ĐỀ 4 I. PHẦN ĐỌC HIỂU I. ĐỌC HIỂU Đọc đoạn trích: MỘT CƠN GIẬN -Thạch Lam- (Lược đoạn đầu: Thanh cùng những người bạn trò chuyện về những cơn giận và hậu quả của nó. Thanh cũng kể câu chuyện làm cho anh ân hận mãi...) Có những ngày mà tự nhiên không hiểu tại sao, ta thấy khó chịu, và hay gắt gỏng, không muốn làm việc gì. Tôi đang ở vào một ngày như thế mà chiều trời hôm ấy lại ảm đạm và rét mướt càng khiến cho cảm giác đó rõ rệt hơn. Tôi đi vài bước trên con đường phố vắng người. Một cái xe tay đằng xa đi lại, anh phu xe co ro vì rét, hai tay giấu dưới manh áo tơi tàn. Theo lệ như mọi khi, tôi mặc cả: - Xe đi không? Bốn xu về gần nhà bò Yên Phụ. - Thầy cho sáu xu. - Không, bốn xu là đúng giá rồi. Tôi vừa nói vừa bước đi. Người phu xe đã có tuổi, cứ kéo cái xe theo sau tôi mà lẩm bẩm: "Bốn đồng xu từ đây về nhà bò". Cái tiếng nhà bò anh ta nhắc đi nhắc lại làm cho tôi khó chịu. Tôi biết đó là một cách của các phu xe cứ đi theo sau khách để làm cho người ta bực tức, tôi lại càng ghét và quay lại gắt: - Có đi hay không thì thôi! Đừng có theo sau người ta mà lải nhải.Thấy tôi gắt, người phu xe đứng lại, không dám theo nữa. Nhưng để tôi đi một quãng xa, anh ta ới gọi: - Lại đây đi mà. Rồi anh ta hạ càng xe xuống, cứ đứng yên chỗ ấy đợi chứ không kéo lại phía tôi. Cái cử chỉ ấy làm tôi sinh ghét thêm, đã toan không đi, nhưng lúc ấy không có cái xe nào khác. Tôi giận dữ bước mạnh lên xe, vừa mắng: - Anh thật là lắm chuyện, không đi ngay lại còn vẽ. Anh xe cãi lại: - Từ đây về đấy thầy cho được bốn đồng xu thật rẻ quá! - Thì ai bảo anh đi? Không có tôi đã gọi xe khác. Người phu xe khẽ thở dài, yên lặng nhấc xe lên. [...] Xe đi khỏi nhà máy nước thì gặp một người đội xếp tây đi xe đạp lại, theo sau một người đội xếp ta. Tôi nhận thấy anh xe kéo tôi có ý luống cuống và sợ hãi. Có lẽ vì thế mà người cảnh sát để ý, đi giáp vào cái xe kéo để xem dấu hiệu. - Ê! Đứng lại! Người kéo xe dừng chân... Anh ta quay lại tôi hớt hải van xin: - Lạy thầy... thầy nói giúp con... thầy làm ơn... Dưới ánh đèn tôi thấy mặt anh xe tái mét. Những vết răn in sâu xuống trên mặt già nua hốc hác, chân tay người khốn nạn ấy run bật lên và tôi thấy cái rung động chuyển cả vào chiếc thân xe. Người cảnh sát tây đến, nói bằng tiếng ta hơi sõi: - Mày chết nhé! Mày sẽ bị phạt! Người phu xe ấp úng nói thì ông ta khoát tay bảo im, rồi quay lại tôi hỏi, lần này bằng tiếng Pháp. - Người này kéo ông từ trong phố ra hay ông đi khứ hồi? Tôi liếc mắt nhìn anh kéo xe. Trong bóng tối của vành nón qua ngang mặt, tôi thấy hai mắt anh ta long lanh nhìn tôi, như khẩn cầu van xin yên lặng. Tôi biết lời nói của tôi sẽ làm anh ta bị bắt hay không. Những khi nói chuyện với các phu xe khác, tôi được biết rằng nếu người khách nói là đi khứ hồi từ ngoại ô, thì người xe không việc gì. Nhưng lúc ấy, lời van xin của anh xe kia không làm cho tôi động lòng, mà lại làm cho tôi ghét anh thêm. Tôi trả lời người đội xếp: - Tôi đi từ phố hàng Bún. - Vậy phiền ông xuống xe. Rồi anh ta nhìn anh phu xe, cười một cách tinh quái: - Allez! Đi về bót! Khi anh phu xe run sợ và hai người cảnh sát đã khuất đầu phố, tôi mới quay đi thong thả trên bờ hè. Cơn giận của tôi đã hết rồi. Sự hối hận dần thấm thía vào lòng tôi, tôi thấy một cái chán nản bực tức rung động trong người. Tôi rùng mình nghĩ đến số phận của anh xe khốn nạn. Ba đồng bạc phạt! Anh ta phải vay cai xe để nộp phạt; nhưng ba đồng bạc nợ ấy, bao giờ anh ta trả xong, sau những ngày nhịn đói, bị cai xe hành hạ, đánh đập vì thù hằn? Tôi càng nghĩ đến bao nhiêu lại càng khinh bỉ tôi bấy nhiêu. Qua ô Yên Phụ, nhìn thấy những thợ thuyền tấp nập làm việc dưới ánh đèn trong những căn nhà lá lụp xụp, tôi rảo bước đi mau, hình như trông thấy tôi họ sẽ biết cái hành vi khốn nạn và nhỏ nhen đáng bỉ của tôi ban nãy. Những ngày hôm sau thực là những ngày khổ cho tôi. Lòng hối hận không để tôi yên. Hình như có một cái gì nặng nề đè nén trên ngực làm cho tôi khó thở, và lúc nào hình ảnh anh phu xe cũng hiển hiện ra trước mắt. (Lược đoạn cuối: Mấy hôm sau, Thanh vì day dứt lương tâm nên đã đến chỗ ở của người phu xe, chứng kiến cảnh sống tồi tàn ở khu ổ chuột và căn bệnh hiểm nghèo của con trai y, Thanh càng hối hận, đau đớn trong lòng...) (Tuyển tập Thạch Lam, NXB Văn học, 2020, tr.59 - 62) Chú thích: - Thạch Lam (1910-1942), tên thật là Nguyễn Tường Lân - thành viên của nhóm Tự lực văn đoàn. Tác phẩm của ông thể hiện niềm cảm thương kín đáo mà sâu sắc đối với cuộc sống của những người dân nghèo nơi phố huyện ở ngoại ô Hà Nội hay của những trí thức bình dân. Văn Thạch Lam trong sáng, giản dị mà thâm trầm sâu lắng. - Truyện ngắn “Một cơn giận” được in trên tạp chí Ngày nay số 39 (20-12-1936) là một tác phẩm văn học đặc sắc, phản ánh chân thực cuộc sống của những người dân thành phố những năm trước Cách mạng. Thực hiện các yêu cầu sau: Câu 1. Xác định ngôi kể của đoạn trích. Câu 2. Nêu lí do trực tiếp khiến anh phu xe bị cảnh sát bắt xe và phạt tiền? Câu 3. Chỉ ra và phân tích hiệu quả của một từ Hán Việt được sử dụng trong câu văn: Tôi càng nghĩ đến bao nhiêu lại càng khinh bỉ tôi bấy nhiêu. Câu 4. Nhận xét về tâm trạng của Thanh sau khi người phu xe bị cảnh sát bắt xe, phạt tiền và bị cai xe đánh đập. Câu 5: Anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 150 chữ) phân tích, đánh giá chủ đề và đặc sắc nghệ thuật truyện ngắn “Một cơn giận” của nhà văn Thạch Lam. II. PHẦN VIẾT
Bằng cách nhấp vào Đăng nhập, bạn đồng ý Chính sách bảo mật và Điều khoản sử dụng của chúng tôi. Nếu đây không phải máy tính của bạn, để đảm bảo an toàn, hãy sử dụng Cửa sổ riêng tư (Tab ẩn danh) để đăng nhập (New Private Window / New Incognito Window).
Câu 2: Lý do trực tiếp là Thanh khai báo gian dối về điểm xuất phát của chuyến xe.
Câu 3: "Khinh bỉ": từ Hán Việt này thể hiện sự tự đánh giá, sự ghê tởm bản thân của nhân vật Thanh sau hành động nhỏ nhen của mình.
Câu 4: Tâm trạng của Thanh: hối hận, day dứt, khinh bỉ bản thân.
Câu 5:
"Một cơn giận" của Thạch Lam là một truyện ngắn đầy tính nhân văn, xoay quanh một cơn giận nhỏ nhặt của nhân vật Thanh, nhưng lại gây ra hậu quả lớn đối với người phu xe nghèo khổ. Chủ đề của truyện là sự thức tỉnh lương tâm, sự hối hận muộn màng. Thạch Lam đã xây dựng thành công nhân vật Thanh với diễn biến tâm lý phức tạp, từ sự khó chịu, bực tức đến sự hối hận, day dứt. Nghệ thuật kể chuyện tự nhiên, giản dị, ngôn ngữ trong sáng, giàu sức gợi hình gợi cảm đã góp phần thể hiện thành công chủ đề của truyện.
Mở khóa để xem toàn bộ nội dung trả lời
(?)
Bạn đã đạt đến giới hạn của mình. Bằng cách Đăng ký tài khoản, bạn có thể xem toàn bộ nội dung trả lời
Cải thiện điểm số của bạn bằng cách đăng ký tài khoản Lazi. Xem toàn bộ Trả lời và Chat với Trợ lý ảo Lazi AI bằng cách Đăng nhập tài khoản ngay bây giờ
Câu 1. Xác định ngôi kể của đoạn trích. Ngôi kể thứ nhất (tôi) Câu 2. Nêu lí do trực tiếp khiến anh phu xe bị cảnh sát bắt xe và phạt tiền? Vì Thanh trả lời cảnh sát là mình đi từ phố Hàng Bún, trong khi anh phu xe không được phép kéo xe trong nội thành. Câu 3. Chỉ ra và phân tích hiệu quả của một từ Hán Việt được sử dụng trong câu văn: "Tôi càng nghĩ đến bao nhiêu lại càng khinh bỉ tôi bấy nhiêu". Từ Hán Việt: "khinh bỉ" Hiệu quả: Thể hiện mức độ gay gắt, mạnh mẽ của sự tự trách trong lòng nhân vật Thanh. "Khinh bỉ" là một từ mang sắc thái nặng nề hơn so với "ghét" hay "không hài lòng", cho thấy Thanh đang tự lên án bản thân một cách nghiêm khắc. Thể hiện sự giằng xé nội tâm của Thanh. Câu 4. Nhận xét về tâm trạng của Thanh sau khi người phu xe bị cảnh sát bắt xe, phạt tiền và bị cai xe đánh đập. Tâm trạng của Thanh: Hối hận, day dứt: Thanh cảm thấy có lỗi vì hành động của mình đã gây ra hậu quả xấu cho người phu xe. Xấu hổ, khinh bỉ bản thân: Thanh cảm thấy mình đã hành động nhỏ nhen, ích kỷ. Bất an, day dứt: Thanh bị ám ảnh bởi hình ảnh người phu xe khốn khổ. Cảm thấy bất lực, day dứt. Câu 5: Anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 150 chữ) phân tích, đánh giá chủ đề và đặc sắc nghệ thuật truyện ngắn "Một cơn giận" của nhà văn Thạch Lam. "Một cơn giận" là một truyện ngắn đặc sắc của Thạch Lam, thể hiện giá trị nhân đạo sâu sắc. Truyện kể về cơn giận vô cớ của nhân vật Thanh và hậu quả mà nó gây ra cho một người phu xe nghèo khổ. Qua đó, Thạch Lam muốn gửi gắm thông điệp về sự đồng cảm, lòng trắc ẩn giữa người với người trong xã hội. Tác phẩm cũng là lời cảnh tỉnh về sự ích kỷ, nhỏ nhen trong mỗi con người. Đặc sắc nghệ thuật của truyện nằm ở ngòi bút miêu tả tâm lý nhân vật tinh tế, chân thực. Ngôn ngữ giản dị, trong sáng nhưng giàu sức gợi hình, gợi cảm. Tình huống truyện được xây dựng tự nhiên, hợp lý, có tính kịch tính cao. Thạch Lam đã thể hiện sự cảm thông sâu sắc đối với những người lao động nghèo khổ, đồng thời phê phán thói vô cảm, ích kỷ của một bộ phận người trong xã hội.