Hạ đỏ - Chương 28 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Tôi không xuống xóm Miễu nữa. Tôi đã thôi đặt chân lên con đường nhỏ vương đầy những trái sầu đông khô rụng. Tôi đã thôi náo nức băng qua trảng cỏ mênh mông cho cỏ may bám đầy gấu quần để tối về ngồi gỡ.
Hạ đỏ - Chương 27 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Hôm sau, tôi vừa mới tới, Út Thêm hỏi liền: - Hôm qua anh làm gì vậy? - Làm gì đâu?
Hạ đỏ - Chương 26 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Không chỉ Nhạn, Dế và nhỏ Thơm biết bí mật của tôi. Anh Thoảng cũng biết. Anh vỗ vai tôi, nói: - Chương tốt ghê! Anh làm tôi ngơ ngác. Tôi trố mắt: - Tốt gì kia anh?
Hạ đỏ - Chương 25 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Tôi không ngờ nhỏ Thơm cũng biết chuyện dạy học của tôi. Một buổi sáng, lúc tôi đang ngồi trong bếp rang đậu phộng, nhỏ Thơm thình lình xuất hiện. - Ơ, Thơm! - Tôi kêu lên, rồi nhác thấy cuốn sách nó đang cầm trên tay, tôi hỏi - Thơm đi đổi truyện hả?
Hạ đỏ - Chương 24 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Vào một buổi trưa, tôi đang nằm thiêm thiếp trên chiếc võng sau vườn, thằng Dế ở đâu chạy tới cầm dây võng giật đùng đùng: - Anh Chương, anh Chương! Em biết rồi! Tôi mở choàng mắt: - Mày làm cái trò gì vậy? Biết gì?
Hạ đỏ - Chương 23 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Dế đã giữ lời hứa. Nó không tiết lộ "bí mật quân sự" của tôi cho bất cứ ai, kể cả Nhạn. Vì vậy, một hôm Nhạn hộc tốc chạy đi kiếm tôi, hổn hển nói: - Lạ quá, anh Chương ơi!
Hạ đỏ - Chương 22 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Sau một tuần chăm chỉ học tập, Dư đã thuộc hăm bốn con chữ cái. Út Thêm học nhanh hơn bởi vì trước đây nó đã từng học qua. Tôi bắt đầu dạy hai chị em đánh vần. Trước tiên là vần xuôi. A cờ ac, ă cờ ăc, â cờ âc, rồi o i oi, ơ i ơi, ô i ôi... Càng về sau, không khí buổi học càng mất vẻ nghiêm trang và thay vào đó là sự gần gũi và đầm ấm.
Hạ đỏ - Chương 21 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Ngày hôm sau tôi mượn xe đạp của anh Thoảng chạy lên chợ Bình Trung mua hai cuốn tập và một cây viết chì. Tôi không dám nhờ dì Sáu mua giùm, cũng không dám nhờ Nhạn và Dế, sợ bị tra hỏi lôi thôi.
Hạ đỏ - Chương 20 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Tôi vượt qua cầu tre và hồi hộp đặt chân lên con đường nhỏ rợp bóng sầu đông dẫn về xóm Miễu. Những trái sầu đông khô rụng đầy mặt đất. Nếu như bình thường, tôi sẽ vừa đi vừa đá những quả sầu đông lăn lông lốc để xem chúng biến mất sau vệ cỏ. Đó là trò chơi ưa thích của tôi. Nhưng bữa nay tôi chẳng hứng thú nghịch ngợm chút nào.
Hạ đỏ - Chương 19 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Trong những ngày buồn tình đó, chiều nào tôi cũng ghé chơi nhà nhỏ Thơm để tìm sự khuây khỏa. Nhỏ Thơm thấy tôi lên chơi thì mừng lắm. Và nó biểu lộ sự mừng rỡ đó bằng cách lấy cù móc khều xoài xuống đãi tôi. Nhưng lúc này tôi không buồn ăn uống nữa
Hạ đỏ - Chương 18 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Định bụnh sẽ ghé thăm Út Thêm vào một ngày gần nhất, nhưng rồi tôi cứ nấn ná hoài. Lúc này, Nhạn và Dế đã bắt đầu để ý đến thái độ lạ lùng của tôi. Tụi nó cứ thay phiên nhau hỏi: - Sao dạo này anh không ra suối nữa?
Hạ đỏ - Chương 17 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Nhi lén lút bỏ "lá thư" vào giỏ của Út Thêm, tôi không nghĩ nó khờ khạo đến mức tưởng đó là giấy lộn. Vì vậy, khi gặp lại nó và sau một hồi dò hỏi, tôi không tránh khỏi sững sờ. - Hôm qua Út Thêm có thấy gì lạ trong giỏ đồ chợ không? - Vừa gặp, tôi hớn hở hỏi ngay.
Hạ đỏ - Chương 16 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Tôi gặp lại Út Thêm vào sáng hôm sau. Ăn cơm sáng xong, chờ cho Nhạn và Dế đi ra đồng, tôi liền tót ra trước cổng nhà ông Hai Đởm, tha thẩn dạo tới dạo lui. Tôi vừa ngóng về phía cầu tre trông chừng Út Thêm, vừa lấm lét nhìn quanh, sợ anh Thoảng hoặc thằng Thể thình lình bắt gặp.
Hạ đỏ - Chương 15 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Tôi cứ đinh ninh cuộc trò chuyện của tôi với Út Thêm diễn ra trong vòng bí mật. Nào ngờ, tôi vừa thò đầu vào nhà, thằng Dế đã hỏi ngay: - Khi nãy anh gặp chị Út Thêm phải không? Tôi điếng người: - Sao mày biết?
Hạ đỏ - Chương 14 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Tôi không rõ nhưng Út Thêm rõ. Chắc vậỵ Cho nên từ xóm Miễu nó lò dò ra xóm ngoài tôi ở. Một buổi sáng, đang đứng thơ thẩn trước ngõ, tôi bỗng nhìn thấy Út Thêm. Nó đội thóc đến nhà ông Hai Đởm. Ông Hai Đởm là chủ nhân chiếc máy xay thóc duy nhất trong làng. Ở xóm Miễu, xóm trên, người ta đều đến xay thóc ở chỗ ông.
Hạ đỏ - Chương 13 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Suốt cả tuần lễ sau đó, tôi nghĩ nát óc vẫn chẳng tìm được cách nào làm quen với Út Thêm. Nó ở tuốt trong xóm Miễu, tôi ở xóm ngoài, cách nhau một cây cầu và một trảng cỏ mênh mông, tôi chẳng có lý do gì để đến thăm nó. Đó là chưa kể, nếu tôi liều mạng tiến sâu vào lãnh thổ của tụi thằng Dư, có khi tôi bị no đòn.
Hạ đỏ - Chương 12 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Kể từ hôm đó, tôi chán đánh nhau. Tôi chán cả trò tắm suối lẫn bắn chim. Tôi thích nằm đu đưa trên chiếc võng ngoài vườn và vẩn vơ nghĩ tới... Út Thêm hơn.
Hạ đỏ - Chương 11 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Chiến thắng không phải bao giờ cũng đem lại niềm vui. Từ lúc bắn hạ thằng Dư, lòng tôi ngập đầy lo lắng. Nhạn và Dế cũng rầu rĩ không kém
Hạ đỏ - Chương 10 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Tôi, Dế và Nhạn "phục kích" tụi thằng Dư ở bờ suối bên kia. Dế bảo buổi trưa tụi thằng Dư thường lùa trâu xuống dầm mình cho mát. Phục ở ven bờ, thế nào cũng tóm được chúng.
Hạ đỏ - Chương 9 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Sau lần đó, anh Thoảng tìm gặp riêng tôi. - Chương không biết võ sao còn đánh nhau với thằng Thể làm chi? - Anh mỉm cười hỏi. Thoạt đầu tôi lúng túng định chối quanh. Nhưng rồi thấy nói dối coi bộ không êm, tôi đành phải ngượng nghịu khai thật mọi chuyện. Nghe xong, anh Thoảng gật gù:
|
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng