Ánh à,
Tao đã suy nghĩ rất lâu rồi mới dám viết những dòng này. Tụi mình quen nhau cũng khá lâu, từ những câu chuyện nhỏ nhặt, những lần nói chuyện vu vơ, nhưng tao nhận ra rằng... mỗi lần mày cười, mỗi lần mày nói chuyện với tao, tim tao lại thấy vui đến lạ.
Tao không biết từ bao giờ, nhưng hình như tao thích mày mất rồi. Thích cách mày hay cằn nhằn, cách mày quan tâm mọi người, thích cả sự cố chấp và mạnh mẽ của mày nữa.
Có thể tao không giỏi ăn nói, không hoàn hảo hay lãng mạn như trong phim, nhưng tình cảm này là thật lòng. Tao không mong gì cao xa, chỉ mong được cùng mày nói chuyện mỗi ngày, được ở bên mày lúc vui buồn, và nếu có thể... được làm người quan trọng trong cuộc sống của mày.
Nếu mày cũng có chút gì đó giống tao – thì cho tao một cơ hội nhé. Còn nếu không… tao vẫn sẽ quý mày như một người bạn tuyệt vời, vì mày xứng đáng được hạnh phúc.
Tao nói hết lòng mình rồi. Quyết định là ở mày. Dù sao thì… cảm ơn vì đã đọc tới đây, Ngọc Ánh - tao thích mày !