thegioicuaemxau...(acc nhiều chủ)
|
9A à, mới ngày nào còn bỡ ngỡ bước vào lớp, vậy mà giờ đã sắp phải nói lời tạm biệt rồi. Cảm ơn vì đã cùng nhau đi qua một đoạn thanh xuân thật đẹp. Mai này mỗi người sẽ có một con đường riêng, có thể không còn gặp nhau thường xuyên nữa, nhưng mong rằng tất cả chúng ta đều sẽ thật hạnh phúc và luôn nhớ về khoảng thời gian này bằng nụ cười. Chúc cho tập thể 9A mãi là một phần thanh xuân đáng nhớ nhất
Lại 1 cơn đau daday nx lại tới với em nó đau rút kiệt thể xác và tinh thần của em ... nó khó chịu tới mức dường như ko thể vận động cảm tưởng như nó đang bị ai đó đấm vào vậy một cái trg học giáo viên thiên vị h/s tại sao những con ng dối trá lại ko bị trừng phạt mà những đứa có học nhưng vẫn chx kỹ lại phạt tsao phụ huynh cứ muốn đè ép con cái học hành chăm chỉ phải học để đỗ trường danh tiếng ai chả bt cha mẹ cx có nhiều áp lục công việc ai cx có áp lực của riêng mình chứ đâu phải riêng cha mẹ cũng muốn đc thoải mái như những đứa khác ko bị ép buộc ko gò bó muốn bỏ cuộc trên đg đua nhm nhận ra mình là cả trong nhà nên phải cố gắng mỗi ngày
Thế giới này xấu nên em không cần đối xử tốt với ai ... Mỗi ngày trôi qua như 1 thập kỷ nó lâu tới mức em ko bt mik có thể sống sót đc bao nhiêu lâu nữa .Họ cứ tránh móc rồi đem em ra làm trò đừa để mua vui cho họ ,bắt chước từng hành động của em .Họ nào biết em đã tổn thương như thế em đã phải gồng mình lên để chống chọi với cơn đau ấy từng ngày từng giờ từng phút từng giây .Có những tối em năm 1 mình trong căn phòng nhỏ ấy chỉ những tiếng mưa mà nước mắt tuôn ra không ngừng tự nói chuyện vỗ về bản thân em ...Có những lúc em nằm đó tưởng như mình đã ko thể chộng chọi đc nữa có thể chet đi bất cứ lúc nào . có lẽ em ko đủ giỏi không đủ tốt để đc họ đối xử bình thường sao...tại sao em luôn là trò đùa của chúng nó... từ đó mà tính cách em khó hiểu hơn so với những ngkh có phải em muốn vậy đâu từ họ mà ra ấy chứ em cx muốn đc bạn bè yêu quý mà chứ đâu muốn bị " xanh lá " như vậy .... có lẽ nếu em chet đi họ sẽ thương em thêm 1 chút hoặc sẽ chỉ bớt đi 1 ng vô hình trên thế giới này họ sẽ hả hê vì em đã rời đi không còn vướng đg của họ nữa chăng... em từng tự hỏi rằng nếu họ như em thì họ sẽ xử lí ra sao nhỉ?
Dạo này mưa bão anh bị cảm lạnh Còn cảm nằng từ nụ cười em<3
BẢN NHẠC MANG TÊN THANH XUÂN Có những bản nhạc không chỉ là âm thanh – mà là cả một phần tuổi trẻ. Đó là khi giai điệu quen thuộc vang lên trong buổi chia tay cuối cấp, từng ca từ như gói ghém lại bao kỷ niệm. Khi âm nhạc cất lên, bỗng chốc tất cả những gì ta từng trải qua cùng nhau – ánh mắt bạn bè, cái ôm nghẹn ngào, tiếng ve râm ran gọi hè – đều ùa về như chưa từng xa cách. Mỗi bản nhạc gắn với thanh xuân đều mang một sức mạnh kỳ lạ. Nó lưu giữ cả những điều ta từng nghĩ sẽ quên: dáng ai cột tóc vụng về, giọt nước mắt giấu sau nụ cười, cái nắm tay không muốn rời xa. Có thể sau này, khi cuộc sống cuốn ta đi, chỉ cần vô tình nghe lại bài hát ấy, tất cả những cảm xúc ngây thơ, trong trẻo lại sống dậy – như một lần nữa được sống lại những năm tháng đẹp nhất đời người. Âm nhạc - bản ghi âm của thanh xuân sẽ vẫn luôn ở đó, lặng lẽ, dịu dàng, nhắc ta nhớ rằng mình từng có một thời yêu hết mình, cười hết mình, và sống hết mình. Thanh xuân ấy, dù ngắn ngủi, nhưng sẽ mãi vang vọng qua từng giai điệu không thể lãng quên #thanhxuan | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||

