Ngồi khóc trên cây - Chương 7 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Ăn trưa nhà cô Út Huệ xong, tôi leo lên phản nằm nghe gió mơn man da thịt. Nhà cô Út Huệ cửa nẻo thông thốc, gió tha hồ ra vào chơi đùa chạy nhảy trên người tôi khiến tôi bị giấc ngủ cuốn trôi lúc nào không hay.
Ngồi khóc trên cây - Chương 6 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Hôm đó, tôi đi theo con Rùa lên nhà nó chơi. Nhà nó bên kia sông, cạnh nhà cô Út Huệ. Tôi bảo tôi đi thăm cô Út, sẵn dịp ghé nhà nó cho biết. Nghe tôi khoe tôi hồi bé tôi là học trò của ông nội nó, con Rùa có vẻ thích thú lắm.
Ngồi khóc trên cây - Chương 5 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Hồi trưa tôi định kể với thằng Thục chuyện con Rùa nấp ngoài hè rình tôi nhưng khi Thục rủ tôi qua nhà thằng Hợi, bỗng dưng tôi quên bẵng mất chuyện đó.
Ngồi khóc trên cây - Chương 4 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Nhà thằng Hợi là tiệm tạp hóa. Tiệm tạp hóa đối với bọn trẻ con là một kho báu vô giá. Kho báu đó chứa đủ thứ trên đời: nước mắm, xì dầu, rượu, những quả trứng, vòng đeo tay, kẹp tóc
Ngồi khóc trên cây - Chương 3 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Chợ Kế Xuyên đã vãn khi tôi đến, nhưng hàng quán dọc hai bên chợ vẫn ồn ào, tấp nập người vào ra. Thục hấp tấp nhảy xuống đất khi tôi trờ tới trước một quán ăn: - Anh đứng ngoài này, để em vào!
Ngồi khóc trên cây - Chương 2 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Tôi nhìn ra sông nắng và bất giác mỉm cười. Câu chuyện xưa khiến tôi tự nhiên thấy lòng nao nao khó tả. - Anh Đông ơi! Tiếng thằng Thục con chú Thảo vọng lại từ xa, phía sau tôi
Ngồi khóc trên cây - Chương 1 (Nguyễn nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
“Nồng nàn lên với Cốc rượu trên tay Xanh xanh lên với Trời cao ngàn ngày
Còn chút gì để nhớ - Chương 31 (hết) (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Cơ hồ đã chục năm trôi qua kể từ ngày Trâm mất. Những ngày, những tháng, những năm lặng lẽ và lạnh lùng lướt qua những cuộc đời, những số phận. Tôi bây giờ đã trên ba mươi tuổi và từ lâu đã chuyển về dạy học ở thành phố. Ngày ngày tôi vẫn đạp xe đến trường trên chiếc xe đạp thời còn đi học.
Còn chút gì để nhớ - Chương 30 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Ngày tôi về lại thành phố, Trâm đã mất hơn một năm. Trước khi nhập ngũ, Trâm có viết thư cho tôi một lá thư nhờ Lan Anh chuyển. Nhưng lúc đó tôi đã chuyển sang trường mới, thư không có người nhận nên bị trả lại .
Còn chút gì để nhớ - Chương 29 (Nguyễn nhật Ánh) (Nguyễn nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Công việc dạy học mới mẻ và vất vả cũng giứp tôi nguôi ngoai phần nào đau khổ. Chỗ tôi dạy là một vùng quê hẻo lánh, trường lớp lụp xụp, học trò thì lôi thôi lếch thếch. Thầy và trò không chỉ dạy học mà còn xúm nhau lợp nhà, đắp vách, san nền, đóng bàn đóng ghế. Khi rảnh, học trò còn dắt thầy đi câu cá, đào khoai
Còn chút gì để nhớ - Chương 28 (Nguyễn nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Ngày ra trường, tôi tình nguyện nhận nhiệm sở ở một tỉnh miền Tây xa lắc xa lơ . Tôi muốn đi thật xa thành phố, thật xa Quỳnh, xa hẳn những kỷ niệm của một thời yêu đương thơ mộng.
Còn chút gì để nhớ - Chương 27 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Gia đình dì tôi và gia đình bác Tám không ai biết tôi đi đạp xích-lô . Tôi giấu biến. Nếu biết, tất dì dượng tôi sẽ cản. Chiều nào chạy xe, tôi đi bộ ra Ngã Bảy, nhận bàn giao xe từ người chạy xe ban ngày . Buổi tối, sau khi trả xe, tôi lại thả bộ về nhà. Dì tôi hỏi, tôi bảo là đi dạy kèm.
Còn chút gì để nhớ - Chương 26 (Nguyễn Nhât Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Nhưng dù thế giới buồn tẻ hay vui nhộn, con người ta cũng cần phải có cơm để ăn. Tôi lại đang gặp khó khăn về chuyện đó. Những tháng đầu tiên sau giải phóng, mẹ tôi còn gởi tiền cơm vào cho tôi nhưng thời gian gần đây thì ngưng hẳn
Còn chút gì để nhớ - Chương 25 (Nguyễn nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Sáng hôm sau, tôi đạp xe vào trường. Từ ngày giải phóng đến nay, đây là lần đầu tiên tôi trở lại trường nên lòng cứ hồi hộp đoán non đoán già đủ thứ. Tôi gặp Kim Dung ngay tại cổng trường
Còn chút gì để nhớ - Chương 24 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Ngày giải phóng Sài Gòn, dì tôi không cho tôi ra đường, sợ đạn lạc. Tôi, Lan Anh và mấy chị em Quỳnh chạy ra trước đầu hẻm, đứng coi . Những bộ đồ lính đủ các binh chủng, nón sắt, giày botteđe-saut vứt lăn lóc đầy đường. Những chiếc xe jeep cắm cờ đỏ sao vàng chở đầy bộ đội chạy vút qua trước cặp mắt tò mò của dân chúng. Đây đó vẳng lại những tiếng hò reo, không biết từ phía nào và vì lý do gì.
Còn chút gì để nhớ - Chương 23 (Nguyễn nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Sau Tết, Quân Giải Phóng gây áp lực mạnh. Báo chí và ra đdi-ô hầu như ngày nào cũng đưa tin về tình hình chiến sự. Trong vòng hai tuần lễ, Pleiku, Buôn Mê Thuột, Kontum và Quảng Trị bị thất thủ. Người Sài Gòn trước nay vốn xa lạ với bom đạn đã băt' đầu cảm thấy hơi thở nóng hổi của chiến tranh thổi tới sau gáy mình.
Còn chút gì để nhớ - Chương 22 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Nhưng dù Quỳnh có giả bộ hay không thì chuyện của tôi và Quỳnh vẫn diễn tiến ngày càng thuận lợi, dù cái điều khó nói nhất vẫn chưa ai nói với ai . Nhưng tôi nghĩ, so với mối quan hệ gần gũi và sâu đậm trên thực tế thì cái điều kia không có gì quan trọng. Nó sẽ được nói ra vào thời điểm thích hợp và cần thiết nhất.
Còn chút gì để nhớ - Chương 21 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Thế là quan hệ giữa tôi với Quỳnh chuyển sang một thời kỳ mới . Bây giờ, ngày ngày chúng tôi đều đi học chung với nhau . Trường Quỳnh học cách trường tôi gần một cây số. Mỗi sáng, bằng chiếc xe đạp của Quỳnh, tôi chở cô bé đến trường rồi mới quay lại lớp học. Buổi trưa tan học, tôi lại đến trường Quỳnh đón cô bé về.
Còn chút gì để nhớ - Chương 20 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Không thể vừa đi học với Kim Dung lại vừa đi học với Quỳnh. Giữa hai trường hợp, tôi chọn trường hợp sau . Điều đó hoàn toàn dễ hiểu, bởi vì tôi yêu Quỳnh. Còn với Kim Dung, chúng tôi chỉ là bạn. Ở cạnh Kim Dung, tôi cảm thấy niềm vuị Nhưng ở bên cạnh Quỳnh, tôi cảm thấy hạnh phúc.
Còn chút gì để nhớ - Chương 19 (Nguyễn Nhật Ánh) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Tôi mất xe trong một tình huống rất đáng... mất. Đi học về, chạy ngang qua một hiệu sách, tôi ghé vào . Định bụng vào xem lướt một cái rồi ra liền nên tôi không khóa xe . Nhưng cũng còn sót một tí cẩn thận trong người, tôi dựng xe ngay trước cửa, chính giữa thềm, để tiện "trông nom".
|
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng