Bạn cần đăng nhập mới có thể xem nội dung này

Nhà - Thiết kế riêng của *ੈ✩‧₊˚ Claire Beatrice Lafont ✧

145

Nhấp vào đây để xem riêng biệt

*ੈ✩‧₊˚ Claire Beatrice Lafont ✧

(✩₊✧°❀⋆.ೃ*: ☾줄리엣☽✧༄*ੈ✩꒰ᐢ. .ᐢ꒱)
#જ⁀➴♡ *ੈ ✩‧₊˚Thành phong phá lãng Nghị vãng vô tiền.˚⟡˖₊‧⁺☾˖⋆˚⊹♡
14.223
676 theo dõi 177 bạn
Thông tin
Link tài khoản:
Xem trên Lazigo
15 câu hỏi | 37 trả lời
2 truyện
0đ thực lực | 27đ cảm ơn
Huy hiệu Chuyên cần:
Khởi đầu
Khởi đầu
Khám phá
Khám phá
Rèn luyện
Rèn luyện
Thử thách
Thử thách
Hố đen
Hố đen
Mặt trời
Mặt trời
Trái đất
Trái đất
Mặt trăng
Mặt trăng
Thiên thạch
Thiên thạch
Huy hiệu Lượt xem:
Gió
Gió
Mây
Mây
Nước
Nước
Huy hiệu Theo dõi:
Giấy
Giấy
Nhựa
Nhựa
Gỗ
Gỗ
Huy hiệu Sao đánh giá:
Đom đóm
Đom đóm
Nến sáng
Nến sáng
Đuốc sáng
Đuốc sáng
Đèn tri thức
Đèn tri thức
Huy hiệu Yêu thích: 2.433 likes
Ong vàng
Ong vàng
Bảng huy hiệu (+)
Bí mật
Học lực: Chưa xác định
Cấp học: Trung học phổ thông
Môn học yêu thích: Âm nhạc, Ngữ văn, Tiếng Việt, Khoa học, Lịch sử, Tin học, Ngoại ngữ khác
Tình trạng: Một mình
Sở thích: Truyện tranh, Phim, truyền hình, Đọc sách, Âm nhạc, Thú cưng, Khám phá, Trồng trọt, làm vườn, Thiên văn, Nhiếp ảnh
Huyện Đoan Hùng - Phú Thọ
8 ảnh
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đăng nhập để xem thông tin
Đã tham gia: 01-12-2022
Số ngày hoạt động: 1185 ngày
Ảnh nền
Báo cáo vi phạm
4.9
3.436 sao / 695 đánh giá
5 sao - 684 đánh giá
4 sao - 1 đánh giá
3 sao - 1 đánh giá
2 sao - 0 đánh giá
1 sao - 9 đánh giá
Điểm 4.9 SAO trên tổng số 695 đánh giá

Nhà của *ੈ✩‧₊˚ Claire Beatrice Lafont ✧


50

Phòng của *ੈ✩‧₊˚ Claire Beatrice Lafont ✧


210
Gift
30
Gift
30
Gift
30
Gift
30
Hộp quà sắc màu
30
Hộp quà video
30
Gift
30
Gift
30
Gift
30
Nhẫn kim cương
100
Trái tim Ruby
100
Gift
30
Gift
30
Gift
30
Gift
30
Bình may mắn
30
Dây chuyền đá quý
30
Vàng, sao, đá quý
30
Gift
30
Gift
30
Bánh
30
Tượng 3
30
Gift 4897
50
Hoa
30
Cáo tai to
30
Tượng 1
30
Gift 5073
30
Gift 5057
30
Gift 4802
30
Bánh
30
Bánh kem trái tim
30
Gift 5052
30
Gift 4864
30
Gift 4866
50
Gift 4915
50
Gift
30
Gift 4868
100
Kim cương
100
Gift
30
Gift
30
Heart
30
Gift
30
Gift
30
Gift
30
Gift
30
Gift
30
Gift 4865
80
Gift 4851
60
Gift 4852
80
Hoa hồng và tôi
30
Gift 4890
100
Gift 5332
30
Cà phê trái tim
30
Room full 11
210
Gift 5562
20
Traditional Home
50
Kẹo ngọt thú cưng
30
Bánh mì mèo
30
Bánh xiên que
30
260 10
*ੈ✩‧₊˚ Claire Beatrice Lafont ✧
Link | Report
2024-03-15 21:39:10
Chat Online
Tảng sáng. (02)

7.

Sau khi làm hết các thủ tục trở về nhà, trời bên ngoài đã tối.

Đèn trong tiểu khu vẫn chưa bật nên tôi chỉ nhìn thấy những ánh đèn ấm áp hắt ra từ những căn nhà phía xa.

Tôi vẫn đau bụng từ chiều đến giờ.

Tôi cuộn mình trên sô pha, cơn đói và cơn đau lan ra khắp cơ thể, tôi cố gắng đứng dậy đi mở tủ lạnh.

Mùi thiu thối ập vào mặt tôi, tôi nhớ ra, lần cuối cùng mình mở tủ lạnh đã là một tháng trước.

Tôi tiện tay cầm lấy một mớ rau, rửa sạch rồi đặt lên thớt, tiếng dao thái không đều.

Màu máu đỏ tươi rơi trên màu xanh của rau, còn mang theo mùi tanh.

Tôi sửng sốt.

Vết thương ngày càng đau nên tôi mới chợt tỉnh ra, tôi đã bị đứt tay rồi.

Trong cơn xúc động, tôi không thể khống chế bản thân.

Vết sẹo mới chồng lên vết sẹo cũ, lại thêm một vết nữa.

Từ cánh tay cho đến cổ tay.

Con dao rơi xuống đất, tôi quỳ xuống, thở hổn hển.

Dường như tôi ngày càng không thể khống chế được mình, tự làm những chuyện khiến mình bị tổn thương.

Trước đây bác sĩ nói với tôi.

Lúc phát bệnh nhớ phải uống thuốc.

Nhưng tôi không uống.

Bác sĩ còn nói hãy để người thân chăm sóc tôi.

"Khương Miên, hãy tiếp xúc với gia đình nhiều hơn để cảm nhận tình yêu."

"Tốt cho bệnh tình của cô đấy."

Nhưng mà....

Tôi nhìn vết máu loang lổ.

Nhưng mà, tôi không có gia đình.

8.

Đồ ăn tối qua nấu tôi không ăn, vứt hết vào trong thùng rác.

Cơn đói quấn lấy cơn đau, cuối cùng tôi ngất trên giường.

Sáng sớm có người gõ cửa.

Tôi mơ màng bước xuống ghế sô pha, đi tới mở hé cửa, khi nhìn thấy người bên ngoài thì hoàn toàn tỉnh táo.

Gương mặt người đàn ông như được bao phủ một lớp sương, vẫn vô cảm.

Tôi theo bản năng đóng cửa lại, tiếng cửa đóng sầm lập tức ngăn cách chúng tôi.

Tôi nhanh chóng về phòng mặc áo khoác, thay một chiếc quần dài.

Lúc mở cửa ra, ánh mắt Khương Giác dừng trên mặt tôi, lạnh đến thấu xương.

"Có chuyện gì không?"

Tôi hỏi thẳng.

Ánh mắt anh nhìn xuống hình xăm nhỏ trên cổ tay tôi.

Khương Giác híp mắt, lạnh giọng nói: "Trên cánh tay em cũng có hình xăm?"

Tôi không đáp, có lẽ Khương Giác nghĩ đây là thừa nhận nên cảm xúc hờ hững ban đầu lại bị khuấy động:

"Em cứ phải chơi với kẻ lưu manh đó rồi tự biến thành một thứ rác rưởi sao?"

Tôi biết Khương Giác luôn nói năng độc địa, lúc quan hệ giữa hai chúng tôi trở nên tồi tệ nhất, lời nói như con dao tẩm độc của anh đâm vào tôi không thương tiếc.

Nhưng anh không được nói Chu Dữu.

Bởi vì chị ấy là người bạn duy nhất, tốt nhất của tôi.

Mùi thuốc lá thoang thoảng trên người người đàn ông phả vào mũi tôi, mạch máu trên trán tôi giật giữ dội, tôi thấy buồn nôn.

Cơn đau bụng đã hết lại quay trở lại, bàn tay nắm cửa của tôi run lên bần bật, cuối cùng vẫn không nhịn được.

Cái tát như dự đoán không tát vào mặt anh mà ngược lại, tôi bị anh nắm lấy cổ tay, vết sẹo năm xưa chạm vào thân nhiệt của người khác.

Tôi thấy rõ vẻ kinh ngạc thoáng qua trong mắt Khương Giác: "Vết sẹo trên cổ tay em..."

Chỉ là anh còn chưa dứt lời, đã bị tôi tát một cái.

Người đàn ông hơi nghiêng đầu, gương mặt trắng đỏ một mảng, tôi đã tát rất mạnh.

Mùi thuốc lá thoang thoảng làm tôi căng thẳng, cảm giác sợ hãi dâng lên từ lòng bàn chân, từng chút bò ra khắp người tôi.

Tôi cố gắng hết sức thoát khỏi tay anh, cổ tay đã đỏ bừng.

Tôi phải dùng sức nắm tay mình mới không khiến nó run lên bần bật.

"Khương Miên...."

"Cút."

Tôi cụp mắt xuống nhìn chằm chằm chân mình.

"Đừng chạm vào tôi."

"Cút đi!"

9.

Khương Giác đi rồi.

Tôi lao vào phòng tắm, điên cuồng dùng khăn tắm rửa đôi tay mới bị Khương Giác chạm vào.

Làn da bị cọ mạnh đến mức chảy máu, máu và nước lạnh cùng nhỏ giọt, màu sắc này kích thích não bộ của tôi, tôi dựa vào bồn rửa tay, thở hổn hển.

Cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh.

Buổi trưa, người giao cơm giao đến một túi lớn, tôi đặt từng hộp đồ ăn lên bàn.

Mùi thơm nồng kích thích vị giác của tôi, cái bụng chịu đói hai ngày cuối cùng cũng chịu đầu hàng.

Tôi cầm đũa, nhét hết đồ ăn vào trong bụng.

Nhưng do ăn quá no nên tôi bị tức bụng, sau đó lại vào nhà tắm nôn hết ra.

Sàn phòng tắm làm ướt quần áo của tôi, cơn đau như cận kề cái chết khiến tôi ngã xuống sàn, tay cầm điện thoại lướt đến lịch sử trò chuyện một tháng trước.

Câu cuối cùng Chu Dữu nhắn cho tôi là hỏi hôm nay tôi ăn gì.

Tôi không trả lời.

Cũng không nói cho chị ấy biết tôi đã nhận được giấy khám bệnh.

Tình bạn 5 năm vừa dài vừa ngắn.

Đủ lâu để khắc sâu vào sinh mệnh của tôi.

Lại ngắn đến mức chỉ bằng mấy tiếng, tôi đã xem hết nội dung trò chuyện.

"Bạn có chắc chắn muốn xóa lịch sử trò chuyện với chị gái không?"

Dòng chữ màu đỏ thật chói mắt.

Nhưng cơn đau bụng ngày càng dữ dội như đang thôi thúc tôi bấm nút xóa đi.

Ký ức 5 năm biến mất trong khoảnh khắc, cùng với sự ràng buộc cuối cùng của tôi với thế giới này.

Ngày tôi nhận được kết quả chẩn đoán, bác sĩ nhìn vào mắt tôi, nghiêm túc khuyên nhủ:

"Tuy là ung thư dạ dày giai đoạn cuối, nhưng nếu tích cực điều trị, lạc quan thì có thể sống thêm hai ba năm nữa."

Tôi mỉm cười nói cảm ơn, nhưng không đáp lại lời bác sĩ.

Tôi không có lý do để sống.

Anh trai tôi, anh ấy cũng đã từng mong đợi tôi chết đi.

10.

Tôi ngơ ngẩn trong nhà vài ngày.

Cứ thế trải qua một vòng tuần hoàn đói khát, ăn quá nhiều rồi sau đó lại nôn ra.

Thỉnh thoảng mở điện thoại lên, mới biết ngày đó đang đến gần.

Tôi sửa soạn qua loa rồi muốn đến trung tâm mua sắm mua một chiếc váy thích hợp.

Lúc soi gương, tôi mới nhận ra mình sút cân nhanh chóng, khuôn mặt xanh xao không có huyết sắc.

Tôi nghĩ, vẫn nên trang điểm thôi.

Vì đang trong thời gian làm việc nên trung tâm mua sắm không đông.

Tôi lang thang không có mục đích qua các tầng, cuối cùng cũng tìm thấy một chiếc váy trắng xinh đẹp qua cửa kính.

Lúc bước vào, nhân viên chào đón tôi rất nhiệt tình, tôi chỉ vào chiếc váy trắng đang được trưng bày, đang tính nói thì bên ngoài lại vang lên một giọng nói mềm mại: "Anh Giác, cái váy trắng này thật đẹp."

Thật trùng hợp.

Lúc Đường Nguyệt Sơ bước vào vừa hay chạm mắt với tôi, hai con mắt nai lập tức mở to, vui vẻ gọi tên tôi: "Miên Miên."

Giống như chưa từng cãi vã.

Khương Giác đứng bên ngoài lạnh lùng nhìn tôi.

Vui vẻ thật đấy, em gái vừa từ nước ngoài về, anh trai dắt em gái đi dạo phố.

Tôi cười mỉa mai, không quan tâm tới bọn họ.

"Cái váy kia, size M, gói lại giúp tôi."

"Lấy cho tôi một cái size M."

Tôi và Đường Nguyệt Sơ cùng chỉ về chiếc váy trắng.

Nhân viên nữ nói:

"Mẫu này năm nay bán rất chạy nên chỉ còn một size M duy nhất mà mẫu đang mặc thôi ạ. Nếu hai người đẹp không ngại thì có thể xem qua các mẫu khác, tôi đi xem công ty còn hàng hay không."

Đường Nguyệt Sơ nhíu mày, đang tính nói: "Vậy thì..."

"Gói lại cho tôi đi."

Tôi không do dự ngắt lời cô ta.

Nhân viên đáp lại sau đó xoay người đi lấy váy.

"Miên Miên."

Đường Nguyệt Sơ bỗng gọi tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta: "Có chuyện gì?"

"Chị có thể nhường em chiếc váy này không?"

Cô ta tỏ vẻ áy náy, "Chị biết mà, em rất thích váy trắng, Miên Miên, bình thường chị không hay mặc váy...."

Không cần giữ thể diện luôn sao.

Tôi nhìn Khương Giác, anh cúi đầu không nhìn tôi, như đang dung túng cho Đường Nguyệt Sơ.

Thật nực cười.

Nhiều năm như vậy.

Cô ta vẫn chẳng thay đổi chút nào.

Những món đồ mà cô ta muốn, tôi đều phải nhường cho cô ta.

Đồ chơi, quần áo, xếp hạng...

Và cả người nhà.

"Không muốn."

Tôi lạnh lùng từ chối.

Đường Nguyệt Sơ bị tôi chặn họng, thấy tôi cầm lấy túi đồ, hai mắt cô ta ửng đỏ, cúi đầu quay về phía Khương Giác.

Khương Giác nghiêng người không biết nói gì với cô ta mà cô ta lại cười nhảy lên, vui vẻ khoác tay Khương Giác.

Còn không quên liếc tôi một cái.

Giống như đang đắc ý khoe với tôi, anh trai tôi đã trở thành anh trai cô ta.

Thật ra chiếc váy này cô ta cũng chả cần.

Thứ cô ta muốn là để tôi nhìn thấy anh trai tôi ngày càng yêu quý cô ta hơn.

Nhưng có ai quan tâm đâu.

Dù sao, mười mấy năm nay vẫn luôn như vậy mà.

11.

Ngày tháng trôi qua.

Tình trạng cơ thể tôi ngày càng trở nên tồi tệ.

Khương Giác không chủ động tới tìm tôi nữa.

Tôi xem lịch, cũng sắp đến ngày rồi.

Mãi cho đến khi tôi nhận được tin nhắn của Đường Nguyệt Sơ.

Cô ta mời tôi đi dự tiệc, cuối cùng còn nói thêm một câu: "Miên Miên, anh Giác rất lo cho chị, nhân cơ hội này hai người làm lành đi.”

Khả năng giả ngu giả khờ của cô ta luôn là số một không hai.

Tôi xem lịch rồi quyết định đi.

Tại sảnh lớn lộng lẫy, những người ăn mặc sang trọng đi tới đi lui, tiếng ly rượu chạm nhau xen lẫn với tiếng nói chuyện huyên náo, thật ồn ào.

Tôi đã ở một mình quá lâu, đột nhiên lại xuất hiện trong một dịp náo nhiệt như vậy nên cảm thấy không quen.

Cách đó không xa, Khương Giác và Đường Nguyệt Sơ đang đứng cùng trò chuyện với những người khác.

Khương Giác nghiêng đầu nhìn thấy tôi, vẻ mặt thay đổi, hơi quay người về phía tôi nhưng lại bất động.

Có vẻ như anh đang đợi tôi qua đó chủ động bắt chuyện với anh.

Nhưng tôi sẽ không đi đâu.

Đường Nguyệt Sơ ngoái đầu nhìn lại, cũng trông thấy tôi.

Cô ta lập tức mỉm cười đi về phía tôi, còn tôi lại xoay người, không chút do dự rời khỏi sảnh tiệc ồn ào này.

Trên ban công lộng gió.

Tôi ngồi bên mép ban công, lắng nghe tiếng cười nói vọng ra từ bữa tiệc, trong lòng chỉ nghĩ xem bao giờ kết thúc để được về nhà.

Từ sau không biết có ai đó ôm lấy tôi, tôi ngã vào vòng ôm xa lạ.

Mùi thuốc lá nồng nặc lập tức bao trùm lấy tôi, cảm giác buồn nôn lại dâng lên.

Tôi cố nén khó chịu, đẩy người đàn ông lạ bỗng nhiên xuất hiện ra, lại đúng lúc nhìn thấy Đường Nguyệt Sơ đứng sau lưng anh ta.

Cô ta mặc lễ phục xinh đẹp chớp mắt với tôi.

Điện thoại trong túi tôi rung lên, tôi cầm lấy, đọc tin nhắn cô ta gửi.

—— Miên Miên, vừa rồi Triệu Châu nhìn thấy chị, nhờ em giới thiệu nên em dẫn anh ấy tới đây.

—— Anh ấy rất tốt, hai người nói chuyện vui vẻ nhé.

Tôi không cần...

Còn chưa gõ xong tin nhắn, cổ tay tôi đã bị nắm chặt, ánh mắt Triệu Châu dừng lại trước ngực tôi, rồi lại âm thầm rời đi.

Chỉ một cái liếc mắt đó đã khiến nỗi sợ trước đây của tôi quay lại.

Tôi hất mạnh tay anh ta.

Rõ ràng trong bụng tôi không có gì, nhưng tôi vẫn không nhịn được nôn khan, anh ta tiến lại gần tôi, tôi lùi về phía sau.

Ánh sáng tối tăm.

Mùi thuốc nồng nặc.

Người đàn ông cao lớn lạ lẫm.

Tất cả mọi thứ, đã phá vỡ sợi dây lý trí cuối cùng.

Tôi che miệng nôn khan, run rẩy lấy con dao gấp từ trong túi ra, nhưng tay tôi lại run bần bật.

Con dao nhỏ xẹt qua da anh ta, màu máu nhuộm đỏ thế giới của tôi.

"Khương Miên!"

Tiếng hét giận dữ đồng thời vang lên, tay của tôi bị người ta hất đi, con dao nhỏ rơi xuống đất, lóe sáng phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ.

"Em đang phát điên cái gì vậy?"

Giọng của Khương Giác như sấm sét.

Tôi như bị ai đó bóp chặt cổ họng, gân xanh trên trán giật thình thịch, trong đầu như có thứ gì đó sắp nổ tung.

Tôi che miệng, hốc mắt khô đến phát đau, tôi ho khan, thở hổn hển như một con thú nhỏ.

Đường Nguyệt Sơ mặc lễ phục đẹp đẽ nhẹ nhàng đi tới, vừa nhìn thấy đã hô lên, giọng nghẹn ngào: "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"

"Triệu Châu, sao anh lại bị thương?"

"Chẳng phải anh nói thích Miên Miên nên muốn nói chuyện với chị ấy sao."

Người đàn ông lạ nhíu mày: "Tôi còn chưa làm gì hết, cô ta đột nhiên rút con dao ra..."

"Anh Giác." Đường Nguyệt Sơ bỗng gọi Khương Giác, "Em tin vào nhân phẩm của Triệu Châu."

Ý là gì, không cần nói cũng biết.

Tôi thở hổn hển, duỗi tay định tát cô ta một cái, nhưng Khương Giác đã đứng trước mặt đẩy cô ta ra sau, tôi chật vật ngã xuống đất.

Ba người đứng trên cao nhìn xuống tôi.

Bụng đau.

Mắt đau.

Đầu cũng đau.

Dường như mọi bộ phận trên cơ thể tôi đều đau.

Tôi như một con rô bốt hỏng sắp vỡ ra thành từng mảnh, đầu óc cũng hỗn loạn.

Tôi nghe thấy Khương Giác lạnh giọng quát lớn:

"Rốt cuộc em đang phát điên cái gì thế?!"

"Khương Miên."

"Có phải em bị bệnh không?"

Khương Miên.

Có phải em bị bệnh không.

Có phải em....

Bị bệnh không?

Tôi muốn khóc.

Nhưng tôi không khóc được.

Tôi chỉ có thể chống vào tường, chịu đựng cơn đau dữ dội, bò dậy khỏi mặt đất.

"Đúng."

"Em bị bệnh."

Không còn sống được bao lâu nữa.

Tôi dựa vào cánh cửa, dùng hết sức mới đứng thẳng được.

Tôi chỉ biết dạ dày mình rỗng tuếch, không có gì để nôn ra.

Nhưng bây giờ cổ họng tôi lại có vị ngọt.

Máu đặc trào ra từ miệng tôi, nhỏ xuống quần áo, rơi xuống sàn.

Tôi thấy Khương Giác sững người.

Nhìn thấy anh theo bản năng muốn chạm vào tôi.

Tôi lùi lại một bước.

"Vì sao anh không hỏi em?"

"Sao anh không hỏi anh ta đã làm gì em?"

"Anh thà nghe lời nói từ một phía của Đường Nguyệt Sơ chứ chưa bao giờ chịu nghe em nói, vĩnh viễn không chịu nghe em nói."

"Bởi vì anh chưa bao giờ quan tâm em."

"Cuối cùng tất cả vẫn là lỗi của em..."

"Bởi vì em là người có tội."

"Em nợ mẹ một mạng."

"Đúng không?"

Xung quanh đột nhiên yên tĩnh.

Anh trai tôi chỉ hoảng hốt trong giây lát.

Rồi lập tức bình tĩnh lại.

Tôi nghe thấy anh nói với giọng bình tĩnh như thường lệ, hỏi lại tôi:

"Chẳng lẽ không phải sao?"

Chẳng lẽ không phải sao?

"Đúng vậy."

Tôi vẫn sẽ không khóc.

Ngay cả khi đôi mắt đau như búa bổ, nhưng tôi cũng không rơi một giọt nước mắt nào.

"Cho nên em sắp phải đền mạnh cho mẹ rồi."

Đây là lần cuối cùng tôi gọi anh là anh trai.

"Em sắp chết rồi."

"Thấy vui không?"

"Anh trai."

#sưu tầm
10 1
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

*ੈ✩‧₊˚ Claire Beatrice Lafont ✧
Link | Report
2024-03-08 12:45:09
Chat Online
Nhân dịp 8/3, chúc các bạn nữ luôn luôn xinh đẹp, học giỏi, sự nghiệp thành công, bình an và thuận lợi cả trong tình yêu và cuộc sống. Hãy vững buocs trên con đường mà bạn cho là đúng. Hy vọng những dự định của bạn sẽ đều thành công và tốt đẹp.Hãy tự tin, mạnh mẽ và luôn biết bản thân mình xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp nhất. Chúc các bạn luôn rạng rỡ như hoa mùa xuân và tỏa sáng như ánh nắng ban mai! Và cuối cùng chúc các bạn có một ngày 8/3 thật ý nghĩa và đáng nhớ!!

10 1
_PT | Chat Online Report
Cảm ơn chị nhìu nhoa chúc chị luôn học giỏi 
​=3
1 1
Jully | Chat Online Report
Cảm ơn cauu cx z nhé
1 1
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Little Wolf | Chat Online Report
tình nghĩa anh em chắc bền lâu :33
1 1
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

*ੈ✩‧₊˚ Claire Beatrice Lafont ✧
Link | Report
2024-02-15 21:59:51
Chat Online
【Tảng sáng.】

Tảng sáng. (01)
1.
Lúc Khương Giác gọi điện tới, đúng lúc tôi vừa về đến nhà.

Giấy khám bệnh trong túi đã bị tôi vo lại thành cục.

Trước đây anh chưa bao giờ chủ động gọi điện cho tôi.

"Hôm trước là sinh nhật ba."

Giọng anh lạnh như băng.

Từ trước tới nay đều như vậy.

"Tại sao em không về..."

"Vì không muốn về." Tôi ngăn anh nói tiếp, "Anh về là được rồi mà."

"Nguyệt Sơ ở nước ngoài cũng về."

Nguyệt Sơ là con gái của chú tôi, sống ở nhà chúng tôi từ nhỏ.

"Có cô ấy là được rồi, dù sao anh cũng coi cô ấy như em gái mà."

Người bên kia như bị chọc giận, trầm trọng gọi tên tôi: "Khương Miên!"

Tôi cúp máy.

Ráng chiều hoàng hôn cuối chân trời hắt vào phòng tôi.

Tôi ngồi trước bàn, xé giấy chẩn bệnh thành từng mảnh nhỏ.

Lúc những mảnh giấy bay lả tả xuống bàn, màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên.

Khương Giác: Sắp tới ngày giỗ của mẹ rồi.

2.

Khương Giác là anh trai tôi.

Anh luôn rất hận tôi.

Bởi vì tôi chính là người cướp mất mẹ anh.

Hơn hai mươi năm trước, mẹ tôi khó sinh rồi qua đời trong lúc sinh tôi, bà ấy mất mạng trên bàn phẫu thuật.

Vì một sinh mệnh mới mà phải chết.

Không có ai chào đón sự hiện diện của tôi.

Bởi vì tôi mà ba mất đi người vợ ông yêu nhất.

Còn Khương Giác, anh ấy mất đi một người mẹ.

Thù hận này kéo dài từ lúc tôi ra đời đến tận hôm nay.

Không phải tôi cố ý không tới tham dự sinh nhật của ba.

Chỉ là hôm đó, lúc đau bụng đến mức sắp ngất xỉu, tôi mới mơ hồ nhận ra một điều.

Nhưng thật ra nếu tôi không đi, có lẽ ba sẽ cảm thấy thoải mái hơn.

3.

Khương Giác không tiếp tục tìm tôi nữa.

Lúc đứng dưới công ty, tôi hít sâu một hơi.

Sau khi tốt nghiệp, tôi vào công ty anh trai làm.

Từ trên xuống dưới, chưa có ai phát hiện quan hệ của chúng tôi.

Số lần tôi gặp mặt anh thậm chí còn ít hơn số lần anh gặp những nhân viên bình thường khác.

Tuần trước có một giám đốc điều hành cấp cao đã từ chức, người kế nhiệm mới sẽ được công bố vào thứ hai tuần này.

Mọi người đều nói vị trí ấy sẽ thuộc về tôi.

Ít nhất, trước khi nhận được giấy khám bệnh thì tôi đã nghĩ vậy.

Tình cờ gặp đồng nghiệp trên hành lang, cô ấy chào tôi rồi mỉm cười đến gần:

"Chị Miên, thăng chức thì đừng quên khao bọn em nhé."

Tôi cụp mắt cười: "Còn chưa chắc chắn mà."

"Không phải chị thì là ai." Cô ấy kéo cánh tay tôi, "Trong tất cả những người có thể được chọn, chị là người giỏi nhất còn gì nữa."

Lúc vào phòng họp, Khương Giác cũng có mặt ở đó, tôi tình cờ chạm mắt với anh, chỉ là một khoảnh khắc nhỏ, sau đó lại quay đi giống như hai người xa lạ.

"Xin chào Khương tổng."

Anh không nhìn tôi, gật đầu.

Thờ ơ như thể đêm đó chúng tôi chưa từng cãi nhau.

Mọi người dần đến đông đủ.

Khương Giác hắng giọng, đồng nghiệp lập tức nháy mắt với tôi.

Tôi nhìn xuống tránh ánh mắt của cô ấy.

Giây tiếp theo, tôi nghe được cái tên quen thuộc.

"Đường Nguyệt Sơ."

Hình bóng thân quen từ cửa bước vào, dáng người mảnh khảnh, Đường Nguyệt Sơ vẫn cười dịu dàng như trước.

Khương Giác đứng bên cạnh cô ấy, giới thiệu với mọi người: "Cô Đường mới về nước và sẽ kế nhiệm vị trí phó giám đốc."

Có người theo bản năng nhìn tôi, tôi ngước lên nhìn Đường Nguyệt Sơ đang cười tươi rói, bầu không khí như bị tạm dừng.

Âm thầm dao động.

Tôi mỉm cười vỗ tay.

Tiếng vỗ tay thưa thớt phá tan bầu không khí kỳ lạ của phòng họp.

Đường Nguyệt Sơ chạm mắt với tôi, mắt cong cong.

4.

Vị cà phê trong phòng uống nước đậm đến mức muốn nôn ra. Tôi dùng thìa khuấy lên nhấp một ngụm, lúc nuốt xuống chỉ thấy vị chua.

Đồng nghiệp trợn mắt bất bình.

"Dựa vào đâu chứ, sao cô ta có thể cướp vị trí của chị, đi cửa sau thì quang minh chính đại lắm sao?"

"Chị Miên, chị không thấy tức giận à?"

"Rõ ràng vị trí này vốn thuộc về chị, chị bỏ bao công sức như thế, lần trước tăng ca còn suýt nữa phải nhập viện mà."

Cô ấy nhìn tôi: "Chị Miên, em nói này, chị đừng liều mạng như thế, uống ít cà phê thôi."

Độ ấm của cà phê truyền đến tay tôi qua ly sứ, tôi khẽ nói cảm ơn: "Khương tổng tự có suy tính của mình."

Cô gái mở to mắt, hạ giọng đang muốn phàn nàn thì tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.

Giọng của Khương Giác cực kỳ rõ ràng trong phòng uống nước nhỏ hẹp, nghe như đang kìm nén lửa giận: "Khương Miên, tới chỗ anh một chuyến."

Ly cà phê trong tay không cầm chắc, vài giọt cà phê bắt lên áo sơ mi trắng của tôi, nhiệt độ trên lớp vải cũng khiến da tôi bỏng rát.

Tôi thấp giọng đáp: "Vâng."

5.

Cửa văn phòng của Khương Giác mở ra, tôi nhìn thấy Đường Nguyệt Sơ đang ngồi trên sô pha, hơi cúi đầu.

Trong tay cô ta là một tờ giấy.

Còn Khương Giác ngồi đó, gương mặt lạnh lùng tràn ngập vẻ tức giận.

Trước đây có người nói, mặc dù Khương Giác và tôi đều cùng một mẹ sinh ra nhưng chỉ có đôi mắt là giống nhau.

Đuôi mắt hếch lên, lúc không cười tự nhiên mang theo khí lạnh như từ chối người khác đến gần.

Tiếc là cả hai chúng tôi đều không thích cười.

Mà Khương Giác cũng chưa bao giờ cười với tôi.

"Mặc dù Nguyệt Sơ mới về nước, nhưng em ấy có thực lực."

"Khương Miên."

Khi gọi tên tôi, Khương Giác cau mày.

"Trong lòng em có oán hận gì cứ nói thẳng ra, ở sau lưng bàn tán người khác, bắt tay với đồng nghiệp cô lập Nguyệt Sơ, Khương Miên, lòng dạ độc ác đã là bản chất của em rồi sao?"

Cũng mới chỉ có nửa ngày thôi.

Tôi liếc nhìn Đường Nguyệt Sơ, đúng lúc cô ta ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt của tôi.

Ở tuổi hai mươi, gương mặt cô ta đầy collagen, hai mắt ửng đỏ, nước mắt ầng ậng trong mắt.

Rồi lại lập tức cúi đầu.

Các diễn viên hài đều đã nhập vai, chỉ chờ đến lượt tôi diễn, nhưng tôi thật sự không có hứng diễn kịch với họ.

"Miệng là của người khác, bọn họ nói gì đâu liên quan tới em."

"Hơn nữa..."

"Mọi người cũng không phải đồ ngốc."

Tiếng nức nở cùng tiếng đồ vật rơi xuống đồng thời vang lên, cây bút quý giá vốn đặt trên bàn đã bị gãy.

Màu mực đen tràn quanh chân tôi.

"Khương Miên! Em..."

Một tờ giấy nhẹ nhàng đặt lên bàn anh.

Khương Giác bị chặn lời, chờ đến khi anh nhìn rõ chữ viết trên đó thì lửa giận lại ngùn ngụt: "Khương Miên!"

"Em vẫn còn là trẻ con sao?"

"Em đang giận dỗi đấy à?"

Lá đơn xin thôi việc bị anh vo thành một cục, lại ném xuống chân tôi như đồ bỏ đi.

Đây không phải là giận dỗi.

Từ lâu tôi đã biết.

Tôi không có tư cách để giận dỗi.

Chỉ những đứa trẻ được người khác dỗ dành mới có tư cách này.

Còn tôi thì không.

"Em sẽ tự đi tìm nhân sự."

Khoảnh khắc đóng cửa lại, tiếng quát giận dữ của anh bị tôi chặn lại bên trong cánh cửa.

Nhưng chưa đi được mấy bước, Đường Nguyệt Sơ đã đuổi theo tôi.

"Miên Miên." Giọng cô ta vẫn còn bị nghẹt, cẩn thận cầm lấy tay tôi.

"Miên Miên, chị đừng giận mà. Em không cần vị trí này, để em đi nói với anh Giác, chị đừng tức giận."

"Nếu biết mọi chuyện sẽ như thế này thì em đã không trở về, Miên Miên, chị đừng vì em mà làm ảnh hưởng đến tình cảm của chị với anh Giác."

Ở hành lang không có ai.

Tôi dừng bước nhìn cô ta.

Đôi mắt Đường Nguyệt Sơ vốn mang cảm giác ngây thơ vô tội và yếu đuối đáng thương, cộng với đôi mắt và chóp mũi ửng đỏ của cô ta, cô ta luôn có thể dễ dàng chiếm được cảm tình từ người khác.

Giống hệt mười mấy năm trước, đó là dáng vẻ lúc cô ta mới đến nhà tôi không lâu.

"Đường Nguyệt Sơ."

Tôi bước tới gần, nắm lấy cằm cô ta, "Chiêu này, lần nào cũng dùng được ——"

"Phải không?"

Mặt Đường Nguyệt Sơ tái mét.

Thanh máy vang lên tiếng thông báo.

Tôi buông tay ra, xoay người bước vào trong thang máy, dường như cô ta còn chưa hoàn hồn lại, cứ đứng yên tại chỗ.

Tôi cười nhìn cô ta: "Rõ ràng cô biết tôi và anh ấy chưa từng có tình cảm anh em."

"Hơn nữa, trông cô càng giống em gái anh ấy hơn."

6.

Khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại, tôi thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên cánh cửa.

Bụng quặn đau.

Thật ra lúc đầu, quan hệ giữa tôi và Khương Giác chưa kém đến mức này.

Mặc dù lúc nhỏ anh không thích tôi, nhưng anh chưa từng nói hay làm điều gì quá đáng.

So với ba tôi, người coi tôi như không tồn tại thì với tư cách là một người anh trai, Khương Giác chính anh là người thân thiết duy nhất của tôi.

Lúc đó tôi nghĩ, cho dù Khương Giác không thích tôi, nhưng chúng tôi vẫn là người thân của nhau. Đó chính là huyết thống.

Cho đến khi lên cấp hai, Đường Nguyệt Sơ tới nhà chúng tôi.

Tôi mới phát hiện.

Hóa ra anh trai tôi cũng có thể đối xử tốt với người khác.

Sẽ không lúc nào cũng lạnh mặt, không bảo cô ta "cút ngay", cũng không mỉa mai châm chọc cô ta.

Đó mới là thái độ của một người anh đối với em gái.

Nhưng Đường Nguyệt Sơ không biết đủ.

Ngày thứ năm cô ta chuyển đến trường cấp hai của tôi, lúc tan học về nhà, tôi bị Khương Giác tát.

Tôi ôm mặt sững sờ nhìn anh, những gì anh nói tôi nghe không hiểu nổi.

Đầu têu cô lập.

Hư đốn.

Ác độc.

Xin lỗi.

Nhưng khi nhìn thấy Đường Nguyệt Sơ đang cúi đầu nắm chặt góc áo anh, được anh bảo vệ phía sau.

Những từ này đột nhiên ghép lại thành một lời nói dối hoàn chỉnh trong đầu.

Tôi giải thích.

Anh không tin.

Cuộc cãi vã và sự thiên vị rõ ràng ngày hôm đó bỗng nhiên phá vỡ những suy nghĩ ngây thơ ngu xuẩn trong đầu tôi.

Khương Giác không phải kẻ ngu đến mức không biết đúng sai.

Chẳng qua là anh cố ý.

Dường như hôm đó tôi mới chợt tỉnh ngộ.

Anh trai tôi, thật sự hận tôi.

Quan hệ giữa tôi và Khương Giác xấu đi rõ rệt.

Đáng tiếc với người ngu dốt ấu trĩ như tôi, lúc đó tôi chỉ nghĩ, thà đối nghịch với anh còn hơn để anh coi tôi như người xa lạ giống như ba.

Ít nhất,

Khương Giác có thể nhìn thấy tôi.

Quan hệ giữa hai chúng tôi vẫn căng thẳng cho đến khi tôi 18 tuổi.

Năm ấy, tôi bị kéo vào địa ngục.

Sau 18 tuổi, quan hệ giữa tôi và Khương Giác chợt biến thành người xa lạ.

Giống như cuộc chiến tranh đã đến hồi kết thúc.

Chúng tôi không hề cãi vã, không hề cuồng loạn, không đối chọi nhau.

Chỉ lạnh lùng, giống như chẳng ai quen biết ai.

8 2
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

*ੈ✩‧₊˚ Claire Beatrice Lafont ✧
Link | Report
2024-01-18 14:18:49
Chat Online
tt chéo ko mn?
7 2
Promise. | Chat Online Report
trc
0 1
hy | Chat Online Report
Trả
0 1
gh | Chat Online Report
trc?like luon pqt
like=trả tus đầu+2
0 1
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

*ੈ✩‧₊˚ Claire Beatrice Lafont ✧
Link | Report
2023-12-20 22:35:10
Chat Online
đúng nhận sai cãi
Có thể là hình ảnh về 2 người và văn bản cho biết 'Khi 2 lớp học cùng giáo viên và lớp mày kiểm tra trước f CON BÀN BÊN *đề đềragìza? ra พร *ra phần nào zậy? Csn dễ hông bạn?'
12 2
luong van ly | Chat Online Report
nhận
1 1
Toi yeu gai dep | Chat Online Report
nhận
0 0
THH ơi e iu a | Chat Online Report
nhận
0 1
hy | Chat Online Report
nhan
0 1
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

26,75 - 7,25 | Chat Online Report
số khổ nhất là ngu toán mà T^T
2 1
Little Wolf | Chat Online Report
ngu toán nè =333
2 1
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

Rishima_Ngốc yêu nhà William | Chat Online Report


hetcuu .-.
0 1
*ੈ✩‧₊˚ Claire Beatrice Lafont ✧ | Chat Online Report
@UwU Con zai pà bán bánh mỳkk OvO
ko cứu đc
0 1
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

*ੈ✩‧₊˚ Claire Beatrice Lafont ✧
Link | Report
2023-11-29 22:42:39
Chat Online
TOP NHỮNG ĐỨA GIẢ TẠO NHẤT MÀ MIK BT BÊN NGOÀI GIẢ VỜ THÂN THIỆN TỐT BỤNG HIỀN LÀNH NHƯNG LẠI NÓI XẤU SAU LƯNG MIK
  1. N
  2. L
  3. H
mấy đứa này là do miik bt thôi chứ ko cs ns mấy bn cs tên chữ cái đầu như thế nhá
13 4
Đăng nhập tài khoản để có thể bình luận cho nội dung này!

Đăng ký | Đăng nhập

×
Mua sắm
+Gửi câu hỏi LAZI MALL
+500xu
×