Mắc gì? Sao cuộc đời t mà cái gì cũng bất công với t hết vậy? T làm gì sai à? Kiếp trước bản thân t làm ke giết người vô nhân tính hay sao? Nếu như thế thì sao k cho t sinh rs, k cho t chết luôn đi sao cứ bắt t phải sống mà chịu đau khổ từng ngày vậy? Cuộc đời t chưa đủ tàn à? T thua t nhận được chưa, t thua hết tất cả, tất cả mọi thứ bh của t ... T đều thua hết r: từ chuyện học tập, chuyện gia đình, chuyện bạn bè, đến chuyện tình cảm.
T đẫ thật sự cố gắng rất nhiều r mà, sao cứ cái gì áp lực thì t lại phải chịu hết thế, làm bài nhóm thì t làm xong cho chúng m xem chúng m còn tấm tắc khen mà đến lúc thấy không đc nhiều điểm phần quan trọng đấy thì lại đổ cho t. Phần t làm là phần quan trọng nhất cũng là phần khó nhất, t đã rất cố gắng, điểm đạt được từ phần đấy cũng cao hơn chúng m rất nhiều rồi đấy. Chúng m gỏi sao chúng m k tự làm đi, t không lấy điểm cũng được bản thân t vẫn lấy được điểm từ nhiều cơ hội khác cơ mà!Sao cứ lôi t vào rồi k như ý lại trách t là sao?
Ở trường học hành đã thế tưởng về nhà sẽ được một cảm giác an toàn và bình yên nhưng mà tại sao? Cả nhà luôn hành hạ t, luôn để t chịu ấm ức, luôn coi nó là điều hiển nhiên. T đâu phải bao cát mà cứ có việc gì tức giận là lại trút lên người t. Tâm sức của t làm bài tập lại để cho e t phá, bố mẹ t cũng không thàm nghe t nói, cũng k nói gì.. Bố thì lúc nào cũng thiên vị, trọng nam khinh nữ, mẹ thì luôn bênh vực những cái sai của e còn e t thì làm được, gây ra được mà lại k chịu trách nhiệm được là sao?
Còn cả chúng m nữa, k chơi được với t thì thôi mắc gì chúng m phải ghen ăn tức ở, không được như t chúng m không chịu được à?Chúng m phải nhìn t đau khổ thì chúng m mới hả dạ đúng không?Chơi với nhau thì coi t là chỗ để giải bày tâm sự, chỗ để cho chúng m lấy lại tâm trạng, chỗ để cho chúng m những lời khuyên,những lời an ủi.. Vậy cớ sao không chơi với nhau nữa lại đi nói sai đổ xấu tất cả mọi thứ mà chúng m nói cho t là sao?Trong khi chúng m còn chưa chịu nghe t nói lấy một lần nữa.Người ở bên t lúc t buồn cũng chỉ là chiếc điện thoại, cái máy tính, còn lại thì ông trời cũng để họ rời xa t.Đến cả cô gái mà t coi là thân nhất, t tin tưởng nhất chuyện gì cũng chia sẻ,chuyện gì cũng mong họ sẽ thế này thế kia mà cũng đã bỏ t lại sau lưng và đi theo những lời ác ý về t.Để rồi bây giờ t phải ở lại với sự đau khổ và ba chữ"bạn thân cũ".
Hết chuyện này đến chuyện kia, t cứ ngỡ t sẽ ổn thôi vào một ngày nào đó nhưng không huhu sao lúc mà t đang tuyệt xọng thì a lại đến bên t. Doạ ma cho t vui, an ủi những lời mà t chưa từng được nghe,chúc t ngủ ngon bằng những câu mà t không nghĩ đến, làm cho t những thứ mà t chưa từng được trải qua. Hay do t quá ảo tưởng nhỉ?? T cũng không biết cảm xúc mà t dành cho a bây giờ nó như thế nào nữa, cuộc đời t quá đủ mệt mỏi và cần người ở bên rồi! Thế mà tại làm sao gần đây họ lại bỏ t đi lúc mà t cô đơn nhất, t cần họ nhất? Sao cái gì tệ nhất cũng là t là sao?Sao cuộc sống t cứ vướng mắc hết chuyện này đến chuyện kia là sao??