tai, nhắm mắt, ngồi co ro. Một lát sau, im lặng hoàn toàn. Tuệ Anh run rẩy mở mắt. Cửa vẫn đóng, ngôi nhà lại yên tĩnh.

Cô thở phào... cho đến khi nghe thấy tiếng thì thầm ngay sau lưng:

— Cảm ơn vì đã không trả lời... nếu em nói “Ai đó?”, thì tôi đã được phép bước vào rồi.

Tuệ Anh quay phắt lại. Bóng đèn vụt tắt. Trong màn đêm đặc quánh, có hai con mắt sáng quắc đang nhìn chằm chằm vào cô.

Hai con mắt sáng quắc lóe lên trong bóng tối, nhìn Tuệ Anh không chớp. Tim cô như muốn vỡ tung, hơi thở nghẹn lại ở cổ họng.

“Cạch…”

Bóng đèn bất ngờ bật sáng trở lại. Nhưng căn phòng không hề trống rỗng. Ngay trên ghế sofa, có một người ngồi đó từ lúc nào.

Đó là một cô gái tóc dài xõa kín mặt, mặc chiếc váy trắng nhàu nát như vừa được moi lên từ dưới mộ. Hai bàn tay tím tái đặt ngay ngắn trên đầu gối, đầu khẽ nghiêng, như đang quan sát Tuệ Anh.

Cô gái cất giọng, đều đều, lạnh băng:

— Em may mắn… rất may mắn… vì không trả lời câu hỏi của tôi.

Tuệ Anh lùi lại từng bước, mồ hôi lạnh chảy dài xuống lưng.

— Cô… cô là ai?

Cô gái ngẩng đầu, để lộ gương mặt trắng bệch không có con ngươi. Miệng nở nụ cười ngoác dài tới tận mang tai.

— Tôi… cũng từng là người ở trong ngôi nhà này. Nhưng… tôi đã lỡ trả lời “Ai đó?” vào một đêm mưa. Và từ đó, tôi không bao giờ được đi ra nữa.

Ngọn đèn lại chập chờn, rồi “tách” một cái tắt ngúm. Tuệ Anh hét lên, lao về phía cửa chính. Cô xoay ổ khóa điên cuồng, nhưng cánh cửa dính chặt như có ai giữ từ bên ngoài.

Đằng sau, giọng thì thầm lạnh buốt lại vang lên, lần này ngay sát tai:

— Đến lượt em rồi.

Tuệ Anh quay phắt lại. Không còn bóng dáng cô gái kia. Chỉ có một tấm gương lớn treo trên tường. Nhưng trong gương, không phản chiếu hình ảnh của Tuệ Anh. Thay vào đó, là khuôn mặt ma nữ đang mỉm cười.

Mặt kính rung bần bật, rồi “rắc!” — gương nứt toác. Một bàn tay xương xẩu thò ra, túm lấy cánh tay Tuệ Anh, kéo giật mạnh vào bên trong.

Tuệ Anh thét lên, vùng vẫy tuyệt vọng. Nhưng sức lực của cô chẳng khác gì một con búp bê nhỏ. Tấm gương nuốt trọn cô vào trong, để lại căn phòng trống trơn, lạnh ngắt.

Khi mọi thứ yên tĩnh trở lại, tiếng gõ cửa lại vang lên.

“Cộc… cộc… cộc…”

Một giọng nói xa xăm thì thầm:

— Mở cửa cho tôi… lạnh quá…

Ngôi nhà số 23 trên con phố nhỏ bị bỏ hoang gần một tháng. Người ta đồn cô gái tên Tuệ Anh sống ở đó đã mất tích, không để lại dấu vết.

Một buổi chiều, một gia đình ba người dọn đến: vợ chồng trẻ và cậu con trai 10 tuổi. Họ không tin vào mấy lời đồn thổi. Giá thuê rẻ, nhà lại rộng, quá hợp lý.

Đêm đầu tiên, trời lại mưa.

Cậu con trai, tên Khải, đang ngồi chơi điện thoại trong phòng. Đồng hồ vừa điểm 12 giờ. Bỗng “cộc… cộc… cộc…” — tiếng gõ cửa vang lên từ cửa sổ.

Khải tò mò chạy lại, kéo rèm ra. Ngoài kia là tầng ba, không hề có ban công. Nhưng cậu thấy một cô gái mặc váy trắng, tóc xõa, đang treo mình lơ lửng, hai tay bấu chặt vào khung cửa. Gương mặt trắng bệch của cô ta dán sát vào kính.

Khải sợ hãi hét lên, bỏ chạy xuống phòng bố mẹ. Nhưng đến khi cậu kéo họ dậy, quay lại thì cửa sổ trống trơn, chẳng có gì.

Người bố gắt:

— Con tưởng tượng thôi, ở đây làm gì có ma quỷ!

Đêm đó, khi cả nhà ngủ lại, tiếng gõ cửa vang lên lần nữa. Nhưng lần này là ở cửa chính.

“Cộc… cộc… cộc…”

Cả ba đều nghe thấy. Người mẹ run run, nhưng ông bố vẫn bình thản bước ra.

— Ai vậy?

Bên ngoài, giọng một người phụ nữ khe khẽ đáp:

— Mở cửa cho tôi… lạnh quá…

Người bố chau mày, định mở khóa. Nhưng ngay khoảnh khắc ông ta vặn tay nắm, người vợ chợt la lên:

— KHÔNG ĐƯỢC TRẢ LỜI! KHÔNG ĐƯỢC MỞ!

Ông bố sững lại. Nhưng muộn rồi. Chỉ cần thốt ra câu hỏi “Ai vậy?”, họ đã vô tình mời vị khách kia vào.

Đèn chớp tắt liên hồi. Không khí trong nhà lạnh toát. Cả gia đình nhìn thấy trên gương treo tường phòng khách… có thêm một bóng người nữa.

Một cô gái váy trắng, gương mặt nứt nẻ, nở nụ cười ghê rợn.

Cậu bé Khải run rẩy hỏi:

— Bố mẹ ơi… kia là ai…?

Trong gương, “cô gái” nghiêng đầu, khẽ thì thầm:

— Tuệ Anh. Và giờ… đến lượt các người.

“Rắc… rắc… rắc!”

Gương vỡ tan. Bàn tay xương xẩu thò ra, kéo cả ba vào trong, biến mất.

Sáng hôm sau, căn nhà số 23 lại trống trơn. Người dân đi ngang qua chỉ nghe văng vẳng tiếng gõ cửa trong gió mưa.

“Cộc… cộc… cộc…”

— Mở cửa cho tôi… lạnh quá…

Tin tức về ngôi nhà số 23 lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội. Nhiều clip TikTok quay lại cảnh căn nhà trong mưa đêm, tiếng gõ cửa vang lên dù không ai bên ngoài, đã khiến hàng ngàn người bàn tán.

Một phóng viên trẻ tên Minh Khang quyết định tìm hiểu sự thật. Anh mang theo máy quay, đèn pin và micro, livestream trực tiếp.

— Đêm nay, tôi sẽ ngủ lại ở ngôi nhà 23. Chúng ta sẽ xem những lời đồn có đúng hay không.

Ban đầu, mọi chuyện yên tĩnh. Nhưng đến đúng 12 giờ, tiếng gõ cửa vang lên.

“Cộc… cộc… cộc…”

Cả livestream gần 10.000 người xem đều nghe thấy. Bình luận cuồn cuộn:

“Trời ơi tôi nổi da gà rồi.”

“Anh đừng mở nhé!!!”

“Bỏ chạy đi còn kịp!”

Minh Khang tiến lại cửa chính, mặt tỏ ra bình tĩnh nhưng mồ hôi rịn đầy trán.

— Ai vậy?

Câu hỏi vừa thoát ra, màn hình livestream rung lên. Âm thanh rè rè. Một giọng nữ khe khẽ vọng tới:

— Cảm ơn… cuối cùng cũng có người trả lời…

Cửa bật mở. Gió lạnh ào vào. Trong khung hình, cả ngàn người đang xem cùng thấy một cô gái mặc váy trắng bước vào, mặt không có mắt, chỉ có hai hốc đen ngòm.

Bình luận nổ tung:

“Cắt đi!!!”

“Trời ơi nó nhìn thẳng vào camera!!!”

“Tôi thấy nó ngay sau lưng anh!!!”

Minh Khang quay máy ra sau. Không có gì. Anh cười gượng:

— Ảo giác thôi, chắc sóng yếu…

Nhưng trong khung bình luận, tất cả người xem đều khẳng định: đằng sau lưng anh là một bóng trắng đang tiến lại gần.

Bất ngờ, camera rung lắc dữ dội. Màn hình tối đen. Một tiếng hét thất thanh vang lên rồi ngắt quãng.

Livestream kết thúc.

Sáng hôm sau, người ta tìm thấy điện thoại của Minh Khang trong căn nhà số 23, màn hình nứt nẻ, vẫn đang ghi hình. Nhưng trong đoạn video cuối cùng, thay vì thấy Khang, chỉ có một khung cảnh mờ đục như bên trong gương. Và giữa khung hình, cô gái váy trắng khẽ thì thầm:

— Đêm mai… tôi sẽ đến gõ cửa nhà bạn.

Trong số hàng chục ngàn người đã xem livestream của Minh Khang, có một cô gái tên Hà Vy, sinh viên năm nhất. Đêm đó, cô cắm tai nghe, nằm xem một mình trong phòng ký túc xá.

Khi màn hình tối đen và giọng nói vang lên “Đêm mai… tôi sẽ đến gõ cửa nhà bạn”, Hà Vy rùng mình, tháo tai nghe ra. Nhưng đã muộn. Trong căn phòng tối, tiếng gõ cửa khẽ vang lên.

“Cộc… cộc… cộc…”

Bạn cùng phòng vẫn ngủ say, chẳng nghe thấy gì. Chỉ mình Vy nghe rõ từng nhịp gõ, đều đặn, vang dội ngay trong tai. Cô run rẩy hỏi khẽ:

— A… ai đó?

Không có tiếng trả lời. Chỉ có hơi lạnh phả ra từ khe cửa. Và một bàn tay trắng bệch lách vào, thò xuống dưới sàn.

Hà Vy hét lên, bật đèn. Nhưng tất cả biến mất như chưa từng có gì xảy ra. Cô ngất lịm ngay tại chỗ.

Sáng hôm sau, một thầy pháp nổi tiếng tên Lữ Quang tìm đến căn nhà số 23. Ông già gầy gò, râu tóc bạc phơ, mang theo chuông đồng và lá bùa vàng.

Ông đứng trước cửa, trầm giọng:

— Ngôi nhà này không phải chỉ bị ma ám, mà là cửa ngõ giữa hai cõi âm – dương. Mỗi khi có người “trả lời”, là họ tự cho phép oan hồn kia bước sang.

Người dân xung quanh tụ tập nghe, mặt tái mét. Một người run rẩy hỏi:

— Thầy có phá được không?

Lữ Quang chậm rãi lắc đầu:

— Muốn phá, phải tìm được kẻ đầu tiên từng gõ cửa… nhưng nó đã lẩn trong vô số vòng lặp. Giờ đây, bất cứ ai nghe tiếng gõ, dù qua điện thoại hay màn hình, đều có thể trở thành nạn nhân.

Nói xong, ông đặt chuông đồng xuống, bắt đầu vẽ trận pháp trước hiên nhà. Không khí bỗng chốc đặc quánh. Gió rít từng cơn.

“Cộc… cộc… cộc…”

Tiếng gõ vang lên, lần này từ… chính trong lòng đất.

Gương mặt thầy Quang thoáng biến sắc. Ông gằn giọng:

— Nó không còn đợi người mời nữa. Giờ… nó tự đi tìm.

Thầy Lữ Quang ngồi khoanh chân giữa phòng khách ngôi nhà số 23, xung quanh ông là trận pháp bằng máu gà và tro bùa. Chuông đồng khẽ rung theo từng nhịp chú ngữ.

Bên ngoài, mưa trút xối xả. Cả căn nhà rung lên theo từng tiếng gõ:

“Cộc… cộc… cộc…”

Nhưng lần này, tiếng gõ không vang từ cửa sổ hay cửa chính… mà phát ra từ sàn nhà ngay dưới chỗ thầy Quang ngồi.

Sàn gỗ cong vênh, nứt toác. Một bàn tay trắng toát thò ra, móng dài như móng thú, cào rít trên trận pháp. Khói đen bốc lên, mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi.

Thầy Quang gằn giọng:

— Mày không phải hồn ma bình thường… mày là dẫn lộ quỷ, sinh ra để lôi kéo kẻ sống vào cõi chết!

Âm thanh rít gào nổi lên. Căn phòng tối sầm, hàng chục gương treo trên tường đồng loạt rung lắc. Trong mỗi tấm gương, khuôn mặt Tuệ Anh lấp ló, đôi mắt trống rỗng, nụ cười ngoác dài.

Đột ngột, một tấm gương vỡ vụn, kéo theo trận pháp nứt toác. Làn khói đen cuộn trào, tạo thành hình dạng một cô gái váy trắng, tóc phủ kín mặt.

Nó cười khàn khàn:

— Thầy tưởng bùa phép giữ được tôi sao? Từng linh hồn mắc bẫy đều thuộc về tôi… và giờ, đến lượt ông.

Thầy Quang vung chuông đồng, tiếng ngân vang rền rĩ, xua bớt bóng đen. Ông quát lớn:

— Muốn chấm dứt vòng lặp, chỉ còn cách tìm người đầu tiên từng mở cửa cho mày.

Căn nhà chấn động, gương vỡ liên tiếp. Bóng ma thì thầm sát bên tai ông:

— Hắn… vẫn còn ở đây… ngay dưới lòng đất…

Mảnh sàn giữa phòng khách bị hất tung, để lộ một hố sâu tối đen. Hơi lạnh từ đó phả lên, mùi mục rữa nồng nặc.

Thầy Lữ Quang soi đèn dầu xuống. Ở đáy hố, ông thấy một bộ xương người ngồi co ro, hai tay vẫn gõ nhịp vào vách đất. Âm thanh “cộc… cộc… cộc…” vọng ra từ những ngón tay xương xẩu kia.

Ông khẽ thở dài:

— Vậy ra… ngươi chính là kẻ đầu tiên.

Bỗng bộ xương từ từ ngẩng đầu. Từ trong hốc mắt rơi ra hai giọt máu đen. Giọng nói khàn khàn vọng lên:

— Tôi không phải kẻ đầu tiên… Tôi chỉ là nạn nhân đầu tiên còn bị giữ lại ở đây.

Thầy Quang lạnh sống lưng. Ông hỏi dồn:

— Vậy kẻ đầu tiên là ai?

Bộ xương run rẩy, ngón tay gõ nhanh dồn dập. Tiếng gõ vang vọng khắp căn nhà như hồi trống chết chóc. Rồi từ trong hố sâu, một bóng người khác bò ra, chậm rãi, tứ chi ngoằn ngoèo như loài thú.

Khuôn mặt nó méo mó, không còn hình dáng con người, chỉ còn cái miệng rộng ngoác. Nó thì thầm:

— Chính ta… là người đầu tiên từng mở cửa… Và giờ, tất cả sẽ mở cửa cho ta.

Không khí đặc quánh, ngọn đèn dầu phụt tắt. Cả căn nhà chìm trong bóng tối. Hàng trăm bàn tay lạnh lẽo từ bốn phía vươn ra, vồ lấy thầy Quang, kéo ông áp sát mép hố.

Ông nghiến răng, vung chuông đồng lần cuối. Tiếng ngân vang rền, đẩy lùi bóng ma một chút. Ông gào lên:

— Nếu muốn thoát, ta phải phong ấn người đầu tiên này!

Nhưng cái miệng rộng ngoác kia bật cười ghê rợn:

— Muộn rồi… vòng lặp đã vượt khỏi căn nhà này…

Từ xa, vang vọng tiếng gõ cửa dồn dập, không chỉ một, mà từ hàng trăm cánh cửa trong khắp thành phố.

“Cộc… cộc… cộc…”

Đêm đó, cả thành phố chìm trong cơn mưa lạnh buốt. Người dân ở các khu phố khác nhau đều kể lại cùng một chuyện: nửa đêm, có tiếng gõ cửa vang lên, chậm rãi, đều đặn.

“Cộc… cộc… cộc…”

Có người tò mò mở cửa. Có người chỉ khẽ hỏi “Ai vậy?”. Và ngay sáng hôm sau, trong những căn nhà đó, cả gia đình biến mất, để lại cánh cửa mở toang, sàn nhà loang lổ những vết nước bẩn kéo dài vào hư không.

Tin tức lan truyền chóng mặt. Các livestream tràn ngập TikTok, Facebook: quay cảnh cửa sổ tự rung, tiếng gõ vang trong đêm. Người xem vừa run vừa tò mò, không ít người còn thách nhau “nghe thử cho biết”.

Trong khi đó, ở căn nhà số 23, thầy Lữ Quang bị lôi sát miệng hố, bàn tay ma quái siết lấy cổ. Ông gần như không thở nổi, nhưng vẫn dồn sức hét lớn:

— Đừng ai trả lời nó! Đừng nghe tiếng gõ! Nếu vòng lặp lan khắp nơi… sẽ chẳng ai thoát được!

Nhưng tiếng hét của ông chỉ vang trong căn nhà, chẳng ai bên ngoài nghe thấy.

Ngay lúc ấy, một ánh sáng lóe lên trong đầu thầy Quang:

— Muốn cắt đứt, chỉ còn cách tìm người còn sống đầu tiên đã từng mở cửa… bởi chỉ linh hồn còn dính nguyên nhân gốc, mới phong ấn được vòng lặp.

Ông vội rút bùa cuối cùng, niệm chú. Trận pháp sáng bừng, xua tạm lũ bóng ma lùi xuống hố. Ông thở hổn hển, lẩm bẩm:

— Ta phải tìm… “hậu duệ” của kẻ mở cửa đầu tiên…

Trong bóng tối, giọng thì thầm lại vang lên:

— Hậu duệ ấy… đã được chọn từ lâu rồi… chính là con bé Hà Vy…

Thầy Quang giật mình, trong đầu hiện lên gương mặt cô sinh viên trẻ đã lỡ trả lời “Ai đó?” qua livestream.

Từ sau đêm xem livestream, Hà Vy liên tục gặp ác mộng. Trong mơ, cô thấy mình ngồi trong căn phòng tối, trước mặt là một cánh cửa gỗ cũ kỹ. Tiếng gõ vang lên từng hồi, không ngừng:

“Cộc… cộc… cộc…”

Cô bị thôi thúc phải đáp lại. Một giọng nói khe khẽ rót vào tai:

— Nói đi… chỉ cần em trả lời, em sẽ không còn cô đơn nữa…

Hà Vy giật mình tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa. Nhưng kinh hoàng hơn, trong ký túc xá, ngay lúc ấy cũng vang lên tiếng gõ thật sự ở cửa phòng.

Bạn cùng phòng vẫn ngủ say, không nghe thấy gì. Chỉ mình Vy run rẩy, lấy điện thoại quay lại. Trong clip, rõ ràng có một bàn tay trắng bệch gõ nhịp vào cánh cửa, nhưng mở ra thì không có ai.

Ngày hôm sau, clip vô tình bị lan truyền trên mạng. Cư dân mạng bình luận dồn dập:

“Ghê quá! Tay ai vậy trời?”

“Chắc nó dựng cảnh thôi.”

“Cái này giống vụ ngôi nhà số 23 nè!”

Lượt xem tăng chóng mặt, và mỗi người xem lại… nghe thấy tiếng gõ ngay trong tai nghe của họ.

Trong khi đó, thầy Lữ Quang tìm đến trường đại học nơi Hà Vy học. Ông gặp cô, ánh mắt nghiêm nghị:

— Con đã trả lời rồi, phải không?

Hà Vy run rẩy gật đầu. Thầy Quang trầm giọng:

— Vậy con chính là người được “nó” chọn. Con mang dòng máu nối với kẻ đầu tiên từng mở cửa. Nếu không phong ấn được con, vòng lặp này sẽ lan ra cả nước.

Vy bàng hoàng, giọng lạc đi:

— Ý thầy là… tất cả chết hết sao?

Thầy Quang khẽ gật đầu. Và ngay lúc ấy, cửa lớp học phía sau họ vang lên:

“Cộc… cộc… cộc…”

Tất cả sinh viên đều nghe thấy. Không khí đặc quánh lại, đèn nhấp nháy liên hồi. Trong gương cửa kính phòng học, hàng chục gương mặt ma quái dán sát, nhe răng cười.

Tiếng gõ cửa dồn dập vang khắp dãy hành lang trường đại học.

“Cộc… cộc… cộc…”

Ban đầu, vài sinh viên tò mò cười cợt:

— Ai chơi khăm vậy?

Nhưng khi họ cất tiếng hỏi “Ai đó?”, đèn toàn trường vụt tắt. Cả khu giảng đường chìm trong bóng tối đặc quánh.

Trong ánh sáng lập lòe từ điện thoại, những gương mặt trắng bệch xuất hiện sát ô cửa kính. Có gương mặt áp sát ngay trên trần nhà, có gương mặt lơ lửng ngoài cửa sổ tầng bốn. Chúng đồng loạt nở nụ cười rộng ngoác.

Sinh viên hét loạn, chen nhau bỏ chạy. Nhưng ở mỗi hành lang, mỗi ngã rẽ… đều có tiếng gõ chờ sẵn. Người nào hoảng loạn đáp lại, lập tức bị bàn tay vô hình túm lấy kéo tuột vào trong gương.

“Aaaaaaa!!!”

Tiếng gào xé tan không khí. Máu văng khắp tường rồi biến mất, chỉ còn lại khoảng trống lạnh lẽo.

Trong lớp học, Hà Vy và thầy Quang nấp sau bục giảng. Ông ghì chặt vai cô:

— Đừng trả lời, dù có nghe gì đi nữa! Chỉ cần một từ thôi, con sẽ bị kéo đi mãi mãi!

Vy run rẩy, nước mắt ràn rụa:

— Nhưng… chúng nó cứ gọi tên con…

Quả thật, khắp lớp vang vọng những tiếng thì thầm:

— Vy ơi… mở cửa đi… Vy…

Giọng điệu ngọt ngào, giống hệt người thân và bạn bè cô ngoài đời. Càng lúc, âm thanh càng giống mẹ cô, cha cô, bạn thân cô.

Tai Vy ù đi, cơ thể như bị thôi miên. Cô đứng bật dậy, bước về phía cửa.

Thầy Quang hốt hoảng ném lá bùa cuối cùng, chặn ngang cánh cửa. Ngọn lửa xanh bùng lên, khiến những bàn tay trắng bệch rụt lại. Ông hét lớn:

— Chạy ngay! Ra khỏi đây, nếu không cả trường sẽ bị nuốt chửng!

Cả hai lao ra hành lang tối om. Phía sau, tiếng gõ cửa biến thành hồi trống dồn dập, hòa cùng tiếng cười ma quái. Và từ trong từng ô cửa kính, hàng trăm bóng ma tràn vào, đuổi theo họ.

Hà Vy và thầy Quang lao xuống cầu thang, nhưng mỗi ngã rẽ lại dẫn về cùng một hành lang. Những tấm kính cửa sổ biến thành gương, phản chiếu hàng trăm bản thể của họ đang chạy loạn. Trong số đó, vài cái bóng không đồng bộ – cười nham nhở, chờ cơ hội thay thế.

Một sinh viên khác hoảng loạn chạm vào gương, lập tức bị kéo vào trong, để lại hình nhân méo mó bước ra ngoài. Nó lẫn ngay vào đám đông, hòa nhập mà không ai nhận ra.

Thầy Quang rút lá bùa lớn cuối cùng, dán lên cánh cửa chính. Lập tức, toàn trường rung lắc dữ dội, những bóng ma rú lên chói tai. Ông hét:

— Ra ngay! Đây là cơ hội duy nhất!

Họ lao ra ngoài sân. Nhưng khi vừa bước ra, cảnh vật xung quanh không còn là thành phố, mà biến thành nghĩa địa khổng lồ, từng ngôi mộ nứt toác, tiếng gõ vọng lên từ dưới lòng đất.

Từ từng bia mộ, vang vọng giọng nói quen thuộc của những người thân đã mất. Một giọng đàn bà khản đặc cất lên:

— Vy… con gái mẹ…

Hà Vy chết lặng. Đó là giọng mẹ ruột cô, người mất từ khi cô còn nhỏ. Bàn tay xương xẩu từ lòng đất vươn lên, gõ nhịp lên bia mộ, mời gọi. Vy gần như quỵ xuống, nhưng thầy Quang gầm lên:

— Đó không phải mẹ con! Nó chỉ mượn giọng thôi!

Oan hồn hàng trăm người bò ra từ lòng đất, mắt trắng dã, miệng nhe răng. Chúng không lao tới ngay, mà đồng loạt giơ tay gõ xuống đất theo nhịp.

“Cộc… cộc… cộc…”

Âm thanh vang như tiếng trống tang, tạo thành nhịp điệu thôi miên. Một nửa sinh viên còn sống không chịu nổi, lần lượt bước về phía mộ phần, để mặc mình bị kéo xuống. Máu đen phun lên, mùi hôi thối nghẹt thở.

Đột nhiên, Hà Vy bị kéo vào một thế giới khác – một căn phòng quen thuộc: căn nhà cũ của mẹ cô. Mẹ đang ngồi gõ cửa, quay lưng về phía cô. Khi Vy òa khóc chạy lại ôm, bà quay mặt lại: nửa gương mặt trống rỗng, lỗ rỗ máu chảy ròng.

— Mở cửa cho mẹ đi, Vy…

Cô hét lên, giãy giụa. Trong thực tại, thầy Quang lay cô tỉnh dậy, cứu khỏi cái bẫy ảo giác. Nhưng mắt ông đầy máu, vì dùng bùa cưỡng ép kéo cô ra khiến cơ thể ông kiệt quệ.

Thầy Quang nói trong hơi thở gấp:

— Con chính là hậu duệ đời thứ 7 của kẻ đầu tiên từng trả lời tiếng gõ… Con bị trói buộc từ khi sinh ra. Chỉ có máu con mới khóa được cánh cửa cuối cùng.

Hà Vy bàng hoàng, nước mắt lã chã:

— Vậy nghĩa là… con phải chết?

Ông không trả lời. Chỉ im lặng gật đầu.

Cả nghĩa địa rung chuyển. Một cánh cửa khổng lồ bằng gỗ mục hiện ra giữa trời đêm. Từng nhịp gõ như búa giáng xuống tim:

“Cộc… cộc… cộc…”

Những bóng ma quỳ rạp, chờ nó mở ra. Bên trong, đôi mắt đỏ rực lóe sáng, kẻ bị phong ấn hàng trăm năm đang thức tỉnh.

Thầy Quang đặt Vy vào vòng tròn bùa chú, tay run rẩy:

— Con phải tự nguyện… Nếu không, phong ấn sẽ không hiệu nghiệm.

Vy ngồi trong vòng tròn, nghe tiếng thì thầm từ cánh cửa:

— Ta có thể cho con tất cả: mẹ con sống lại, bạn bè không chết, không còn ai đau khổ nữa… Chỉ cần em… mở cửa thôi…

Trái tim cô run rẩy. Hình ảnh mẹ, bạn bè, thậm chí cả tuổi thơ thiếu thốn tràn về. Nước mắt rơi lã chã. Bàn tay cô dần đưa lên…

Ngay khi ngón tay Vy chạm gần cánh cửa, thầy Quang dùng hết sức hét:

— Nếu con mở… tất cả nhân loại sẽ chôn vùi! Con chịu nổi không?

Trong tích tắc, Vy thấy viễn cảnh cả thế giới ngập trong tiếng gõ cửa, từng người một biến mất, cho đến khi chỉ còn lại mình cô, đơn độc. Cô thét lên, dùng con dao tế tự, tự rạch sâu vào lòng bàn tay, máu tuôn xối xả.

Máu đỏ rơi xuống vòng tròn, lập tức bùng cháy thành ánh sáng rực lửa. Cánh cửa khổng lồ rung bần bật, những bàn tay thò ra bị thiêu rụi, tiếng hét vang trời.

Cánh cửa dần khép lại, nhưng cùng lúc, cơ thể Hà Vy héo rũ. Máu chảy mãi không ngừng, da dẻ trắng bệch. Cô ngã vào lòng thầy Quang, mỉm cười yếu ớt:

— Con… đã không mở cửa… mẹ sẽ tự hào về con…

Cánh cửa cuối cùng sập lại, cả nghĩa địa tan biến, chỉ còn lại sân trường tĩnh lặng. Những sinh viên sống sót ôm nhau khóc nức nở.

Thầy Quang bế Vy, nhưng cô đã lịm đi vĩnh viễn. Ông quỳ gục, đôi mắt đỏ hoe:

— Xin lỗi… ta đã không bảo vệ được con…

Trong gió đêm, văng vẳng tiếng gõ cửa cuối cùng… rất xa… như lời hứa chưa dứt.

“Cộc… cộc… cộc…”

                                                                           hết    
                          tự lm cs sai sót j mn thông cảm
2 1
học đi,cơm cty khó nuốt | Chat Online Report
Rảnh ghia
1 0
| Chat Online Report
rảnh mà
0 0
˚₊· ͟͟͞͞➳ ₊ Nấmm —̳͟͞͞♡_ | Chat Online Report
oidoiioii lác ht mắt gái oii ^^
2 0
| Chat Online Report
kkkkkk
0 0
Vân Tiểu Thư | Chat Online Report
vãi~~
dài dữ
0 0
| Chat Online Report
phải dài chứ lm biến chia phần quá
0 0
tutu | Chat Online Report
hay mà dài quá
0 0
| Chat Online Report
cs ma mới rảnh đọc hết cái này
0 0
Anh Thii | Chat Online Report
dài quá kim
0 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Vân Tiểu Thư | Chat Online Report
chấp niệm với ai dị
nói cho nghe ik
0 0
| Chat Online Report
vs anh nào tên H í
0 0
tutu | Chat Online Report
ôi zoi ôi
0 0
| Chat Online Report
oi zoi oi
0 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

học đi,cơm cty khó nuốt | Chat Online Report
=))
0 0
| Chat Online Report
:))
0 0
mThu | Chat Online Report
lối thoát ở đou r ctus ơi
1 0
| Chat Online Report
bay màu rồi kkkkkkkkk
1 0
tutu | Chat Online Report
đã ten
0 0
| Chat Online Report
đr r phk đã chứ
0 0
bon | Chat Online Report
trần dịch hằng
0 0
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×