An Khánh Huy IP(Love of khuy)
|
Thứ ngu xuẩn nhất cuộc đời em là tin vào lời hứa của anh...
Ngày 29 tháng 12 năm 2025 ( những ngày cuối cùng của năm số 9 ) Em viết bức thư này để đôi lời gửi cho bản thân em ngày em tuyệt vọng nhất. Thật sự, cuộc đời em đôi khi vô vị và nhạt nhẽo đến lạ. Từ khi em bắt đầu biết rung động, biết suy nghĩ nghiêm túc về tình yêu, em đã bước qua không ít mối quan hệ. Nhưng càng đi, em càng nhận ra rằng là dường như chính em là người khiến mọi thứ sụp đổ. Sau mỗi lần kết thúc, em chưa từng thực sự mở lòng thêm một lần nào nữa. Những mối quan hệ ấy, có lẽ chỉ là những lớp kịch em khoác lên để lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn mình. Mà kịch bản nào rồi cũng có sai sót. Và khi sai sót xuất hiện, mối quan hệ khép lại. Mọi thứ lặp đi lặp lại, quanh quẩn như một vòng tròn không lối thoát. Em đã nghĩ rất nhiều, nghĩ đến kiệt quệ, đến cạn khô cảm xúc, nhưng dường như vẫn chưa đủ. Em bắt đầu nghi ngờ chính mình: có phải em quá vô vị, quá nhạt nhòa, đến mức không xứng đáng được yêu? Cho đến ngày anh bước vào cuộc đời em. Khi ấy, lần đầu tiên em hiểu thế nào là cảm giác được yêu thương, được trân trọng, được hạnh phúc. Nhưng cũng chính vì thế mà em sợ. Em sợ làm tổn thương một trái tim mong manh, nên em chọn cách giấu kín tình cảm của mình. Em giấu quá kỹ, đến mức anh nghĩ rằng em không hề có cảm xúc. Và rồi anh rời đi, giống như những người trước đó. Đó là lần đầu tiên em khóc nhiều đến vậy sau một cuộc chia tay. Không phải nỗi đau dữ dội, mà là thứ đau âm ỉ, lặng lẽ tồn tại, kéo dài mãi không thôi. Từ đó, em nghĩ rằng mình sẽ không thể yêu thêm ai nữa. Sau cùng thì ai cũng sẽ rời bỏ em mà đi, bởi em chính là người tạo ra tất cả. Em tự nhủ phải sống thật tốt, nhưng rồi lại quen miệng nói rằng “ổn thôi”, “kệ đi”. Đến cả bản thân em còn không hiểu nổi mình, thì làm sao mong ai đó hiểu được? Em chúc anh hạnh phúc. Còn em à? Em tự nói với mình rằng em vẫn ổn… hoặc không. Nhưng dù thế nào, em cũng quen với việc tự chịu đựng rồi. Có những lúc em ghê tởm chính bản thân mình. Ngay cả gia đình cũng không thực sự thấu hiểu, họ so sánh em với người khác dù em đã cố gắng chạm đến kỳ vọng của họ. Em tỏ ra bình thản, như thể không còn cảm xúc. Nhưng sâu bên trong, em dần đánh mất sự dịu dàng dành cho chính mình. Những ngày mệt mỏi, kiệt sức, em chỉ biết im lặng và để nước mắt rơi trong bóng tối. Em tự phủ định bản thân: không đủ tốt, không nổi bật, không xứng đáng. Em khóc vì mọi thứ, mệt cũng khóc, vui cũng lo sợ rồi lại khóc. Em không hiểu nổi mình đã thay đổi từ bao giờ. Em từng là người truyền cảm hứng cho người khác cơ mà. Vì sao lại trở nên như thế này? Em sợ mất đi những người bên cạnh, sợ mất đi những chỗ dựa tinh thần ít ỏi mà em đang có. Có đôi lúc, em nhận ra người ngoài lại dễ thấu hiểu hơn những người thân quen nhất. Và nhận ra điều ấy, em càng im lặng hơn. Em khóc, em mệt, em tiếc nuối những ngày tháng huy hoàng đã qua. Em muốn quay trở lại thời điểm ấy, nhưng em hiểu rằng điều đó là không thể. Và có lẽ, điều duy nhất em có thể làm lúc này không phải là quay về quá khứ, mà là học cách bước tiếp và dù chậm, dù mệt, dù chưa nhìn thấy ánh sáng. Em không còn là đứa trẻ vô lo năm nào, nhưng em cũng chưa hẳn là một con người hoàn toàn đổ vỡ. Giữa những vết nứt ấy, em vẫn còn tồn tại. Chỉ cần một ngày nào đó, em đủ dịu dàng với chính mình, đủ kiên nhẫn để không bỏ rơi bản thân thêm lần nữa, thì có lẽ… em vẫn còn cơ hội để sống một cuộc đời khác nó sẽ không hoàn hảo, nhưng thật hơn và nhẹ nhõm hơn. #writenbyLuuKy #noreup Xem thêm 10 bình luận tiếp theo Làm em nhầm tưởng ta sẽ bên nhau mãi mãi Nếu không thì cũng được một thời gian dài... | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||


























