Với núi (Thu Nguyệt) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Núi ơi là núi xa rồi Cái ngày leo núi ta cười trong mưa Núi ơi là núi ngày xưa Ta – cô gái chỉ biết mưa đồng bằng
Vô thường (Thu Nguyệt) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Cám ơn sự vật vô thường Để cho ta có khi buồn khi vui Vô thường tất cả, trừ… tôi Là chi cũng mãi khi vui khi buồn !
Ước (Thu Nguyệt) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Ước gì ta được vui như đá Đọng chút bụi hồng cũng nở hoa Ước gì ta được buồn như đá Nước giỡn mà ta khuyết thật thà
Thương lá (Thu Nguyệt) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Loay hoay một góc vỉa hè Lén đưa tay nhặt lá về thở than Chớm thu Hà Nội hoang mang Mình như chiếc lá nửa vàng nửa xanh.
Tháp Chàm (Thu Nguyệt) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Tháp Chiều buông Sương và tiếng chim khắc khoải Chẳng thấy sự uy nghi nào sót lại Chỉ nghe đẫm buồn cả một vùng hoang.
Sự mình (Thu Nguyệt) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Mọi điều rồi sẽ yên bình lại Bốn mùa trái đất bình thản quay Tình như ngọn gió không nhà vậy Thoắt có rồi không giữa tháng ngày…
Sóng rơi (Thu Nguyệt) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Ta mang chút phận đèo bòng Đau giùm, khóc hộ mênh mông đất trời Chợt chiều nay ngắm sóng rơi Giật mình ray rứt thương đời nhiêu khê.
Soi gương (Thu Nguyệt) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Đem gương ra tự ngắm mình Rõ ta mà lại thấy hình như ai Thời gian người tính tháng ngày Đời buồn vui tính trên vài nếp nhăn.
So đũa hoa (Thu Nguyệt) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Cũng là hoa, khác gì đâu Cắm vào bình, lại lắc đầu, bỏ ra. Thôi mà, hoa chỉ là hoa
Sinh nhật ta (Thu Nguyệt) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Thắp một ngọn nến, cắm một cành hoa Mừng sinh nhật ta vui buồn ngộ ngộ Tự lắng nghe mình rõ từng hơi thở Bất giác bật cười nghe rỗng không không
Sẽ đến rồi qua (Thu Nguyệt) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Bước ra từ làn gió bấc Cái lạnh quen quen nhắc nhở thời gian Ngồi lơ mơ nghĩ đến năm 2000 Lạ lẫm bình thường như trời đất.
Ru đá (Thu Nguyệt) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Nhẹ nhàng dịu ngọt em ru Bình yên đá ngủ vô tư giữa rừng Ngủ ngoan nào nhé đá cưng Suối quanh co kiểu người dưng… mặc tình !
Núi ở biển (Thu Nguyệt) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Núi ngồi ngắm biển ngàn năm Sóng ầm ầm sóng, núi thầm thầm xanh. Gió ngàn thu, tuổi mong manh Mất rồi lại có, trong lành như không.
Nhân chi sơ (Thu Nguyệt) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Trở về ngồi bên con mương xưa Chấm chấm ngón tay mình xuống nước Lừa được chú cá lòng tong cười ngất Nghe chìa vôi mắng nhiếc ở trên đầu.
Nhà mình (Thu Nguyệt) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Vuông vuông dài dài Anh đóng khung từng mảng cuộc đời lên vách Bàn tay các con rửa suốt ngày không sạch
Mộng du (Thu Nguyệt) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Ta bước nhẹ nhàng như chẳng có Ta nhìn lơ đãng chẳng buồn vui Hững hờ mở nắm bàn tay nhỏ
Lạy mình (Thu Nguyệt) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Đốt nhang ta lạy chính mình Cầu cho ta bớt chút tình đa đoan. Khóc cười khẽ chạm là tuôn Hành trang thừa thãi vui buồn mộng mơ
Lá khô (Thu Nguyệt) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Còn đây một xác lá rừng Khô vàng như thể chưa từng thắm xanh. Ta buồn như khói mong manh Bỗng dưng ngớ ngẩn hóa thành từ bi
Hương đêm (Thu Nguyệt) (Văn học trong nước) Sưu tầm
Nhẹ nhàng mở cửa nghe đêm Nhón chân đi giữa hương mềm cỏ cây Rung rinh một ánh sao gầy Hình như một giọt sương đầy sắp rơi
|
Thưởng th.04.2026
Bảng xếp hạng