Có ny rồi đổi tên
|
Chương 2 Một lúc sau, tôi đã dừng bước trước một ngôi biệt thự màu đen bị bỏ hoang giữa khu rừng đầy nguy hiểm và đáng sợ này. Nó ọp ẹp đến mức chỉ cần một cọng lông chạm nhẹ vào nó liền sụp đổ ngay tức khắc, xung quanh chi chít mạng nhện và những con dơi đang ngủ trên các ban công. Cánh cửa bỗng bật mở, tôi cúi người chầm chậm tiến vào dinh thự. Bên trong cũng như mọi ngày, các Proxy đang tập trung trước màn hình TV có sọc trắng đen, họ có vẻ thích nghe âm thanh rè rè của nó nhỉ? Chẳng có một hình ảnh nào hiện lên cả, tôi nghĩ. Đột nhiên một vài Proxy đang tựa vào ghế sofa nhìn thấy tôi, họ bắt đầu cười mỉa mai vừa châm chọc tôi: "Ô hay, con chó của ngài đấy cụp đuôi về rồi nè." "Ha ha, thứ quái gở ghê tởm đó về rồi à?" Tôi cũng chẳng để ý những lũ hạ đẳng lắm lời này nên đã bước nhanh tiến về phía phòng ngủ của mình. Rầm Một chiếc búa tạ đang nện thẳng vào sàn nhà rồi sau đó chỉa thẳng vào lưng tôi. "Đứng lại thằng chó, tao chưa cho phép mày nhấc cái chân đi đâu." Haizz, mình đã không muốn đánh nhau trong dinh thự đâu, ngài đấy sẽ trách phạt mình mất. Tôi cố gắng nở một nụ cười giả tạo, làm bộ mặt ngu ngơ chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô ta trở nên tức tối, lập tức một chiếc búa tạ từ đâu bay đến trước mặt tôi. Khi nó sắp chạm đến khuôn mặt điển trai này thì đột ngột dừng lại. Ở sau lưng tôi bỗng trở nên lạnh ngắt, những chiếc xúc tu đang cuộn chặt chiếc búa tạ đang nằm lơ lửng trên không trung. Một năng lượng đen bỗng dưng tỏa ra ở sau tôi, các Proxy trợn tròn mắt lập tức khiếp sợ. Zero cũng chẳng ngoại lệ, cô ta ngây người trước sinh vật ấy và ngồi phịch xuống đất bất động. 'Hây ya, Ngài ấy tới sớm thật đó, mình vẫn chưa chơi được gì mà.' Tôi thở dài và xoay người lại. Trước mặt mình hiện lên bóng dáng thật quen thuộc. Người đàn ông cao khoảng 2-3m, xung quanh thân thể có những xúc tua màu đen bí ẩn đang vươn dài xung quanh. Khuôn mặt hắn trắng bệch, chẳng có một xúc cảm nào cả. Một sinh vật đầy bí ẩn và đáng sợ lại khoác lên bộ vest màu đen tuyền sang trọng giống như một quý ông thực thụ. Ầm Chiếc búa tạ lập tức bị ném bay. Những chiếc xúc tua từ từ lấy một chiếc ghế và sinh vật đó ngồi vào. Chẳng để Ngài ấy lên tiếng, Zero đã lếch đến gần. "Thật sự không cố ý kinh động đến Ngài, có vẻ căn bệnh của tôi tái phát nên có những hành động không đúng mực với các Proxy trong dinh thự, xin Ngài trách phạt." Người ấy đang chiễm chệ trên chiếc ghế, khí thế tỏa bức người khiến Zero chẳng thể nào ngẩng đầu, những chiếc xúc tua đang nhảy múa xung quanh Ngài, chẳng có một giai điệu hoặc một bản nhạc nào cả, những thứ đó ngoe nguẩy ở sau khiến người đang sở hữu chúng trở nên bí ẩn và tỏa ra sức hút kì lạ. Tôi bị hấp dẫn bởi vẻ đẹp mê hồn ấy. "Ngậm mồm lại đi, dãi rơi đầy đất kìa." Một bàn tay đột nhiên đặt lên vai tôi, đó là Eyeless Jack- trợ thủ đắc lực của Ngài. Tôi nhanh chóng lau đi hàng nước dãi đang chảy ròng ròng, ai bảo Ngài ấy quá ngầu làm gì cơ chứ. "Những xung đột vẫn diễn ra như thường lệ ở đây, ta nghĩ ngươi nên có một chút tôn trọng ta nhỉ?" Câu nói này lập tức đánh thẳng vào tâm lý của Zero, bệnh loạn trí của cô ta đột nhiên tái phát. "A...Ngài...tôi không..." Ả chẳng thể nói nổi một câu, khuôn mặt cúi gằm xuống chẳng thể ngẩng đầu lên. Mọi Proxy đều biết Ngài rất đáng sợ, toát lên khí chất của một người lãnh đạo độc tài. Thân hình cao lớn từ từ hạ xuống nơi mà người phụ nữ đang quỳ ấy, xúc tua lập tức tóm lấy tóc cô ta. "Nhận phạt." Ngài nhìn về phía Eyeless Jack, nhận thấy nhiệm vụ của mình đã đến liền xách cổ áo của Zero lôi sền sệt về phía căn phòng tối, có lẽ cô ta cũng ngầm chấp nhận được sự thật nên chẳng giãy giụa mà ngoan ngoãn im lặng ở suốt đường đi. Còn tôi thì được triệu tập vào một không gian của Ngài. Ở đây là một căn phòng màu trắng toát, có vẻ nó kéo dài vô tận, không hề giới hạn. "Ngươi cũng biết ta đưa ngươi đến đây làm gì, đúng không?" Tôi cười ha hả, biết ngay là Ngài có việc nói mà. "Vâng, tôi biết. Chứ một người toàn vẹn và bận rộn như Ngài tại sao phải đến giải vây cho tôi chứ?" Ngài ấy biến ra một chiếc ghế, ngồi lên nó và trầm tư. Tôi khoanh tay nghiêng đầu nhìn Ngài, có vẻ là chuyện rất khó giải quyết nhỉ? "Ta đã nghe được một Proxy đã tử trận ở nước X. Hắn là một trong những cánh tay đắc lực nhất ở dinh thự, cái chết của hắn ta có hơi bất ngờ." "Ngài muốn tôi xử lí việc dang dở của hắn sao?" "Đúng thế nhưng ngươi phải chọn một người đồng hành." "Có chắc không ạ? Mình tôi vẫn dư sức mà." "Việc này ta biết nó khó, ngươi sẽ không toàn mạng trở về." Thú vị nhỉ, từ trước đến giờ mới có một nhiệm vụ quái đản như thế đấy. "Kagekao, ngươi sẽ đi cùng hắn." "Không thể nào? Tên ẻo lả đó sao!!!" "Hắn có ích, mang theo đi." "Tuân lệnh." Thôi kệ, miễn Ngài ấy vui thì mình cũng vui rồi, tôi nghĩ. Ngài từ từ rút ra một tờ giấy có những chữ viết nguệch ngoạc đưa cho tôi. "Là địa chỉ, cũng là phương thức liên lạc của hắn." "Ở Nhật sao?" "Đúng. Nhiệm vụ cũng nằm ở đó." Đi du lịch à, trải nghiệm này kích thích thật. Tôi cầm tờ giấy ngắm nghía một lúc rồi cho vào túi áo. "Ta sẽ gửi cho ngươi thông tin nhiệm vụ lần này."
like = trả tuss đầu ttc ? trả ib t rảnh like thiết kế + pqt phiền = xóa #Hishyo
Chương 1: Tiếng nói nhẹ nhàng pha lẫn chút lười biếng vang vọng khắp khu rừng tĩnh lặng. Ánh trăng mờ ảo đang từ từ len lỏi vào khu rừng, trên trời nháo nhác những tiếng quạ kêu đầy ghê rợn và thời điểm này cũng là lúc các sinh vật nguy hiểm bắt đầu săn những miếng mồi ngon. Từng con sói đang gào hú, báo hiệu cho cuộc đi săn do chúng dẫn đầu chính thức khai màn. Chúng chạy loạn xạ xung quanh khu rừng, có con thì tóm được những con thỏ đang cố lẩn trốn hay có con đang "vui đùa" với những con hươu đang ẩn nấp dưới tán cây, chúng thi nhau xé xác con mồi từng trăm mảnh, sau đó ngấu nghiến cho đến khi còn bộ xương trơ trọi bị thiếu mất nhiều chi. Con đầu đàn đang dẫn dắt bầy sói tiến về nguồn suối nọ, ở đây được mệnh danh "Người mẹ thứ hai" của khu rừng vì nó mang lại số lượng cá không bao giờ cạn kiệt, lúc nào đói có thể đến đây, chỉ cần sờ tay vào nước thì có thể bắt được một con cá, dễ như trở bàn tay vậy. Đàn sói đang hì hục bắt cá và tha hồ chén sạch những con cá mà chúng nó bắt được. Đang nhấp nháp mồi ngon thì đột nhiên lại có giọng nói văng vẳng phát ra ở xung quanh đàn sói. "Ối chà, trông ngon thật. Lũ hạ đẳng chúng mày đang quấy rầy tao đấy, khôn hồn thì cút khỏi đây nếu chẳng muốn bị tiêu diệt khỏi cánh rừng này." Sói đầu đàn ngửi được mùi nguy hiểm liền phát ra tiếng hú tập trung đàn lại và bày ra trận địa phòng thủ. Những con sói đang nhe nanh giơ vuốt trước hướng về phía phát ra thanh âm ấy. Xoạt Từ trên tán cây, một sinh vật đột ngột nhảy xuống trước con mắt đầy sát khí của loài sói. Ánh trăng rọi xuống mặt nước ánh lên những màu sắc tuyệt đẹp, sinh vật ấy chầm chậm tiến về phía trước, bầy sói lập tức cảnh giác nhưng chẳng tấn công, vì sói đầu đàn ngửi được mùi sát khí nồng đậm, chỉ cần tấn công, thì không chết cũng chẳng còn mạng trở về. Nhìn kĩ, sinh vật giống người này có một đôi mắt đỏ như máu đang ẩn trong mái tóc màu trắng tuyệt đẹp. Phía trên đầu có hai chiếc sừng to bằng bắp tay, được đính vài hạt kim cương màu đen tuyền và đôi tai nhọt hoắt. Đang mệt mà lại gặp những con thú này nữa chứ, tôi thầm nghĩ rằng nên giết quách đi không vì chính mình bị lũ hạ đẳng ấy nhìn chằm chằm như muốn xé xác người trước mặt chúng. Con sói già đầu đàn đang nhìn chằm chằm vào tôi, trong đôi mắt đầy sát khí ấy đang pha lẫn một chút van xin, có lẽ muốn tôi đừng giết bầy của nó, chừa cho chúng một con đường sống. Nhưng đâu dễ như vậy được, tất cả những con thú đã từng quấy rầy tôi hoặc tấn công tôi đều bị giết sạch và không bao giờ xuất hiện trong khu rừng này nữa. Có lẽ cuộc tranh luận mắt đối mắt thất bại, nó giơ nanh vuốt lao tới định cắn chặt gáy-nơi mà lũ sinh vật ngu ngốc ấy cho rằng là điểm yếu chết người. Tôi thở dài, lâu rồi không chơi đùa với mấy con thú này, thôi thì nán lại một chút vui đùa vậy. Một lúc sau, dưới đất đã đầy rẫy xác của những con sói ngu ngốc, nước suối đã bị máu tiêm nhiễm, lập tức trở thành một con suối máu. Tôi dùng lưỡi liếm láp móng vuốt sắc nhọn của mình, mùi máu thật nồng và thơm lừng, không biết Ngài ấy có thích không nhỉ? Mình muốn đem về cho Ngài ấy quá đi. Vừa nghĩ thôi đã sướng run cả người nhưng nghĩ rằng nên dùng món đồ gì khác để tặng Ngài ấy, tôi cảm thấy chỉ thịt và máu thôi vẫn chưa đủ. 'Hay là cái khác nhỉ?' 'Giết cả đàn sói khiến mình hơi đói, chén một ít đã.' Hai chiếc sừng và đôi tai nhọn bỗng nhiên mất dạng, biến tôi trở thành một con người bình thường không hơn không kém. Tôi ngồi thụp xuống đất và bắt đầu chén từng con sói một. Bàn tay tôi xé đôi chúng thật dễ dàng, khi xé đến đâu thì máu bên trong lũ lượt chảy xuống đất, biến nó thành một vũng máu lớn. Tôi dùng tay hứng lấy những giọt máu đang chảy ấy và đưa chúng vào miệng mình. Ừng ực Tôi ngước đầu lên và bắt đầu thưởng thức những dòng máu đang chạy xuống cổ họng mình. Ấm áp, thơm phức và cũng ngon nữa. Đôi mắt đỏ đậm của tôi ngày một sáng hơn, mang đến vẻ kích thích khó tả. Tôi lần lượt cho thứ 'nước giải khát' vào miệng cho đến khi dưới chân tôi chỉ còn là những cơ thể xẻ đôi được chất đầy xung quanh. "Quá đã, lâu rồi mình mới được ăn no nê đến mức này." Vừa nói tôi vừa dùng tay lau khóe môi, những giọt máu vừa tràn ra khỏi miệng mình thật là phung phí, nhất định lần sau phải uống từ từ mới được, thầm nghĩ. Sau đó, tôi xoay lưng quay lại phía con suối đang bị nhuốm màu đỏ rực, ánh trăng chiếu xuống mặt nước y hệt một con mắt màu trắng tinh, ngây thơ đang muốn trốn thoát khỏi địa ngục. Tôi ngắm nhìn mình đang phản chiếu dưới nước. "Chết tiệt, không nghĩ rằng trạng thái thật lại dễ biến đổi đến như vậy. Mình không muốn dùng đến mấy cái thứ đó rồi." Nói xong, tôi chợt rút con dao găm ra. Sạch sẽ, bóng loáng và không một chút tỳ vết nào. Nó phát ra một luồng ánh sáng nhè nhẹ, phải chăng nó chỉ đang hưởng những tia sáng của mặt trăng chiếu vào? Hay nó có một luồng năng lượng bí ẩn đang ngự trị? Tôi chẳng hề biết và cũng không muốn tìm hiểu, là một người thông minh, chẳng ai muốn tìm đường chết cả, đúng không?
hi mn nah, mn vote + like cho mình nha tiểu thuyết mới ra mong mn ủng hộ Lờ - ai - lai!!! *Lót dép ngồi đey đợi chủ tus trả zô tớt đầu và cmt choa một coăn FA như tau* Nếu tốt tốt 1 tý thỳ vote 5* và theo dõi Mii nhắ :> #Mii sad
mn đánh giá 5 sao trang cá nhân mik nha, bạn nào thích hình j mik cho hình đó ( ko ảnh chính mik) | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||




