NHÁT ĐINH CỦA BÁC THỢ Cứ mỗi dịp trở về thăm ngôi nhà nơi tôi ra đời và lớn lên ở đó, tôi lại bồi hồi ngắm chiếc ghế tựa đã cũ lắm, một bên chân đã phải nối và nhớ tới một chuyện xưa... Trong lúc nô đùa, mấy anh em tôi đã làm bong mặt ghế. Cha tôi phải mời bác thợ vào chữa lại cho khỏi hỏng thêm. Chúng tôi tò mò ngắm bác thợ lụi cụi làm việc. Mỗi khi cúi xuống, ngẩng lên, chiếc kính trắng trên mắt bác lại tụt xuống. Đôi bàn tay có những ngón sần sùi, gân guốc đặt vào đâu, chỗ đó lập tức thay đổi và chiếc ghế dần dần lành lại như mới. Cuối cùng, sau mấy nhát đinh "chát, chát...", chiếc ghế được đặt ngay ngắn, xong xuôi trước mắt chúng tôi. Cha tôi trả tiền và cảm ơn bác thợ. Bác thợ xoa xoa tay trên mặt ghế vừa được thay lại như để từ biệt đứa con của mình rồi chào cả cha tôi, lẫn chúng tôi, ra về. Một lúc sau, trời mưa to. Anh em chúng tôi lại leo lên ghế chơi trò “tàu hỏa" mà quên cả trời mưa. Bỗng có ai gõ cửa. Cha tôi vội bước ra, thì thấy bác thợ đã trở lại, toàn thân ướt đẫm. Nước nhỏ giọt từ trong chiếc hòm đồ nghề của bác. Cha tôi hỏi: - Bác quên gì đấy ạ? Bác thợ đưa tay vuốt mặt, lắc đầu, nói nhanh: - Tôi không quên gì, nhưng… Vừa nói, bác vừa bước tới chiếc ghế do tay bác vừa chữa, xoa xoa tay để tìm cái gì. Anh em chúng tôi không hiểu đầu đuôi thế nào nữa, cứ trố mắt ra nhìn. Chợt bác khē reo lên: - Đây rồi! Đoạn, bác mở hòm đồ nghề, lấy cái búa ra, đeo kính vào, nheo nheo mắt và bất thần vung búa gõ đánh "chát" một cái. Xong bác ngẩng lên, cười, nói với cha tôi: - Đi được một quãng xa, tôi chợt nhớ còn cái đinh chưa đóng hết đầu đinh. Để vậy, có người sẽ rách quần áo, bác ạ! Cha tôi cảm động, lấy thêm tiền biếu bác. Bác không nhận và vội vàng chào. Cha con chúng tôi không ai bảo ai, cùng đứng nhìn theo bác thợ vai khoác cái cưa, tay xách hộp gỗ cắm cúi đi trong mưa. Bóng bác nhoà dần, nhòa dần trên đường quốc lộ mịt mù gió thốc… Từ buổi ấy, trong trí nhớ non thơ của tôi không bao giờ phai mờ hình dáng bác thợ và cứ nghe rõ mãi nhát đinh của người thợ (...). (In trong Những truyện ngắn hay viết cho thiếu nhi – Phong Thu - Nhà xuất bản Kim Đồng, 2014) TÓM TẮT TÁC PHẨM
Bằng cách nhấp vào Đăng nhập, bạn đồng ý Chính sách bảo mật và Điều khoản sử dụng của chúng tôi. Nếu đây không phải máy tính của bạn, để đảm bảo an toàn, hãy sử dụng Cửa sổ riêng tư (Tab ẩn danh) để đăng nhập (New Private Window / New Incognito Window).
"Chiếc Đinh Của Bác Thợ" là một câu chuyện cảm động kể về một thợ mộc đã hết lòng với công việc của mình. Câu chuyện bắt đầu khi anh em tác giả làm hỏng chiếc ghế tựa của gia đình, và cha họ đã mời một bác thợ mộc đến để sửa chữa. Với đôi bàn tay khéo léo, bác thợ đã biến chiếc ghế cũ hỏng thành một chiếc ghế mới và chắc chắn.
Sau khi nhận tiền công và ra về, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Khi anh em tác giả đang chơi trên chiếc ghế thì có tiếng gõ cửa. Đó là bác thợ đã quay lại, người ướt sũng. Hóa ra, bác quay lại không phải vì quên đồ nghề, mà vì chợt nhớ ra rằng mình còn một chiếc đinh chưa được đóng ngập hoàn toàn, lo sợ rằng nó có thể làm rách quần áo của người ngồi.
Sau khi đóng ngập chiếc đinh, bác thợ từ chối nhận thêm tiền công từ cha của tác giả và vội vã ra đi trong mưa. Hình ảnh của bác thợ cắm cúi đi trong cơn mưa đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tâm trí của tác giả, về một người thợ tận tâm và có trách nhiệm với công việc của mình.
Mở khóa để xem toàn bộ nội dung trả lời
(?)
Bạn đã đạt đến giới hạn của mình. Bằng cách Đăng ký tài khoản, bạn có thể xem toàn bộ nội dung trả lời
Cải thiện điểm số của bạn bằng cách đăng ký tài khoản Lazi. Xem toàn bộ Trả lời và Chat với Trợ lý ảo Lazi AI bằng cách Đăng nhập tài khoản ngay bây giờ