Đỗ Ngọc(Bngoc)
|
TÌNH ĐẦU (Nếu rảnh hảy ủng hộ tác giả 1 lượt xem tại:
Ừm... tôi thích đôi mắt ấy – đôi mắt ẩn sau đôi lông mày rậm của Phong, thích cái cách mà cậu chăm chú nhìn lên bảng, hay ngắm một cái cây, một tia nắng lung linh lọt qua ô cửa sổ nơi cậu ngồi, hay chỉ là đang nghĩ ngợi và thả đôi mắt ấy tự do về một nơi xa xăm. Đôi mắt của cậu dưới ánh nắng sáng lên một màu nâu sẫm tựa như hai viên ngọc lấp lánh. Lần đầu tiên tôi thấy đôi mắt ấy, nó cứ như một hố đen vũ trụ có sưc hút khiến tôi chẳng thể thoát ra nổi. Nhưng chả lẽ bây giờ tôi lại nói toẹt ra là chỉ thích cậu ấy vì mắt thôi à. Nếu xét chung chung thì Phong học giỏi, lại ngoan ngoãn hiền lành, không quậy phá như mấy đứa con trai tuổi mới lớn khác. Cậu ấy nhìn cũng không đẹp trai lắm đâu, làn da ngăm ngăm cùng mái tóc xoăn cắt tỉa gọn gàng, nhưng không biết vì sao đôi mắt của Phong lại cuốn hút tôi đến thế. À, còn nụ cười của cậu ấy nữa, tôi rất thích ngắm Phong cười. Khi cười, cậu ấy để lộ hàm răng đều tăm tắp, hai mắt hơi nhíu lại. Ôi, tôi chẳng tìm được từ ngữ nào để diễn tả được ánh mắt ấy cả... Mãi suy nghĩ một hồi về lí do tôi thích Phong, tôi quên béng luôn việc trả lời cậu ấy. Phong tưởng tôi ngại quá nên hơi ngập ngừng ( cho dù lúc này tôi ngại thật) nên đã mở lời nói tiếp: " Nếu cậu nói vậy... Thật ra chúng ta cũng chưa biết nhiều về nhau lắm... Hay là... chúng ta... làm bạn trước được không?" Bạn á! Tôi đi tỏ tình cậu ta đâu phải chỉ để làm "bạn" đâu. Định gài bẫy tôi rồi bọn tôi sẽ làm "bạn" cả đời à. Nhưng mà thôi cũng được, làm bạn còn hơn là bị từ chối. Mà trước giờ hai đứa cũng có nói chuyện với nhau mấy đâu, cùng lắm là mấy câu mượn đồ mượn đạc. Tự dưng đùng cái làm người yêu của nhau cũng hơi cấn cấn. " Được thôi! Làm bạn thôi nào!"- Tôi vui vẻ chìa tay ra, chẳng biết sao tôi lại làm thế, để được nắm tay cậu ấy hay gì? Vậy là chúng tôi là "bạn". Thực ra tình bạn này nó không giống với khái niệm "tình bạn" lắm. Có bạn nào mà lại nhìn nhau như thế không chứ? Có bạn nào mà lại nắm tay nhau rồi còn giấu giấu diếm diếm các thứ để không cho mấy đứa cùng lớp biết được không chứ? Có bạn nào mà lại... lại còn " Anh yêu em", "Em yêu anh nhiều lắm luôn" không cơ chứ? Chúng tôi đã sớm vượt quá xa cái tình bạn này rồi. Có thể nói Phong chính là tình đầu của tôi. Tuy cuộc tình này không kéo dài quá lâu – chúng tôi đều có những dự định riêng, những ước mơ riêng và hai đứa đã rẽ sang hai con đường tách biệt. Nhưng những kí ức về đoạn tình cảm ngây ngô ấy vẫn khiến tôi mỉm cười tủm tỉm như đang yêu mỗi khi nghĩ đến. Không tiếc nuối, không nhớ nhung, chỉ có những kí ức đẹp về nhau và về khoảng thời gian đi học ấy. Và giờ đây, sau gần mười năm kể từ ngày tôi tỏ tình cậu ấy, đứng bên kia đường, chỉ cách tôi một con phố tấp nập xe cộ qua lại, là Phong. Khi đứng trước mặt nhau, cả hai đều sững sờ. Không ai nói gì. Nhưng tôi biết, anh cũng đã nhận ra tôi. Và ánh mắt ấy... Tôi không ngăn được bản thân mình băng qua con phố, mặc kệ dòng xe hối hả kia, để đến chỗ anh. Tôi không hề nhầm người, làm sao tôi có thể nhận nhầm được đôi mắt kia chứ - đôi mắt từng khiến tôi rung động suốt một thời niên thiếu - vẫn đang nhìn tôi bằng vẻ dịu dàng của những năm tháng cũ. HẾT | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
