(☞゚ヮ゚)☞ Quỳnh Trâm ฅ^•ﻌ•^ฅ #hashtag 97
8 theo dõi 5 bạn Thông tin Tặng xu Tặng quà Nhắn tin
Kết bạn Theo dõi
Nhắn tin ẩn danh Link tài khoản: Xem trên Lazigo 0 câu hỏi | 1 trả lời 0đ thực lực | 0đ cảm ơn Huy hiệu Chuyên cần: Bảng huy hiệu (+) 9 - 12 - 2014 Học lực: Giỏi Cấp học: Trung học cơ sở Môn học yêu thích: Tin học, Vật lý, Lập trình, Hóa học, Công nghệ, Tiếng Việt, GDCD, Tiếng Anh, Xác suất thống kê, Đạo đức, Khoa học, Hoạt động trải nghiệm, Sinh học, Khoa học tự nhiên, Tin học, Tự nhiên & xã hội, Lập trình, Công nghệ, GDCD, Xác suất thống kê, Hoạt động trải nghiệm, Khoa học tự nhiên, Tự nhiên & xã hội Tình trạng: Phức tạp Sở thích: Đọc sách, Hội họa, Thiên văn, Truyện tranh, Hacker, Giải trí, vui chơi ngoài trời Thị xã Bà Rịa - Bà Rịa-Vũng Tàu Đăng nhập để xem thông tin Đăng nhập để xem thông tin Đăng nhập để xem thông tin Đăng nhập để xem thông tin Đăng nhập để xem thông tin Đăng nhập để xem thông tin Đăng nhập để xem thông tin Đăng nhập để xem thông tin Đăng nhập để xem thông tin Đăng nhập để xem thông tin Đã tham gia: 09-01-2026 Số ngày hoạt động: 68 ngày Ảnh nền Báo cáo vi phạm
5
30 sao / 6 đánh giá
5 sao - 6 đánh giá 4 sao - 0 đánh giá 3 sao - 0 đánh giá 2 sao - 0 đánh giá 1 sao - 0 đánh giá
Điểm 5 SAO trên tổng số 6 đánh giá
Tôi đứng dưới mưa, tim khẽ nhói Nhìn cô ấy nơi xa, tóc bay trong gió Nụ cười ấy, rạng rỡ mà tinh nghịch Như ánh sáng len qua từng kẽ phố tối.
Cô ấy dừng lại, tay chạm nhẹ ô cửa Ánh mắt lấp lánh, vừa hiền vừa tinh quái Từng bước chân, từng hơi thở Vẫn in sâu trong ký ức tôi mênh mang.
Mưa rơi trên vai tôi, lạnh và ướt Nhưng tim lại ấm vì nhớ cô ấy Bao chiều cùng cười, cùng nói, cùng đi Giờ chỉ còn lại bóng cô trong màn mưa.
Phố vắng, đèn vàng le lói Tôi đứng đó, lặng im, gọi tên cô Cô ấy, nụ cười và ánh mắt Vẫn theo tôi… giữa cơn mưa cuối chiều.
Mưa rơi lặng lẽ xuống hiên Tiếng giọt khẽ rơi vào miền ký ức Con đường vắng, gió thổi lạc bước Mang theo nỗi nhớ chưa từng phai.
Người đi đâu giữa trời mênh mông Chỉ còn lại bóng mình và cơn mưa Bao nhiêu điều chưa kịp nói ra Chỉ lặng lẽ trôi trong đêm thâu.
Thời gian như gió, vô tình lướt qua Cuốn đi bao giấc mơ còn dang dở Chỉ còn lại một khoảng lặng Để nỗi buồn chìm vào trong trái tim.
Có những chiều rơi rất khẽ Nắng tàn nằm lại trên bậc hiên xưa Gió qua như thể chưa vừa Mang theo ký ức đong đưa trong lòng.
Có những con đường rất rộng Mà bước chân người vẫn thấy cô đơn Bao nhiêu tiếng nói cười hơn Đêm về lại hóa nỗi buồn lặng im.
Có những điều ta muốn tìm Nhưng khi tìm thấy… lại chìm trong đau Người đi chẳng nói câu nào Chỉ còn khoảng lặng phủ màu thời gian.
Nếu mai lạc giữa nhân gian Xin đừng hỏi nữa vì sao lặng thầm Chỉ là trong một trái tim Có người từng ở… rồi chìm vào quên.
Có những đêm dài rất lặng Đèn đường đứng đó… mà lòng tối thêm Phố đông vẫn bước êm đềm Chỉ riêng một kẻ đi tìm ngày xưa.
Có những cơn mưa rất nhẹ Rơi qua ký ức chưa kịp phai màu Tưởng rằng quên được từ lâu Ai ngờ nỗi nhớ vẫn sâu thế này.
Có những người từng ở lại Trong tim rất rõ… như ngày đầu tiên Rồi sau một buổi bình yên Họ đi lặng lẽ như chưa từng gần.
Đến khi nhìn lại một lần Mới hay ký ức phủ ngần năm tháng Giữa muôn ánh đèn rực sáng Vẫn còn một khoảng… chẳng ai bước vào.
Phố đêm sáng rực đèn vàng Người qua vội vã muôn ngàn bước chân Tiếng cười vang giữa phố gần Mà sao lòng vẫn xa dần nơi đâu.
Gió đêm thổi lạnh qua cầu Mang theo suy nghĩ chìm sâu trong đầu Bao người đi lướt qua nhau Chẳng ai nhìn thấy nỗi sầu phía sau.
Thành phố vẫn cứ ồn ào Đèn xe lấp lánh như sao cuối trời Có người đứng giữa dòng đời Mà nghe khoảng trống rơi rơi trong lòng .
Giữa dòng người bước mênh mông Chợt nghe gió lạnh thổi vòng qua tim Đèn xa lấp lánh lặng im Mà sao nỗi nhớ cứ chìm trong đêm.