Bằng cách nhấp vào Đăng nhập, bạn đồng ý Chính sách bảo mật và Điều khoản sử dụng của chúng tôi. Nếu đây không phải máy tính của bạn, để đảm bảo an toàn, hãy sử dụng Cửa sổ riêng tư (Tab ẩn danh) để đăng nhập (New Private Window / New Incognito Window).
Câu 1:
Vấn đề tác giả bày tỏ: Tác hại của việc con người quá mải mê mạng xã hội mà lơ là, thờ ơ với các mối quan hệ chân thật ngoài đời.
Câu 2:
Bằng chứng: Người đối diện ngồi ngay trước mặt nhưng ta không trò chuyện, chỉ mải đắm chìm vào những câu chuyện còn dang dở trên mạng.
Câu 3:
Khoảng cách xã hội: Sự xa cách, lạnh nhạt với người thân và bạn bè thật ngoài đời, đánh mất sự gắn bó trực tiếp và tình cảm ấm áp vốn có.
Câu 4:
Em đồng tình. Mạng xã hội có thể mang đến vài phút vui vẻ, nhưng niềm vui ấy mong manh, chóng tàn và không tạo nên những kỷ niệm bền lâu. Kỷ niệm thực sự được nuôi dưỡng bởi sự hiện diện, sẻ chia và đồng hành trong đời sống thực – điều mà những nút “like” hay dòng bình luận không thể thay thế.
Đoạn văn nghị luận 200 chữ: Sử dụng mạng xã hội hiệu quả
Trong thời đại công nghệ bùng nổ, mạng xã hội giống như một con dao hai lưỡi: nó có thể mở rộng cánh cửa tri thức và kết nối, nhưng cũng dễ dàng cuốn con người vào vòng xoáy ảo. Để sử dụng mạng xã hội hiệu quả, trước hết, mỗi người cần xác định mục đích rõ ràng – học tập, làm việc, tìm kiếm thông tin hay giải trí – và kiên quyết không để bản thân bị cuốn theo những nội dung vô bổ. Thứ hai, phải biết chọn lọc và kiểm chứng thông tin, để không vô tình tiếp tay cho tin giả. Thứ ba, duy trì sự cân bằng giữa đời sống ảo và đời sống thật: dành thời gian trò chuyện, gặp gỡ trực tiếp với gia đình và bạn bè, bởi đó mới là nơi tạo nên những kỷ niệm bền lâu. Đồng thời, hãy sử dụng mạng xã hội với tinh thần văn minh, tôn trọng người khác, lan tỏa năng lượng tích cực thay vì công kích hay so sánh hơn – thua. Khi làm chủ được mình trước màn hình, chúng ta không chỉ tận dụng được sức mạnh của công nghệ, mà còn giữ gìn được trái tim ấm áp, sự gắn kết và giá trị thật của đời sống.
Câu 2 (4,0 điểm):
Có những điều trong đời không thể cân đong bằng lý trí, chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim. Quê hương là một điều như thế – một khoảng trời dịu êm ẩn sâu trong ký ức, nơi mỗi hình ảnh, mỗi thanh âm đều có thể đánh thức cả một miền tuổi thơ. Trong bài thơ “Quê hương”, Đỗ Trung Quân đã không định nghĩa quê hương bằng những từ ngữ hoa mỹ hay khái niệm xa xôi, mà bằng những mảnh ghép bình dị, nhưng khi ghép lại lại thành một bức tranh đầy màu sắc và hương vị.
“Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày”
Hình ảnh mở đầu vừa cụ thể vừa ấm áp, như chiếc chìa khóa mở cánh cửa ký ức. Chùm khế ấy không chỉ ngọt ở vị, mà còn ngọt ở niềm háo hức của đôi chân trần leo lên cành cây, ở những tiếng cười trong trẻo vang vọng cả góc vườn. Vị khế chua ngọt tan trên đầu lưỡi hòa vào vị mặn của mồ hôi, thành hương vị không thể quên của một thời thơ bé.
“Quê hương là đường đi học
Con về rợp bóng vàng bay”
Chỉ hai câu thơ mà gợi cả một mùa thu quê nhà. Con đường đất nhỏ rợp bóng tre hay hàng bạch đàn, nơi mỗi bước chân về đều in dấu lá vàng rơi. “Bóng vàng bay” không chỉ là lá, mà còn là sắc nắng cuối chiều đan qua tán cây, là niềm mong chờ tiếng mẹ gọi cơm vang lên nơi bếp khói.
“Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng”
Con diều không chỉ bay trên trời xanh, mà còn bay trong trí tưởng tượng, mang theo ước mơ vụng dại của một đứa trẻ muốn chạm tới bầu trời. Dây diều căng trong tay, gió lùa qua kẽ tóc, và cả cánh đồng lúa trải dài như tấm thảm vàng nâng ước mơ lên cao.
“Quê hương là con đò nhỏ
Em đêm khua nước ven sông”
Con đò ấy là nhịp cầu nối hai bờ, là chứng nhân của những buổi sớm mờ sương và những đêm trăng thanh. Tiếng mái chèo khua nhẹ không chỉ khuấy nước, mà còn khuấy cả lòng người xa quê, để nỗi nhớ lăn tăn như gợn sóng.
Và cuối cùng:
“Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi”
So sánh ấy giản dị đến mức không thể giản dị hơn, nhưng sức gợi thì mênh mông. Quê hương, cũng như mẹ, là duy nhất, là nơi dẫu đi hết một đời vẫn muốn quay về. Mẹ có thể già đi, quê hương có thể đổi thay, nhưng tình yêu dành cho cả hai là bất biến.
Đoạn thơ của Đỗ Trung Quân chạm đến trái tim không phải vì lời lẽ cầu kỳ, mà vì nó khơi dậy những gì thân thương nhất, nguyên sơ nhất trong ký ức mỗi người. Để rồi khi gấp sách lại, ta vẫn nghe đâu đây tiếng sáo diều trôi trong gió, thấy bóng lá vàng rơi trên đường làng, ngửi thấy mùi khế chín thoảng trong nắng sớm, và lòng bỗng dậy lên một ước muốn: được trở về.
Hôm nay bạn thế nào? Hãy nhấp vào một lựa chọn, nếu may mắn bạn sẽ được tặng 50.000 xu từ Lazi
| Vui | Buồn | Bình thường |