Trong Excel, công thức chứa địa chỉ ô (như A1, B2) dùng để tham chiếu đến dữ liệu ở ô đó, cho phép tính toán tự động, ví dụ =A1+B1, với địa chỉ tương đối tự thay đổi khi copy, hoặc địa chỉ tuyệt đối ($A$1) giữ nguyên khi cố định, còn hàm như ADDRESS(row, column) trả về địa chỉ ô dạng văn bản, ví dụ ADDRESS(2,3) ra $C$2.
Các loại địa chỉ ô trong công thức
- Địa chỉ tương đối (Relative Reference): Tự động thay đổi khi sao chép công thức.
- Ví dụ: =A1+B1. Nếu copy công thức này xuống ô D2, nó sẽ tự đổi thành =A2+B2.
- Địa chỉ tuyệt đối (Absolute Reference): Cố định không thay đổi khi sao chép công thức.
- Cú pháp: Dùng dấu $ trước tên cột và/hoặc số hàng.
- Ví dụ: =A$1+B1 (cố định hàng 1), = $A1+B1 (cố định cột A), = $A$1+B1 (cố định ô A1).
Hàm để lấy địa chỉ ô
- =ADDRESS(row, column): Trả về địa chỉ ô dưới dạng văn bản.
- =ADDRESS(2,3) sẽ cho kết quả $C$2 (ô ở hàng 2, cột 3).
- =CELL("address"): Trả về địa chỉ tuyệt đối của ô chứa công thức.
- Nếu nhập vào ô B5, công thức =CELL("address") sẽ cho kết quả $B$5.
Cách dùng địa chỉ trong công thức
- Bắt đầu công thức bằng dấu =.
- Nhập trực tiếp địa chỉ ô (ví dụ A1, B2) vào công thức.
- Sử dụng các toán tử (+, -, *, /) hoặc các hàm khác (SUM, AVERAGE...) với các địa chỉ ô.
- Nhấn F4 khi chọn địa chỉ trong thanh công thức để chuyển đổi nhanh giữa các kiểu địa chỉ tương đối, tuyệt đối, hỗn hợp.