kkk chuyện này buồn cười lắm mấy bạn

24/05 09:04:17

Có lần trường tổ chức chào cờ đầu tuần. Sân trường đông kín người, nắng muốn hấp chín luôn cả đám học sinh. Thằng Khang đứng hàng trên, tóc vuốt keo bóng lộn, bình thường toàn tỏ vẻ bad boy ít nói. Đi học lúc nào cũng đeo tai nghe một bên, đi ngang ai cũng nhìn kiểu “đừng làm phiền anh”.

Hôm đó nó còn cố đứng nghiêng nghiêng để mấy lớp dưới nhìn thấy đôi giày mới mua. Trước giờ chào cờ còn kéo quần lên chỉnh chỉnh rồi hỏi nhỏ thằng bạn:

“Đẹp không?”

Thằng bạn gật đầu:
“Đẹp nhưng mặt mày căng quá giống đi đòi nợ.”

Khang cười khẩy như tổng tài trong phim.

Mọi chuyện vẫn bình thường cho tới lúc chuẩn bị hát quốc ca thì loa trường tự nhiên bị trục trặc. Nhà trường thông báo hôm đó hát chay luôn không có nhạc nền.

Cả sân trường im phăng phắc.

Mà đúng lúc đó điện thoại trong túi quần Khang tự động kết nối bluetooth lại với tai nghe từ hồi ra chơi. Do trước đó nó vừa nghe nhạc nên còn bật max âm lượng.

Và rồi…

Từ túi quần nó phát ra giọng nữ cực lớn:

“Anh ơi em nhớ anh quá àaa~”

Giữa cái sân trường đang im như nghĩa trang.

Nguyên khối quay lên.

Mấy thầy cô phía trên cũng quay xuống nhìn.

Khang hoảng tới mức đứng đơ luôn như bị rút hồn. Nó móc điện thoại ra định tắt nhưng vì tay dính mồ hôi nên trượt tay làm rớt thẳng xuống đất.

“CỘP.”

Điện thoại bung luôn ốp lưng.

Mà cái đáng sợ nhất chưa phải chuyện đó.

Màn hình chưa khóa.

Và nguyên đoạn chat hiện sáng trưng giữa sân trường. Mấy đứa đứng gần thấy đầu tiên xong quay qua đập vai nhau chỉ trỏ lia lịa. Đứa biết thì kéo đứa chưa biết lại coi, miệng còn hét:
“Ê qua đây coi nè!”
“Má nó nhắn công chúa kìa!”
Chưa tới mười giây mà nguyên hàng phía sau đã biết hết. Có đứa còn truyền miệng kiểu:
“Nền trái tim tụi bây ơi!”
“Avatar đôi nữa má!”
“Ủa sao hình nền màu hồng vậy trời??”

Thế là mấy người chưa thấy cũng rướn cổ lên nhìn cho bằng được.

Dòng cuối cùng nó nhắn là:

“Bé ngủ chưa để anh kể chuyện công chúa cho nghe.”

Im lặng.

Một sự im lặng kinh khủng.

Rồi từ đâu đó có thằng hét lên:

“CÔNG CHÚA CỦA KHANG ƠI—”

Nguyên sân trường nổ tung.

Có đứa cười tới mức quỳ xuống. Có đứa lấy điện thoại quay lia lịa như phóng viên hiện trường. Mấy lớp dưới còn đứng nhón chân lên nhìn.

Nhưng đúng lúc cả đám đang quay thì giám thị từ đâu đi tới.

“Đưa điện thoại đây!”

Nguyên đám học sinh hoảng loạn giấu điện thoại như phim cảnh sát đột kích. Có đứa nhét vô áo. Có đứa quăng xuống dưới chân. Có đứa đang quay dang dở nên bấm nhầm bật flash sáng chói nguyên mặt.

Giám thị chỉ tay liên tục:
“Em kia! Em nữa! Đưa hết đây!”

Trong vòng chưa tới một phút đã tịch thu được cả đống điện thoại.

Có thằng bị lấy máy xong còn quay qua nhìn Khang đầy cay đắng:
“Tại mày đó công chúa…”

Trong khi đó Khang vẫn chưa bị lấy điện thoại.

Nhưng đời không cho nó thoát dễ vậy.

Lúc giám thị quay qua thì đúng ngay màn hình điện thoại Khang vẫn còn sáng nguyên đoạn chat cùng cái nền tim hồng chói lóa.

Giám thị nhìn màn hình.

Khang nhìn giám thị.

Hai bên im lặng khoảng ba giây.

Rồi giám thị thở dài rất sâu.

“...Em cất đi.”

Khang chưa kịp mừng thì thầy nói thêm:

“Lần sau đừng mở loa ngoài giữa sân trường nữa.”

Mấy đứa đứng gần nghe xong cười muốn tắt thở.

Khang quýnh quá cúi xuống nhặt điện thoại nhưng đúng lúc đó cái quần đồng phục “rẹt” một tiếng ngay phía sau.

Không to lắm.

Nhưng đủ để thằng đứng sau thấy nguyên cái quần boxer hình Doraemon xanh lè.

Thằng kia sốc tới mức chỉ biết đứng chỉ tay:

“Má… Doraemon luôn tụi bây ơi…”

Bây giờ thì không còn cứu được nữa.

Nhưng mọi chuyện thật sự bùng nổ là vào buổi chiều.

Có đứa trong lúc chưa bị giám thị lấy điện thoại đã kịp quay được gần hết sự kiện. Nó gửi cái clip vô nhóm lớp với dòng caption:

“CÔNG CHÚA XUẤT HIỆN

2 0

Vui lòng đọc xong thì cho mình cảm xúc hoặc lời nói của bạn về bài viết này ở phần bình luận

24/05 09:04:08

Câu chuyện này hoàn toàn có thật 

 

Ở một thị trấn nhỏ nằm sát mép biển có một cô gái tên Nguyễn Hoàng Thiên An và một chàng trai tên Trần Minh Quân. Hai người gặp nhau vào năm cuối cấp ba trong một buổi chiều cuối tháng tám khi trời đổ mưa rất lớn. Học sinh đã về gần hết chỉ còn vài người đứng chen dưới mái hiên trường chờ mưa tạnh.

Thiên An cúi xuống mở cặp lục lọi một hồi rồi thở dài.

“Chết rồi…”

Minh Quân đứng gần đó quay sang nhìn.

“Gì vậy?”

“Quên mang áo mưa.”

“Nhà xa không?”

“Cũng không gần.”

Cô nhìn ra màn mưa trắng xóa trước mặt rồi khẽ cười ngại ngùng. Minh Quân im lặng vài giây sau đó tháo chiếc áo khoác ngoài đưa cho cô.

“Cầm đi.”

Thiên An ngơ người.

“Còn cậu?”

“Tôi chạy được.”

“Nhưng…”

“Mặc đi kẻo cảm.”

Cô nhận chiếc áo rồi lí nhí.

“Cảm ơn nha.”

Đó là lần đầu tiên họ nói chuyện với nhau.

Những ngày sau Thiên An luôn tìm cách trả áo nhưng Minh Quân cứ né tránh như thể cậu không quen tiếp xúc với người khác. Mãi tới giờ ra chơi một hôm cô mới chặn được cậu ở cầu thang.

“Nè.”

“Hả?”

“Áo của cậu.”

“Ừ.”

“Ừ là sao?”

“Thì đưa đây.”

Thiên An bật cười.

“Cậu lạnh lùng dữ vậy?”

“Không biết nói gì thôi.”

“Người bình thường sẽ nói đại loại như không có gì đâu ấy.”

“Tôi không bình thường.”

Câu trả lời khiến cô cười mãi không ngừng còn Minh Quân thì đứng đơ mặt nhìn cô như không hiểu có gì buồn cười.

Từ hôm đó hai người bắt đầu thân hơn.

Thiên An là kiểu con gái thích cười nhưng trong mắt lúc nào cũng có cảm giác buồn buồn như người đã quen chịu đựng quá nhiều chuyện. Nhà cô không khá giả ba mẹ thường xuyên cãi nhau còn cô thì vừa học vừa làm thêm ở tiệm trà sữa gần trường. Minh Quân thì khác hoàn toàn. Cậu học giỏi hiền lành nhưng sống khép kín vì mẹ mất sớm còn cha thường xuyên đi xa.

Có lẽ chính sự cô đơn giống nhau đã kéo họ lại gần.

Thiên An thường kéo Minh Quân xuống căn tin dù cậu rất ghét nơi đông người.

“Nhanh lên không hết bánh mì bây giờ.”

“Không ăn được không?”

“Không.”

“Sao ép dữ vậy?”

“Vì cậu gầy quá.”

“…”

“Bộ cậu không biết chăm bản thân à?”

“Tôi quen rồi.”

Thiên An đang cười thì chợt im lặng.

“Quen một mình hả?”

Minh Quân không trả lời ngay. Một lúc sau cậu mới khẽ nói.

“Mẹ mất lâu rồi ba thì suốt ngày đi làm.”

Thiên An nhìn cậu vài giây rồi đẩy hộp sữa dâu qua.

“Vậy từ giờ có tôi ngồi ăn cùng rồi.”

Một câu nói rất đơn giản nhưng Minh Quân nhớ suốt nhiều năm.

Tình yêu của họ bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt như thế.

Là việc mỗi sáng Minh Quân đều mua cho Thiên An một hộp sữa dâu rồi đặt trước bàn học. Thiên An thì hay viết những mảnh giấy nhỏ bỏ vào túi áo cậu như “đừng thức khuya nữa” hay “hôm nay nhớ ăn sáng đó”.

Có hôm giữa giờ thể dục Thiên An chạy xuống sân kéo tay Minh Quân.

“Đi theo tôi.”

“Đi đâu?”

“Bí mật.”

Cô dẫn cậu ra phía sau dãy thư viện nơi có cây phượng rất lớn rồi lấy từ sau lưng ra một hộp bánh kem nhỏ xíu.

“Hôm nay sinh nhật cậu mà đúng không?”

“Sao biết?”

“Tôi nghe lớp cậu nói.”

“Tôi không tổ chức sinh nhật.”

“Thì giờ có rồi đó.”

Minh Quân đứng nhìn ngọn nến lung lay trước gió. Từ nhỏ tới lớn chưa ai nhớ sinh nhật cậu cả.

Thiên An huých vai cậu.

“Ước đi.”

“Tôi không tin mấy cái này.”

“Cứ ước đại đi.”

“…ước bà ở cạnh tôi hoài.”

Thiên An đang cười bỗng khựng lại vài giây rồi quay mặt đi.

“Đồ ngốc…”

Những ngày tháng sau đó là khoảng thời gian đẹp nhất của cả hai.

Có hôm tan học hai đứa đạp xe quanh bờ biển đến tối muộn rồi ngồi nhìn đèn tàu ngoài xa. Thiên An từng nói sau này cô muốn mở một quán cà phê nhỏ còn Minh Quân sẽ là người ngồi tính tiền dù cậu tính toán rất dở.

“Khi đó quán mình sẽ nuôi thêm một con mèo.”

“Tôi ghét mèo.”

“Xạo.”

“Sao biết?”

“Người ghét mèo không nhìn mèo bằng ánh mắt dịu dàng vậy đâu.”

“…”

“Ê.”

“Gì?”

“Nếu sau này cưới nhau thật cậu có chán tôi không?”

“Không.”

“Trả lời nhanh vậy?”

“Vì tôi biết chắc.”

Thiên An cười rất tươi nhưng trong mắt lại thoáng qua chút buồn mà khi ấy Minh Quân không hiểu được.

Một năm sau tai nạn xảy ra với ba Thiên An.

Ông bị tai nạn lao động phải nằm viện rất lâu. Khoản nợ chồng chất khiến mẹ cô quyết định đưa cả gia đình chuyển lên thành phố khác sinh sống để làm việc.

Ngày biết tin Thiên An ngồi cạnh Minh Quân ở bờ biển rất lâu. Gió thổi lạnh tới mức tay cô run lên.

“Nếu sau này không còn gặp tôi nữa cậu có quên tôi không?”

“Không.”

“Lỡ tôi thay đổi thì sao?”

“Vẫn không.”

“Lỡ tôi không còn thích cậu nữa?”

Minh Quân bật cười buồn.

“Thì tôi vẫn thích bà.”

Thiên An cúi gằm mặt cố giấu tiếng nấc.

“Đừng tốt với tôi quá…”

“Vì sao?”

“Tôi sợ sau này cậu đau.”

Minh Quân nắm lấy tay cô.

“Miễn còn là bà thì có đau tôi cũng chịu được.”

Đó là lần cuối cùng họ ôm nhau.

Sau khi lên thành phố Thiên An dần ít nhắn tin hơn.

Ban đầu là vài tiếng mới trả lời.

Rồi một ngày.

Rồi vài ngày.

Minh Quân vẫn kiên nhẫn.

“Tối nay gọi được không?”

“Em bận rồi.”

“Bận gì?”

“Đi làm thêm.”

“Nhớ ăn uống đó.”

“Ừm.”

“Nay em có mệt không?”

“Cũng bình thường.”

“Sao nghe giọng lạ vậy?”

“Không sao đâu.”

Nhưng thật ra lúc đó Thiên An đang nằm trong bệnh viện với cánh tay đầy kim tiêm.

Ngày chuyển lên thành phố cũng là lúc cô phát hiện mình mắc bệnh hiểm nghèo. Cô biết gia đình không đủ tiền chữa trị nên đã âm thầm chịu đựng một mình.

Có lần Minh Quân bắt xe gần mười cây số tới chỗ cô làm thêm chỉ để đưa hộp cơm.

Thiên An vừa thấy cậu đã giật mình.

“Sao tới đây?”

“Đưa bà ăn tối.”

“Tôi ăn rồi.”

“Nói dối.”

“…"

“Ăn đi.”

Thiên An cúi đầu mở hộp cơm. Đột nhiên nước mắt rơi xuống.

“Nè sao khóc?”

“Tôi mệt quá Minh Quân…”

“…”

“Tôi thật sự mệt lắm.”

Minh Quân kéo ghế ngồi xuống cạnh cô.

“Có tôi mà.”

“Nhưng tôi sợ…”

“Sợ gì?”

“Sợ một ngày nào đó cậu cũng bỏ tôi.”

Minh Quân nhìn cô rất lâu rồi nhẹ giọng.

“Tôi không bỏ bà đâu.”

Thiên An cười trong nước mắt.

“Nhớ lời đó nha.”

Nhưng cuộc đời luôn thích biến lời hứa thành thứ đau nhất.

Đêm hôm đó cô nằm trong bệnh viện nhìn màn hình điện thoại hiện tên Minh Quân rất lâu rồi úp mặt khóc.

Người cùng phòng bệnh hỏi nhỏ.

“Người yêu hả?”

Thiên An gật đầu.

“Sao không nói thật?”

“Nói rồi để làm gì…”

“Ít nhất cậu ấy có quyền biết.”

Thiên An mỉm cười rất nhạt.

“Cậu ấy thương tôi lắm.”

“Vậy càng nên nói.”

“Chính vì thương nên tôi mới không dám.”

Đêm đó  An nhắn cho Minh Quân một tin rất dài.

“Hay là mình dừng lại đi.”

Minh Quân gọi liên tục.

Không bắt máy.

“Em nói đùa đúng không?”

Không trả lời.

“Thiên An nghe máy đi.”

Im lặng.

“Tôi làm gì sai à?”

Vẫn im lặng.

Cho tới gần sáng An mới nhắn lại.

“Không ai sai hết chỉ là em mệt rồi.”

“Mệt thì tôi ở cạnh em.”

“Nhưng em không muốn nữa.”

“Em nhìn tôi rồi nói câu đó được không?”

“…xin lỗi.”

Sau tin nhắn ấy Thiên An biến mất hoàn toàn.

Đổi số điện thoại xóa mọi tài khoản mạng xã hội không ai liên lạc được. Minh Quân như phát điên cậu bắt xe lên thành phố tìm cô suốt nhiều ngày nhưng vô ích. Tiệm nơi cô từng làm nói cô nghỉ từ lâu. Khu trọ cũ cũng không còn ai biết cô chuyển đi đâu.

Có lần Minh Quân ngồi trước bến xe suốt từ chiều tới khuya chỉ vì nhìn thấy một cô gái giống Thiên An từ phía xa nhưng khi người đó quay mặt lại cậu mới nhận ra không phải.

Bạn thân hỏi cậu.

“Mày còn đợi thật à?”

Minh Quân chỉ cười.

“Nếu người biến mất là tao chắc cô ấy cũng đợi thôi.”

Một năm rồi hai năm rồi năm năm trôi qua cậu vẫn giữ chiếc áo khoác ngày đầu gặp cô trong tủ. Những mảnh giấy nhỏ Thiên An từng viết đã bạc màu nhưng cậu chưa từng vứt đi.

Rồi một ngày đầu đông Minh Quân nhận được một chiếc hộp giấy cũ gửi tới nhà.

Bên trong là chiếc khăn len cậu từng tặng Thiên An cùng một bức thư đã nhàu.

Nét chữ quen thuộc đến mức tay cậu run lên.

“Minh Quân à nếu anh đọc được lá thư này chắc em không còn nữa. Em xin lỗi vì đã rời đi mà không giải thích. Em biết anh sẽ đau nhưng em càng sợ nhìn anh đau vì em hơn. Ngày bác sĩ nói em chỉ còn ít thời gian em đã nghĩ tới việc gọi cho anh ngay lập tức nhưng rồi em không đủ can đảm. Em từng tưởng tượng nếu anh nhìn thấy em tóc rụng hết người đầy dây truyền thuốc chắc anh sẽ khóc nhiều lắm nên em ích kỷ chọn cách biến mất khỏi cuộc đời anh. Em biết anh sẽ ghét em nhưng như vậy còn dễ hơn để anh nhìn em chết dần từng ngày. Em nhớ anh nhiều lắm nhớ tới mức mỗi lần đau quá em đều mở lại đoạn ghi âm giọng anh để nghe. Anh từng hỏi nếu có kiếp sau em muốn gì đúng không. Em chỉ muốn hôm đó trời vẫn mưa và anh vẫn đưa áo khoác cho em lần nữa.”

Lá thư bị thấm nước mắt tới nhòe cả mực.

Đêm đó Minh Quân ra biển một mình.

Mưa rất lớn.

Giống hệt ngày đầu tiên họ gặp nhau.

Cậu đứng giữa màn mưa rất lâu rồi bật khóc như một đứa trẻ.

“ An…”

Không ai trả lời.

Chỉ có tiếng sóng biển vang lên trong bóng tối như mang theo cả thanh xuân đã mất của một người mãi mãi không thể quay về nữa.

1 0

2k11

19/05 06:55:53
Dear 2k11er,
Có lẽ thời cấp 2 của chúng ta đang đến hồi kết thúc rồi. Không biết cậu có hối tiếc điều gì không?
Cánh cửa này sắp đóng lại rồi, sắp đến ngày chúng mình phải nói lời tạm biệt...
Tạm biệt mái trường, tạm biệt thầy cô, bạn bè, tạm biệt những tháng ngày vô lo vô nghĩ...
Người ta nói mình có 5 năm để chơi, 4 năm để học, và 3 năm để trưởng thành.
Giờ phút đặt chân vào ngưỡng cửa của cấp 3, là lúc ta nhận ra mình trưởng thành hơn, có suy tư hơn, bớt hồn nhiên hơn...
Rồi cái thời cấp 3 cũng trôi đi, là lúc ta rời xa sự vô tư thực thụ... để trở thành người lớn.
Nên là hãy trân trọng thời gian này nhé, cố gắng hết mình, vào được ngôi trường cấp 3 mình mong muốn là thành công lớn đầu tiên đấy.
9 năm đèn sách là để chuẩn bị cho thời khắc này đấy.
Hãy nỗ lực hết mình, để khi chuyến hành trình này khép lại... ta sẽ không phải nói " Giá như...".
Không biết các 2k11er khác thế nào, nhưng tỉnh mình còn 2 tuần nữa thôi là phải tiến đến kì thi cam go ấy rồi...
Không phải ai nỗ lực cũng đạt được nguyện vọng, nhưng để đạt được nguyện vọng chắc chắn phải nỗ lực hết mình.
Không biết nói gì hơn ngoài cổ vũ mình - và các 2k11er.
Chúng mình cố gắng nha, để đạt được ước mơ của mình - và cậu!
Thân mến,
anonymous - 2k11er
 
5 0

Gửi lại ngày tháng ấy

19/05 06:55:38

Có những ngày tháng trôi qua rất bình thường, đến khi sắp phải rời xa mới nhận ra đó chính là thanh xuân.

2k11 tụi mình đã đi cùng nhau qua biết bao mùa kiểm tra, những buổi học thêm tối muộn, những lần ngủ gật trên bàn học, những tiếng cười vang cả lớp vì một câu đùa vô tri, cả những lần áp lực đến mức chỉ muốn bỏ cuộc. Mới ngày nào còn bỡ ngỡ bước vào cấp hai, vậy mà giờ đây đã đứng trước cánh cửa mang tên “kì thi vào 10”.

Thanh xuân của tuổi 15 thật lạ. Nó không quá dài, nhưng đủ để lưu lại rất nhiều điều chẳng thể quên. Là màu áo đồng phục bạc đi theo năm tháng. Là tiếng trống trường vang lên giữa giờ ra chơi. Là những dòng lưu bút viết vội cuối năm. Là những người bạn từng nghĩ sẽ học chung mãi mãi, nhưng rồi sau mùa hè này có thể mỗi người sẽ đi một hướng.

Có lẽ sau này khi nhớ lại, chúng ta sẽ không nhớ chính xác mình từng làm bao nhiêu đề Toán hay học thuộc bao nhiêu trang Văn. Điều còn đọng lại sẽ là cảm giác đã từng cố gắng hết mình ở tuổi trẻ đẹp nhất.

Kì thi vào 10 đáng sợ thật đấy. Có những hôm học đến khuya, mắt mỏi nhừ vẫn cố thêm vài bài nữa. Có những lần điểm thấp khiến bản thân nghi ngờ chính mình. Nhưng nếu đã đi được tới đây, nghĩa là tụi mình đã mạnh mẽ hơn rất nhiều so với ngày đầu tiên rồi.

Đừng quá sợ hãi nếu đôi lúc cảm thấy mệt. Ai trong giai đoạn này cũng từng áp lực cả. Quan trọng là mình vẫn đang tiếp tục bước về phía trước.

Mong cho tất cả các bạn 2k11 sẽ có đủ bình tĩnh trong phòng thi, đủ tự tin với những gì mình đã cố gắng, và đủ may mắn để chạm tới ngôi trường mình mong muốn. Dù kết quả ra sao, chỉ cần không bỏ cuộc, chúng ta đều đã rất đáng tự hào rồi.

Cảm ơn thanh xuân vì đã cho mình gặp những người bạn tuyệt vời.
Cảm ơn những ngày tháng áp lực nhưng đầy nhiệt huyết.
Cảm ơn bản thân vì đã cố gắng đến tận bây giờ.

Rồi một ngày nào đó, khi nhìn lại quãng thời gian này, có lẽ chúng ta sẽ mỉm cười và nói:

“Hoá ra mình cũng đã từng sống hết mình cho tuổi trẻ như thế.”

Và nhớ nhé 2k11 — kỳ thi này chỉ là một cột mốc, không phải toàn bộ cuộc đời. Nhưng hãy cứ cháy hết mình một lần cho giấc mơ tuổi 15 nha.

Thanh xuân giống như một chuyến tàu vậy, ngoảnh lại mới biết nó đẹp đến nhường nào — và tiếc là tàu không quay đầu đâu =))

2 0

Kiếp nạn thứ n?

14/05 22:42:06
Ê cm ơi t hoảng quá chúng mày ạ. Thì í là ngày trước t có yêu 1 thằng trong lớp nma t bảo với nó là ko được công khai thì nó cũng đồng ý và  bọn  t bắt đầu yêu nhau giấu cái lớp lồ..n vì bọn t biết một khi công khai thì không chỉ lan ra cả trường mà cả thấy cô trong trường cũng biết, thì sau 1 thời gian  yêu nhau thì t quyết định ngỏ lời dừng lại vì cảm thấy không hợp nhau thì chúng mày sẽ nghĩ nyc trong lớp sẽ ko nch vs nhau cạch mắt nhau vân vân và mây mây đúng ko, thì đúng là bọn t có k nch với nhau thật nhưng chỉ khoảng 1-2 ngày k nch vs nhau thôi thì bây giờ cũng gần hết năm học rồi mà trường t cũng thi xong rồi nên bọn t có chơi bài, chơi game, chơi thật thách,...thì hôm đó t mới chơi bài gồm 4 người có nyc của t , tao và 2 đứa nữa thì lúc đấy t sắp thua mà bno chơi bài loại ý tại còn nhiều người đang đợi thua để vào nữa xong t nghĩ bụng chắc sắp thua r, xong nó ngồi đối diện t, nó giật bài của t xong nó đánh hộ ý và nhờ vậy là t không thua, thì cũng chỉ là vậy thôi, đến hôm sau bọn lớp t đồn nó có ny mới thì t cũng chả qtam mấy nên t cũng kệ thì đến chiều nay bọn t đang chơi bài tây xong nó cũng vào xem mà t ngồi ngoài nên nó đứng cạnh t để chỉ t chơi thì cái lúc ấy nó cũng bth thôi, xong đến đoạn nó vào chơi nó ngồi cạnh t luôn ô dcm nma t cũng chả nghĩ nhiều mà tập trung vào chơi ý mà cái ghế bọn t ngồi là  cái ghế dài ngồi 2 người ý nma nó có thể ngồi dc 3 người thoải mái, 1 con bạn t tên T mới ngồi thêm làm t phải ngồi xích vào vs nyc t ý khoảng cách rất gần luôn .Có lúc t bị đẩy đụng cả người vào người nó nma lúc ấy đang chơi hăng máu nên t cũng chả để ý mà nó cũng chả lùi ra í mãi đến lúc t chơi xong ván t mới thấy người t với người nó dính sát vào nhau í, dcm lúc đấy ngại vcl t mới lùi ra để giữ khoảng cách với nó, chơi bài nhiều nên lớp t có rủ chơi thật thách thì lúc đấy đến lượt 1 con bạn khác của t nó tên là N nó dc bốc trúng 1 lá bài" bạn đc hỏi 1 người trong đây bất kì cái gì và người ấy bắt buộc phải trả lời" thì nó quay sang hỏi con T thì nó quyết định hỏi nyc t là người yêu cũ của nyc tao thì câu trả lời của nyc t chắc chắn là t rồi vì t là nyc của nó omg thì đúng như dự đoán nó nói tên t ra cả đám hú hồn luôn mà dcm lúc đấy t ngại đ muốn chơi nữa rồi mà bno bắt ở lại ai cũng sốc khi t là nyc của nó. T hì đến lượt t bốc dc lá bài "nắm tay 1 người mà đám bạn chọn trong 30s" i như rằng t phải nắm tay nyc. Uả là sao nữa thằng kia có ý gì với t khoog? mặc dù nó có ny rồi mà? t khó hiểu quá.
5 0

Về vấn đề làm chị

13/05 10:05:03
T ko bt có phải do t ghét nó hay t là con chị gái tồi, độc ác hay ko nữa=)) Nhg mà t khá là dễ cọc, khó ưa với khó tính và nhất là với tk em t, tk em t tên là Hùng nó 2k14 nhg mà học trễ 1 năm nên bh nó mới học l5, nó ko phải em ruột t hay nói đúng hơn là em họ t:) Do ba mẹ nó bỏ nó, ba mẹ nó ly dị khi nó còn nhỏ, mẹ nó cưới ck có 2 đứa con mới ko liên lạc hay gặp gì còn ba nó ở Huế với vk mới cùng 2 đứa con song sinh 1 gái - 1 trai=)) Ông ngoại t xưa thik trai hơn gái r dành bằng đc nó xong r vứt bỏ nó lăn lốc ko chăm hay gì gì hết để ba mẹ t chăm r nên là nó sống chung với t và ba mẹ khi nhỏ, gọi ba mẹ t là ba mẹ luôn r=)) Khi nhỏ:) Nhg mà t luôn cảm thấy mik có phải con chị tồi ko khi luôn khó chịu với 1 vài trò của nó như nhây, ko nghiêm túc r gọi t là bà chị (1 vài thì bth nhg t thấy hơi khó chịu) giỡn vui thì đc chứ giỡn mà đánh nhau mạnh bầm như vc nó đánh lưng t 1 cái bốp rất mạnh (nó dân học võ, đang học Karate) Nhiều lúc nó cứ hay là "ai hỏi?" "gì?" vs "ờ""r sao?" nch là kiểu nch trống ko ấy=)) Với nó từng lấy acc tiktok t để mà ntin con bồ nó (bh là bồ cũ r) r đi follow mấy đám bạn nó, ntin như thể đó là acc nó t chửi thì nó nói t là chị thì phải bt chia sẻ chứ (chia sẻ cái qq, riêng tư với của t mắc cái đéo gì phải?) Thậm chí còn soi cả riêng tư t như vc t đọc saygex nó còn soi đến mức còn chui vào cái chỗ dưới chân để đồ để coi t đọc gì (chuyện này lâu r) thậm chí vài lần còn chê mấy anh ck t:) Nó có mua card boylove cho t nhg mấy lần chê mấy anh t r nha=) Nó cung Song Tử ấy:)) Nó còn phá bt bao cái đth r do tải linh tinh làm gì ấy, đth t nó còn tự ý đụng r bt mk là gì mà, t điên lên đánh r chửi nó như điên v, bt nó siêng giỏi hơn t r nhg cái kiểu nó cứ luôn nghĩ mik bt hết t nói thì khó chịu v.v này kia. T đi đâu chơi với bạn là riêng tư của t mà cứ đòi đi theo ko thì đòi mua đồ về ko thì giãy lên, chia tay ny xong đi kể xấu nhỏ với t, mà t nghe cách yêu của nó với nhỏ mà nhăn mặt, tuổi này ai chả trẩu mà trẩu này khó chịu thật=) T siêu ghét, nó thương t thì t bt thật, còn về vc t thương nó thì t lại ko bt, nghe khá nực cười vì bản thân mik còn ko bt là thương hay ko=)) Nó thương v.v này kia với t nhg mà t lại ko thik tính ở dơ của nó:)) Tay thì mồ hôi nữa và t ghét nhớp nhớp=) Tk này nó hay láo, hỗn lắm với tuổi này cũng khó bảo, như vc nay nó muốn mua diều sáo qua tiktok shop cũng mua r nhg thái độ khó chịu của t, t bt ai cũng hay lựa khi mua đồ nhg nó làm t phát cọc quằn t liên tục, mua này r ko chịu mua kia cũng ko v.v do nhìn giá, nó muốn rẻ trg khi nó đòi cái diều sáo 2m ko thik 1m nói nó ko bay 2 m mà muốn rẻ thì t chịu với đồ mắc chưa tính đến tiền ship, may là t có free ship đấy đã v nó còn đòi phải nhanh khi hỏi ngày giao t nói 14 - 15 mới giao thì nó nói chậm r muốn nhanh này kia=)) R mua sáo nữa, lựa đi lựa lại r phải sáo bò cho diều nó, toàn từ 200k mấy trở lên mà nó đòi rẻ nên t cọc r nó thấy nó kêu đi ra ngoài mua với mẹ=)) Bh bình tĩnh lại thấy tội lỗi thật, t chỉ muốn bt t có phải con chị tồi ko=))
4 0

Giải bài tập Flashcard Trò chơi Đố vui Khảo sát Trắc nghiệm Hình/chữ Quà tặng Hỏi đáp